TUYỂN TẬP CÁC BÀI VĂN MẪU LỚP 5 - RẤT THIẾT THỰC GIÁO VIÊN TH NÊN THAM KHẢO - Pdf 62

Đề bài: Tả bạn học sinh.
Bài làm
- Hương ơi! Nhanh lên
- Ừ, tớ ra ngay đây, đợi tí nào!
Các bạn biết giọng nói đó là của ai không? Đó chính là Hương cô bạn gái thân nhất của tôi đấy.
Tôi và Hương chơi với nhau lâu lắm rồi, chúng tôi quen nhau khi hai đứa được xếp vào cùng một
lớp hai. Từ hồi ấy đến bây giờ đã mấy năm rồi nhỉ? Chà! cũng lâu thật rồi đấy, tuy vậy nhưng tình
bạn của chúng tôi vẫn thắm thiết như ngày nào. Tôi và Hương bằng tuổi nhau, nghĩa là năm nay
hai đứa chúng tôi đều mười một tuổi. Tuy thế nhưng khi đi với Hương tôi thấy Hương trông có vẻ
chững chạc và lớn hơn tôi nhiều. Hương đến lớp trong bộ áo đồng phục với chiếc áo trắng và
chiếc váy kẻ ca rô cùng chiếc khăn quàng đỏ được thắt ngay ngắn trước ngực. ở nhà bạn thường
mặc những bộ đồ rất mát mẻ, còn khi đi chơi bạn hay chọn các bộ đồ khoẻ khoắn với chiếc áo
phông cùng với cùng với chiếc quần jeans. Hương có dáng đi thật uyển chuyển, nhẹ nhàng. Làn
da trắng hồng, mịn màng làm tôn lên khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu của bạn. Chao ôi! Đôi mắt của
bạn thật là đẹp. Đôi mắt to, đen láy, sâu thẳm và trong đôi mắt đó luôn ánh lên cái nhìn nghịch
ngợm của tuổi học trò nhưng cũng rất dịu hiền. Mái tóc đen óng, mượt mà, luôn được bạn cặp
gọn ra đằng sau gáy bằng chiếc cặp nho nhỏ, xinh xinh. Em yêu nhất là khuôn mặt bạn mỗi khi vui
hay mỗi khki bạn được điểm 10, khi đó khuôn mặt bỗng trở nên tươi tắn, rạng rỡ hẳn lên, đôi môi
đỏ hồng hé nở một nụ cười để lộ hàm răng trắng, đều đặn. Chúng em quý Hương không chỉ vì nét
đẹp đáng yêu của bạn mà là những nết tốt của bạn để chúng em noi theo. ở lớp Hương luyôn tỏ
ra là một người học sinh xuất sắc, lực học về các môn của bạn rất đều. Trong lớp bạn còn rất
chăm giơ tay phát biểu, những bài toán khó chưa thấy bạn nào giải được thì đã thấy cánh tay búp
măng của Hương giơ lên rồi. tuy học giỏi nhưng Hương không hề kiêu căng mà rất khiêm tốn,
những hôm có bài khó các bạn học kém thường nhờ bạn ấy giảng hộ và Hương vui vẻ nhận lời,
hôm nay Hương giảng các bạn chưa hiểu thì hôm sau Hương lại giảng tiếp cho đến khi các bạn
thật hiểu mới thôi. Không những thế Hương còn là một cây văn nghệ của lớp, giọng hát của bạn
như trời phú: sao mà ấm áp, thiết tha đến thế khi hát về tình thầy trò, mà cũng thật à nhhí nhảnh,
vui tươi khi hát về tình bạn thơ ngây trong sáng của tuổi học trò. Bạn còn rất lễ phép với người
trên, khi gặp các thầy cô trong trường bạn đều đứng nghiêm chào hỏi lễ phép.
Sau một thời gian được cùng học, cùng chơi với bạn em đã học được ở bạn rất nhiều tính tốt.
và em sẽ cố gắng noi gương học tập ở bạn để trở thành một người học sinh xuất sắc.

Cả nhà dang ngồi uống trà, đón tết trong phòng khách. ánh đèn nê ông toả ánh sáng xanh
dịu. chiếc tủ đứng bằng gỗ cẩm ly được đánh véc ni láng bóng như mặt gương, nổi bật các
đường vân như những nét hoa văn kì ảo. ấm trà nóng bốc hương sen nghi ngút bên cạnh
đĩa bánh mứt thơm ngon. Cây hoa đào với muôn ngàn cánh hoa nở rộ vẫy chào năm mới.
đồ dùng trong nhà được mẹ tôi sắp xếp rất gọn gàng.
