18 bài thơ hay về Hà Nội - Pdf 61

Ba mươi sáu phố phường
Hàng Buồm chẳng còn cánh buồm
Thuyền đậu nơi nào em đến
Sông Hồng cách xa biền biệt
Bãi ngô cát trắng mùa xuân.
Hàng Chuối
Đâu còn có chuối
Vài cây cơm nguội trăm tuổi
Lác đác những chú chim sâu.
Hàng Nâu
Rồi sang hàng Lược
Lược chải tóc em ngày xưa.
Áo trắng tóc dài trên phố.
Hương chanh hương cốm mùa thu.
Hàng Đào hoa đào mấy độ?
Hàng Bạc tìm thợ làm vàng.
Hàng Cót rẽ về hàng Than.
Hàng Da em tìm giầy dép.
Hàng Nón nón trắng dập dờn
Hàng Bông nào còn bông vải
Hàng Gai đàn ai đêm tối
Văng vẳng mấy giọng hát đào
Hàng Mã chợ hoa ngày Tết
Hoa hồng đào thế Nhật Tân.
Run run rét về trong mắt
Mê hồn những sắc những hoa
Ta yêu mái nhà phố Phái
Nguệch ngoạc đơn sơ tài
(Thái Thăng Long)
Bài thơ Hà Nội
Em Hà Nội hàng Đường trong giọng nói

Sóng dòng sông xới đỏ nắng chan hòa
Đàn mây trắng ngàn thiên nga lả lướt
Hàng tre ngà vi vút bản hòa ca

Ta thả diều bay vào chiều biêng biếc
Vút cao lên vỗ lóa bóng hoàng hôn
Diều em sánh với diều anh cao mãi
Uốn vòng cong ngàn sóng nắng dập dờn
Tuổi thơ ấu qua lúc nào ai biết
Bởi ngày kia đến kỳ lạ đôi diều
Quấn vào nhau cùng bay vào cổ tích
Để chúng mình bay bổng một tình yêu

Em đừng tưởng diều bay cùng chiều gió
Phải ngược chiều mới cất bổng lên cao
Tình yêu ta phải ngược chiều bão tố
Mới tung mình lộng lẫy sánh trời sao.

Phạm Bá Chiểu
Bảng Vàng Hoa Tím
Hà Nội xưa đưa nàng đi thi,
Có chàng thư sinh tình rất si.
Cài hoa lên tóc còn buông xõa
Chàng nhủ người yêu: Chớ sợ gì!
Hoa này, anh đã mất nhiều công
Chọn ở Hàng Bài, em biết không ?
Đề khó đến đâu hoa cũng thuộc,
Rắc hoa đầy giấy góp là xong...
Nàng vui như Tết, vào sân trường,
Hy vọng bay theo lòng ngát hương.

Anh thầm giục cây mai vàng nở sớm
Gửi cho em sắc nắng mong chờ
Ôi mặt trời phương nam rực rỡ
Cứ lặng thầm chói tỏa tựa cánh mai
Nhớ thương anh ánh mắt em ẩm ướt
Một bông mai âu yếm bảo em cười
Em tựa bóng cây mai như thế
Giữa đô thành xuân sắc nhớ người xa
Và em muốn đi đến cùng lặng lẽ
Đến bao giờ...
Em hóa một nhành hoa
Nguyễn Thị Kim Thu
(Tháng 3-2003)
Cành mai trắng mộng
Thời gian chập lại cả đôi kim
Một phóng mười hai mũi trúng tim.
Giờ điểm Giao thừa... Ai gọi đó ?
Mang mang tiềm thức bóng Quê chìm.
Góc màn sương khói nằm im
Cố đô mờ nét cuốn phim Tháng ngày
Đã từ lâu... Thoắt giờ đây
Lòng căng thẳng, chiếu lên đầy bóng Quê.
Hàng Cót trường tan, sóng tóc thề
Dâng vào Yên Phụ ngược con đê
Xuôi ca Cống Chéo sang Hàng Lược
Từng dấu bèo theo giạt bến mê.
Vàng thêu tượng đá Vua Lê
Cây quỳnh giao, lối đi về Chợ Phiên.
Thoát thai từ truyện thần tiên
Phất phơ bướm nhỏ chim hiền tung tăng.

Có phải em mùa thu xưa.
Có bóng mùa thu thức ta lòng sang mùa.
Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn.
Có phải em là mùa thu Hà Nội.
Ngày sang thu anh lót lá em nằm,
Bên trời xa sương gió bay.
Thôi thì có em đời ta hy vọng.
Thôi thì có em sương khói môi mềm.
Có phải em là mùa thu Hà Nội.
Nghe đâu đây lá ướt và mi xanh.
Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát.
Có chắc mùa thu lá rơi vàng tiếng gọi.
Lệ mừng gặp nhau xôn xao phím dương cầm.
Có phải em là mùa thu Hà Nội.
Nghìn năm sau ta níu bóng quay về.
Ôi mùa thu của uớc mơ.
Tô Như Châu


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status