Mẹ lấy trong va ly ra hai chiếc hộp quà xinh xắn. Ba nói:
- Nào! hai chị em con mở ra xem bố mẹ mua tặng món quà gì?
- à! Đó chính là một chú thỏ bông ngộ nghĩnh mà tôi mong có được nó từ bấy lâu
nay. Bà tôi mang ra một gói kẹo đưa cho hai chị em tôi:
- Hai cháu ăn xong nhớ đánh răng kẻo bị sún thì khổ.
Bé Long chen vào quả quyết:
- Long thương bà này, thương ba, mẹ, chị My và ...cô Hiền nữa. Vừa nói Long vừa
giơ ngón tay ra đếm làm cho cả nhà phì cười. Ba hỏi với giọng nói sao mà ấm áp quá.
- Thế năm nay con có được giấy khen không?
Tôi thưa với bố và khoe tấm giấy khen:
- Có ạ!
Bố xoa đầu tôi cười:
- Tốt lắm! Cố học giỏi cho mẹ và ba mừng nhé con.
Mẹ nhìn tôi với ánh mắt trìu mến, chứa đựng cả một biển trời yêu thương dành cho tôi. Mẹ
nở một nụ cười kín đáo, một niềm vui khôn tả. Trên ti vi chiếu chương trình đón tết. A! ở
hồ Gươm đang bắn pháo hoa đẹp quá! Đêm giao thừa đó, cả gia đình tôi quây quần bên
nhau suốt đêm.
Cứ năm nào cũng thế, gia đình tôi luôn có được những giờ phút sum họp thật vui vẻ, đầm
ấm. Hai chị em tôi thật hạnh phúc trong mái ấm gia đình, trong vòng tay yêu thương của ba
mẹ.
Đề bài: Em hãy tả cảnh nhộn nhịp của sân trường em trong giờ ra chơi.
Bài làm
Nhanh thật đấy! loáng một cái cũng đã đến cuối tiết hai rồi, mà sao sân trường im ắng quá!
Ngoài kia chỉ nghe thấy âm thanh vi vu của gió, líu lo của chim, với tiếng lá cây xào xạc
mà thôi. Bỗng tùng! tùng! tùng! Ba hồi trống vang lên làm âm thanh im ắng ấy biến đâu

tĩnh cho sân trường.
Tuy chỉ có 15 phút thôi nhưng 15 phút đó cũng đủ giúp chúng em thoải mái, sảng khoái và
tự tin hơn bước vào các tiết học sau.
Đề bài: “Em hãy tả quang cảnh buổi lễ chào cờ đầu tuần của trường em”.
Bài làm
Chim hót líu lo, trăm hoa đua nổ, em thầm nghĩ: “Sao cảnh vật đẹp thế nhỉ?”. Sực nhớ ra
hôm nay có buổi lễ chào cờ đầu tuần, em nhanh chân rảo bước tới trường trên con đường
quen thuộc với niềm vui và sự phấn khởi tràn ngập.
Sân trường trở nên nhộn nhịp như một ngày hội. Chị nắng nhảy nhót trên bầu trời trong
xanh để ca múa. Những làn mây trắng như đang khẽ cười, thắp sáng sự vui mừng. Anh gió
đu đưa vẫy chào mọi người. Các bạn học sinh đang xếp những hàng ghế thẳng tăm tắp như
chơi trò xếp hình. Các thầy giáo, cô giáo đều có mặt đông đủ cùng với nụ cười tươi thắm
nở trên môi. Ai nấy cũng đều bận rộn chuẩn bị cho lễ chào cờ. Bỗng: “Tùng!... Tùng!...
Tùng!...”. Tiếng trống báo hiệu buổi lễ chào cờ vang lên. Ai nấy cũng đều trong tư thế
chuẩn bị ở vị trí của mình. Cô Hằng tổng phụ trách nghiêm nghị ra hiệu lệnh: “Nghiêm!
Chào cờ!... Chào!”. Các bạn đội viên giơ những bàn tay nhỏ nhắn của mình lên để chào cờ
một cách dứt khoát. Trong từng nhịp trống do các bạn trong đội nghi lễ đánh, lá cờ được
kéo lên từ từ theo ánh mắt đầy xúc động của mọi người. Những ánh mắt ngây thơ đó như
muốn nói rằng sẽ luôn học tập thật giỏi để trở thành những người có ích cho xã hội, để
không phụ công lao của các chiến sĩ đã hi sinh thân mình bảo vệ Tổ quốc. Tiếng trống dứt,
cô Hằng hô: “Quốc ca!”. Những lời hát dõng dạc, đầy khí thế vang lên như đánh thức bầu
không khí chung quanh. Bài hát như nhắc nhở chúng em về công lao của những người đã
tham gia hoạt động cách mạng, giữ gìn độc lập, bảo vệ đất nước. Bài hát Quốc ca kết thúc,
3
cô Hằng hô tiếp: “Đội ca!”. Những đôi môi nhỏ bé mấp máy theo lời hát: “Cùng nhau ta đi
lên theo bước Đoàn thanh niên đi lên...” tràn đầy vẻ quyết tâm như muốn nói sẽ cố gắng
học tập để không làm phụ lòng Bác Hồ kính yêu luôn che chở cho mình, để không phụ
lòng những người đang dạy dỗ mình. Những giây phút này như ngừng trôi. Gió như ngừng
thổi. Chim như ngừng hót. Tất cả dường như đều im lặng, nhường chỗ cho bài hát. Khi kết
thúc bài hát, cô Hằng hô vang với giọng nói dứt khoát:

làm gì, giận àm gì cái loại bất lương ấy”. “à, đây có ít tiền, cụ cho để mà mua mớ rau, mớ hành
mà ăn” . Lúc đầu cô cũng từ chối, nhưng bà cụ cứ để vào tay cô.
Bây giờ, cô mới cất giọng run run và trầm: “bà ơi, cháu cảm ơn lòng thành của bà, cháu sẽ đền
ơn, nhưng thôi , bà cứ cầm lấy mà ăn dưỡng tuổi già. Bà lại bảo: “Ơ cái chị này, bà cho, cầm
lấy!” Bà nói mãi chị mới nhận lúc này, mấy cô hàng nước cũng hối hận lắm, nét mặt họ đỏ dừ vì
xấu hổ, họ cũng xin lỗi cô và cũng góp chút ít. Em cảm động lắm và tự hỏi: “Sao mình không đỡ
cô nhỉ? “Đang nghĩ thì mẹ gọi “Minh ơi, về thôi con”. Em liền theo mẹ đi về.
Em rất cảm kích trước tấm lòng của bà cụ, cụ thật lương thiện. Em sẽ cố gắng là một người như
cụ.

Đề bài: Hãy kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng (có
thể đối chiếu với những việc làm sai trái xảy ra ở nơi dó, lúc đó)
Bài làm
4
Hôm nay thời tiết chuyển mùa, cả nhà em ai cũng cảm thấy uể oải. Cũng vì thế mà thằng
cu Cò nhà em bị sốt, ho nhiều. Rất may là nhà em lại gần nhà cô Hoa bác sĩ nên mẹ bảo em
cùng mẹ đưa cu Cò sang khám.
Cô Hoa mở phòng khám tại nhà đã lâu. Mọi ngày phòng khám luôn đông, nhưng hôm nay
đông hơn hẳn. Mới đến gần em đã thấy lớp trong, lớp ngoài, người đứng người ngồi trong
phòng khám. Em lấy số thứ tự rồi vào chỗ ngồi chờ. Nhìn quanh em thấy một bạn ngồi ở
góc nhà đầu dựa vào tường trông vẻ mệt mỏi. Em ra bắt chuyện với bạn cho đỡ buồn nên
biết tên bạn cho đỡ buồn nên biết tên bạn là Liên cũng học lớp 5 như em. Bạn bị cảm nhẹ,
phải nghỉ học từ hôm qua. Chúng em đang nói chuyện với nhau thì ngoài cổng tiếng xe
máydừng lại. Một cô bước vào trên tay bế một em bé đầu đội mũ len, mặc áo bông dày.
Chú đi cùng vội vã lấy số thứ tự rồi loay hoay tìm chỗ. Thật may là còn một ghế trống cho
hai mẹ con cô. Chắc đó là cặp vợ chồng cùng đứa con. Bỗng đứa bé khóc to, người vợ
nựng mãi mà đứa bé không ngớt khóc. Mọi người ngồi trong phòng vừa cảm thấy ái ngại
vừa thương đứa bé. Liên nhìn đứa bé: mặt đỏ bừng bừng và ho sụ sụ, tiếng thở khò khè
Liên liền đứng dậy đi tới chỗ người phụ nữ bảo:
- Cô ơi, cháu chỉ hơi mệt thôi. Cô cho em vào khám trước kẻo em mệt.

Đề bài: Em đã có dịp đến thăm một cảnh đẹp của địa phương em hoặc ở nơi khác. Hãy
thuật lại cuộc đi thăm đó.
Bài làm
5
Một năm học vất vả đã qua, và đến kì nghỉ hè này, gia đinhg tôi tổ chức đi chơi biển Đồ Sơn. Tôi
vô cùng thích thú vì đây là nơi mà tôi chưa từng đặt chân đến.
Bốn rưỡi sáng, lơ mơ ngái ngủ, tôi đã bị bác đồng hồ chăm chỉ nhưng đôi khi hơi khó tính
đựngậy cho bằng được. Tôi uể oải dụi mắt đi chầm chậm vào nhà tắm vệ sinh cá nhâ. Cả nhà
tôi đã thức dậy từ bao giờ, đang lục cục sắp lại đồ. Đánh răng rửa mặt xong, tôi thay quần áo
rồi theo bố mẹ ra cửa. ở đó có một chiếc ô tô chễm chệ chờ đợi. Bố tôi xách va li, mở cốp xe rồi
để vào đấy. Mẹ tôi, chị tôi, bố tôi và tôi cùng leo lên xe. Chiếc xe bon bon chạy luôn. Nhà cửa,
cây cối như những thước phim quay nhanh cứ vùn vụt. Thích nhất là lúc qua cầu, được xem
phim từ trên cao. Sau đó tôi ngủ lúc nào chẳng biết. Đánh một giấc dài dậy mà vẫn chưa tới
nơi, tôi đâm sốt ruột. Nhưng… khoan, tôi nghe thấy tiếng nước àooo…oo, mùi mằn mặn mang
đặc chất biển. thôi, đúng rồi, đúng là tới biển thật rồi! Tôi sung sướng lâng lâng. Nắng vàng nhè
nhẹ vươn từ mặt trời đi khắp nơi. Tôi nhảy phốc xuống xe ngay khi đến khách sạn. Gia đình tôi
bước vào tiền sảnh. Bố tôi lấy chìa khoá phòng rồi dẫn cả nhà lên tầng. Căn phòng thật rộng. tôi
ra ban công phóng tầm mắt ngắm biển. Long lanh một màu nắng trên mặt nước. Người đi tắm
chiu chít trên bờ. Những quán nước trên cát dựng từ cột, lợp lá thật thơ mộng. Tôi vào phòng
nghỉ ngơi đã. Chiều tôi thức dậy gọi bố mẹ đi bơi. Băng qua con đường nhựa là đến bãi cát.
Người đi tắm tấp nập. Có mấy người tắm xong, khoác khăn lên bờ, người ướt dượt. Có mấy
người lại nằm dài tắm nắng. Còn dưới biển, đủ người già trẻ.. tắm táp, bơi lội. Có mấy bạn nhỏ
cũng mặc áo phao như tôi, bố mẹ đang dạy bơi. Tôi ngâm mình xuống nước, mát lắm! bơi lội
thoả thuê, tôi lên bờ xây lâu đài cát và cùng bố mẹ ngồi quán uống nước. Sau đó tôi về tắm
sạch, mặc quần áo mới rồi xuống nhà ăn. Trời đã xẩm tối. Tôi ngồi vào bàn ăn. Nào là cua, nào
là mực, nào là tôm… Cho ôi, bao nhiêu món đồ biển bày ra đây. Tôi ăn rất nhiều nhưng vẫn lên
phòng trước mọi người. Tôi ngồi xem vô tuyến một lúc thì mẹ tôi lên gọi tôi ra biển chơi. Cả nhà
tôi ra biển, thuê ghế nghỉ, nghe tiếng sóng vỗ ào ạt. Mặt trăng ở biển sao mà khác với thành
phố thế, nó to, tròn và hơi đỏ như mặt trời. Sóng tung bọt lấp loáng một dải dọc vàng vàng. Tôi
đang mơ màng thì bị chị tôi kéo đi. Ra khỏi bãi cát là đến mặt đường nhựa. Hai bên vỉa hè, hàng

ngợm chạy nhảy tung tăng quanh gốc cây. Những cây non vươn mình đu đưa trong nhạc
gió réo rắt. Rồi em vào bếp nấu cơm tối với mẹ. Tối đến cả nhà em quây quần sum họp bên
nhau nói chuyện rôm rả rất vui vẻ. Sau bữa cơm em xem tivi đến hai hai giờ em chuẩn bị
sách vở và đồ dùng học tập cho ngày mai rồi đi ngủ. Nằm trên giường em nghĩ mà thương
các bạn nhỏ mồ côi không có một mái ấm gia đình như em. Em mong trên trái đất sẽ không
còn những bạn nhỏ mồ côi. Ai cũng có một gia đình hạnh phúc.
Ngày chủ nhật của em trôi qua như thế đấy. Em mong ngày chủ nhật lại đến thật nhanh để
em làm nhiều việc như thế giúp mẹ.
Đề bài: Thuật lai những việc em đã làm trong ngày Chủ nhật vừa qua.
Bài làm
Ngày chủ nhật vừa qua, thấy bố mẹ em bận nhiều việc nên em không sang nhà bạn chơi như
các hôm khác mà ở lại phụ giúp gia đình.
Theo thói quen, cứ đúng 6 giừ sáng khi chú gà trống choai gân cái cổ gáy những hồi "te, te"
ngắn ngủn là em bật dậy khỏi chăn và bắt đầu một ngày mới tươi đẹp. Em làm vệ sinh cá nhân
xong rồi bước ra sân. Chà!chà! Cái hương vị ngày tết lại uyển chuyển báo trước bằng những loài
hoa đã tưng bừng nở khắp vườn rồi đây!. Sau khi tập thể dục và vào nhà ăn sáng thì đồng hồ
đã dừng chân tại 7 giờ. Bây giờ em phải đi giặt quần áo mới được. Cái thau quần áo to thật, em
cảm tưởng nó còn to hơn cả người em nữa, nhưng không sao, em vẫn có thể giặt ngon lành.
Thế là công việc được bắt đầu. Vò xong nước thứ nhất, em hoà tan xà phòng vào và lấy cái bàn
giặt ra nhàu từng cái quần, cái áo. Bong bóng xà phòng cứ phập phồng như thở trong chậu. Màu
trắng xoá và hình dạng xôm xốp, nhè nhẹ trông như đám mây. Chỉ một loáng thôi mà quần áo
đã sạch rồi, chẳng còn một vết bẩn nào nữa. Ôi! Bây giờ đôi tay của em đã mỏi nhừ và em sẽ
phải nhờ sự giúp đỡ của mẹ thôi. Mẹ đang nấu ăn trong phòng bếp nghe tiếng gọi liền đon đả
chạy ra xoa đầu và khen "con mẹ giỏi quá!". Sau đó em cùng mẹ vừa hát vừa phơi đồ lên dây.
Những con chim hoạ mi cũng hót véo von như thể ca ngợi em.
Buổi chiều, khi ngủ dậy em lấy chổi, quét nhà. Chị chổi xinh đẹp nhiều màu sắc đi đến đâu thì
bọn bụi bẩn chạy bán sống, bán chết tới đó. Một lát sau em thấy nhà mình sáng sủa hẳn lên.
Chết thật đã 3 giờ chiều rồi, em phải học ngay mới được. Xong đâu đấy em xuống nhà ăn cơm.
Tối đến, cả nhà quây quần bên nhau nói chuyện. Mười giờ đêm em mới đi ngủ. Nằm trên
giường, em nở nụ cười mãn nguyện vì hôm nay thật là tuyệt vời.

là nữ hoàng các hoa. Đó là cây hồng nhung. Hoa khoác lên mình bộ váy áo màu đỏ thắm,
một màu đỏ thật sang. Nhưng bộ dạ hội đó còn lộng lẫy hơn vào buổi sáng, những hạt
sương đọng trên cánh hoa như những viên kim cương lấp lánh trong nắng, điểm xuyến cho
tà áo thắm đỏ rực rỡ. Cây hoa chỉ ra ba bông nhưng bông nào bông nấy đều đẹp mê hồn.
Ba hông hoa như ba nàng công chúa xinh đẹp, kiều diễm. Những cánh hoa chắc là đẹp
nhất. Lớp lớp cánh hoa như những bậc thang. Cánh hoa thật mịn màng, mượt mà như tơ
lụa đỏ thắm, chúng kết vào nhau tạo nên bông hồng duyên dáng. Đường nét từng cánh hoa
thật uyển chuyển, đó là tuyệt tác của bông hồng, là một sự kì ảo vô hình thu hút người
ngắm. Nhị hoa màu vàng thật hợp với dáng vẻ sang trọng của hồng nhung
Đầu nhị có đôi chút phấn trắng như hạt cát vàng nhấp nhánh. Thân cây chắc chỉ to và dài
bằng cái đũa. Thân hoa có gai, những cái gai bé nhưng nhọn bảo vệ cho ba nàng công chúa
Hồng trẻ đẹp. Mờy chiếc lá nhỏ nhỏ, xanh đậm, sờ cưng cứng, ram ráp.
Chà, thế mà nhanh thật! Mới ngày nào, các bông hoa chỉ là nụ hồng e ấp, nhỏ xíu, thế mà
bây giờ những cánh hoa đã xòe ra giỡn với gió. Mỗi khi đi học về, em thường ra chỗ cây
hồng để thưởng thức hương thơm ngọt ngào đó. Em nhắm mắt lại và thả mình theo những
cánh hoa. Nó dắt em đến một thế giới kỳ diệu. Ở đó, có ba nàng tiên đi cùng em vào khu
vườn đầy hoa đó. Đó là vương quốc kỳ ảo với muôn vàn điều mới mẻ. Một thảm hoa rực
rỡ hiện ra trước mắt em. Trên bầu trời là những đám mây bồng bềnh trôi, trong ánh mặt
trời rực rỡ và muôn màu muôn vẻ của bảy sắc cầu vồng. Một làn gió nhẹ thoảng qua làm
rung cánh hoa... Tất cả đều hấp dẫn vô cùng. Tiếng xe máy nổ ròn ngoài cổng, làm êm
quay lại với hiện tại, xua tan đi nỗi mệt nhọc, lấy lại tinh thần. Đâu chỉ có em thích hồng
nhung, còn mấy chú bướm nữa. Chúng suốt ngày đến thăm hoa. Và ba tiểu thư cũng vui
với chúng. Có chú bướm vàng điểm đen trên cánh lúc nào cũng bay vòng quanh bông hoa
rồi lại đậu xuống. Thật là buồn cười!
Em yêu quí hồng nhung lắm. Em vẫn thường tưới và chăm sóc nó. Cây hồng đã
giúp em nhận ra một chân lý giản dị trong cuộc sống: vẻ đẹp luôn đi cùng với gai. Cũng
như cuộc đời của mỗi người có nhiều lúc tốt đẹp và cũng không ít lúc gặp khó khăn mà ta
luôn phải vượt qua
Kể lại một câu chuyện cổ tích mà em biết theo lời một nhân vật trong câu chuyện đó.
Bài làm

Từ đó, loài Hươu chúng tôi luôn mang sừng trên đầu để chống lại thú dữ và tôi chẳng còn nhút
nhát như trước nữa.
Đề bài: Em đã có dịp đi thăm một cảnh đẹp ở địa phương hoặc một nơi khác. Em hãy
thuật lại buổi đi thăm đó.
Bài làm
Nhân dịp năm mới, trường em tổ chức cho khối bốn và năm đến thăm đền Đô và Cổ
Loa ở Bắc Ninh. Mọi người reo hò ầm ĩ khắp cả sân trường. Tối hôm trước ngày đi,
em cứ thao thức mãi. Tuy đã chuẩn bị rất kĩ quần áo và đồ ăn trưa ngày mai nhưng
chỉ sợ lỡ buổi đi thăm quan thì tiếc quá!
Sáng hôm sau, em dậy thật sớm, đánh răng rửa mặt rồi đến trường. Dọc vỉa hè cạnh
trường em những chiếc xe màu xanh, vàng đỗ san sát nhau. Cứ tưởng em đi thế là
sớm vậy mà các bạn đã đến đông đủ, chỉ còn thiếu vài bạn nữa. Cái lạnh mùa đông
dần dần lấn át sự ấm áp của mùa xuân, ông mặt trời cố đưa những tia nắng xuống
mặt đất. Thế mà những đám mây xám xịt đáng ghét kia che hết cả ánh sáng mặt
trời. Sáng nay trời mưa phùn, những giọt nước trong suốt luồn lỏi xuống cành cây,
kẽ lá. Đến giờ xuất phát, tất cả học sinh đứng tập trung chật kín cả sân trường. Cô
Hằng nói:
- Học sinh.
- Trật tự_ Chúng em đồng thanh đáp.
- Hôm nay, chúng ta sẽ tìm hiểu những câu chuyện của người thời xưa và thăm
đền Đô, Cổ Loa... Bây giờ, lớp nào lên xe lớp aays, tiến về Cổ Loa.
Xe chúng tôi lăn bánh đến Cổ Loa. Mưa cũng đã ngớt, ánh nắng chiếu vào cửa xe.
Thời tiết bây giờ đã chiều lòng chúng em nhưng khổ nỗi em vẫn chưa tìm được chỗ
ngồi cho mình. Thôi đành ngồi ghế nhựa vậy. Chán ơi là chán! Con đường từ Hà Nội
đến Bắc Ninh xa quá, mãi chưa đến nơi. Bỗng...
- Loa...loa...loa. Mời bà con chú ý, sau đây sẽ là chương trình thi thố tài năng
giữa các bạn gái và bạn trai lớp 4G...
- Thế chủ đề là gì? Bạn Anh ngắt lời.
- Đó là hát trong đó có tên một loại động vật.
Trò chơi diễn rất sôi nổi. Ồ mới thế mà đã đến Cổ Loa rồi. Chúng em xuống xe đi bộ

“Mừng Đảng mừng xuân” đẹp vô cùng. Những cây cổ thụ vượn raôm lấy một khoảng rộng trên
mặt hồ, rễ mọc tua tủa, lạ mắt lắm. Hàng sấu lá xanh thẫm đứng uy nghi như những chú lính canh
đường. Một công viên nhỏ đã hiện ra với đủ các loại cây cao thấp. Có những cây cổ thụ thân mình
uốn lượn như hình rồng cuốn lạ mắt lắm. Tất cả đang đung đưa trước gió như vẫy chào đoàn
người qua lại tấp nập. Hàng liễu yếu ớt đang soi gương chải tóc quanh hồ. Những bồn hoa như
đang ghanh tị với những cây cổ thụ, cố nhoi lên để hưởng ánh nắng mặt trời. Em tiếp tục đi. Ô kìa!
Cầu Thê Húc, đên Ngọc Sơn đang hiện ra trước mắt. Thoạt đầu là Tháp Bút đứng trên một cồn đá
cao trước cổng. Hình tháp Bút viết lên nền trời cao tượng trưng cho thủ đô nghìn năm văn hiến.
Cổng ra vào được sơn màu trắng đỏ sặc sỡ. Cầu Thê Húc cong cong có màu đỏ sẫm bắc qau đền
Ngọc Sơn. Đứng trên cầu nhìn ra giữa hồ, mặt nước long lanh gợn sóng lăn tăn. Đây chính là một
kì quan của thủ đô Hà Nội. Đền Ngọc Sơn uy nghi đứng giữa hồ lấp sau lùm cây um tùm xanh
tươi quanh năm. Vào trong đền khói hương nghi ngút. Các bà, các cô ăn mặc áo dài đang khấn
vái cầu chúc cho gia đình an khang thịnh vượng. Cảnh ở đây vừa đẹp vừa uy nghi và có cái gì đó
thiêng liêng huyền bí. Em vừa ngắm hồ vừa nhớ lại sự tích hồ Hoàn Kiếm càng thấy hồ đẹp và
huyền thoại. Theo bước chân những người đi vãn cảnh em định ra về thì đối diện bên kia cổng có
một tượng đài đạp vào mắt em. Tượng ba cảm tử quân ôm bom ba càng, súng, lưỡi lê với dòng
chữ: “Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Ôi có một Hà Nội đẹp và tráng lệ. Có một bờ hồ lộng lẫy
như hôm nay thì nhân dân ta đã đổ bao nhiêu xương máu rồi đó.
Trời đã trưa. Trước lhi ra về em muốn ngắm lại toàn cảnh một lần nữa. Ôi nhìn không chán mắt.
Có cái gì đó níu kéo em ở lại. Em ước ao ở Hà Nội có nhiều cảnh đẹp như thế.
Đề bài: Em hãy tả quang cảnh một buổi lễ chào cờ đầu tuần ở trường em.
Bài làm
Thứ hai nào cũng vậy, tôi thường tới lớp sớm hơn mọi hôm vì đó là ngày chào
cờ, một tuần lễ chỉ có duy nhất một lần trong tuần.
Trời hôm nay thật là đẹp! Những đám mây trắng nhởn nha nhởn nhơ trên bầu
trời xanh thẳm. Ánh nắng vàng rực rỡ toả đầy sân. Trong các hàng ghế ngay ngắn và
thẳng hàng của các lớp đã lác đác mấy bạn đang truy bài. Trên lễ đài, đội trống đã
bước ra chuẩn bị. Cạnh lễ đài là cột cờ. Dưới cột cờ là cái bệ ghi dòng chữ “Năm học
10
2002-2003 Ban phụ huynh học sinh kính tặng”. Tiếng bàn tán xôn xao xen lẫn tiếng

Cái sự nắng nóng cực độ của mùa hè cứ thi nhau chen lấn xô đẩy xuống mặt đường.
Ông mặt trời luôn tay ném ánh nắng xuống đất. Nóng bức đã tồi tệ nay lại thêm phần khắc
nghiệt hơn vì những tiếng còi inh tai nhức óc của xe cộ trên đường. Không thể chịu được nữa
em đã cố vào chiếc xe buýt số 28 kia để về nhà. ở đó, đa có một câu chuyện hết sức thú vị
xảy ra.
Chiếc xe đã mau chóng rời khỏi bến. Trên xe chật ních người và chỉ có những người
may mắn lắm mới tìm được ghế ngồi. Chẳng ai thèm nói một câu nào cả vì học đã quá mệt
mỏi rồi. Bồng từ phía dưới có một bà cụ cất tiếng nói với anh trai trẻ:
“Anh này! Tôi già yếu lắm rồi không đứng được nữa. Anh có cái chỗ cho tôi ngồi nhờ”.
Bà cũng khoảng 80 tuổi. Mái tóc bạc phơ và vài sợi lấm tấm mồ hôi.
Những nếp nhăn bây giờ càng hằng rõ hơn trên khuôn mặt đã trải nhiều sương gió. Anh
thanh niên dáng chừng không thích và bảo:
“Dại gì mà nhường ghế cho bà, đã già rồi còn lởn vởn ở đây, về nhà mà chăm con cháu
đi”.
Câu nói của anh ta như chiếc búa giáng vào tai mọi người. Ai cũng quay xuống nhìn bà
cụ một cách ái ngại, tồi nhìn anh thanh niên như để trách móc. Bà cụ chưa khỏi bàng hoàng
trước lời nói đó thì đã có một cô bé dìu bà cụ về chỗ. Cô bé thật phúc hậu với hai mắt sáng
ngời nhìn bà cụ rồi nói.
“Bà mệt thì cứ ngồi đây cho lại sức, cháu đứng cũng không mỏi.
Bà cụ vừa vui mừng, vừa xúc động rồi rối rít cảm ơn cô bé. Chính cô bé đã làm cho mọi
người thấy nhẹ nhàng, thoải mái. Anh thanh nhiên kia cúi mặt xuống vì anh biết rằng mình
đã không bằng một em nhỏ bé bỏng.
Chiếc xe đã dừng lại ở bến. Ôi! Bây giờ em mới thấy mỏi chân vì bị đứng nhiều đây. Nhưng em
vẫn vui vẻ vì biết rằng trên đời này còn rất nhiều người tốt bụng
11
Đề bài: Hãy tả quang cảnh trường em lúc tan học.
Bài làm
Trời đã về chiều. Nắng trên sân trường đã tắt. Chỉ còn gió lao xao trong những tán lá bàng,
lá phượng và thổi dọc hành lang vắng vẻ. Chúng em đang học tiết cuối cùng của buổi học
hôm nay.

viết từng nét chữ A,Ă,Â... mà bây giờ con đã viết thư cho cô được rồi, cô có vui không?
Trời bây giờ đang rét, cô vẫn mặc ấm và khoẻ chứ ạ? Cô có thường bận và phải suy nghĩ
nhiều về công việc không ạ? Cô nghĩ nhiều và đâm ốm thì chúng con sẽ buồn vô cùng. Thế
còn bà vẫn khoẻ mạnh chứ ạ? Chị Thương bây giờ học lớp mấy rồi ạ? à, nhà cô còn cho
các em ăn bán trú không ạ? Nếu có, chắc hẳn các em ngoan lắm cô nhỉ? Con và các bạn
vẫn còn nhớ như những ngày tháng cô dạy chúng con. Giọng nói cô êm như suối chảy qua
những khúc mắc còn chưa hiểu của chúng con. Rồi lại có những hôm, chúng con nghịch
ngợm làm cô buồn. Nhưng cô đã không đánh mà còn ân cần giảng dạy chúng con. Những
lời nói đó vẫn còn in sâu trong tâm trí chúng con. Từng nét chữ đều mà cô dạy, chúng con
còn nhớ mãi và kiên trì rèn chữ. Rồi biết bao ngày tháng đã trôi qua nhưng kỷ niệm đẹp cô
đã để lại cho chúng con vẫn còn đó. Cô còn nhớ Hồng Anh chứ, cô bạn đó bây giờ vẫn là
lớp trưởng của bọn con. Còn các bạn như Lê, Hoa... chắc hẳn cô vẫn nhớ vì các bạn ấy rất
12
giỏi mà. Mọi người vẫn luôn nghĩ tới cô, mong cô mạnh khoẻ, tràn đầy niềm vui. Chắc
rằng những kỷ niệm cô dành cho chúng con sẽ vẫn mãi in đậm suốt tuổi học trò hồn nhiên,
vô tư này để chúng con còn nhớ cô mãi cô - người mẹ hiền thứ hai.
Thư cũng khá dài rồi, con xin dừng bút tại đây. Con mong sẽ luôn được những lời chúc tốt
đẹp của cô. Chúc cô và gia đình sẽ luôn mạnh khoẻ, làm ăn phát đạt. Con xin chào cô và
gia đình!
Học trò cũ của cô
Đề bài: Hãy kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng (có
thể đối chiếu với những việc làm sai trái xảy ra ở nơi dó, lúc đó)
Bài làm
Hôm nay thời tiết chuyển mùa, cả nhà em ai cũng cảm thấy uể oải. Cũng vì thế mà thằng
cu Cò nhà em bị sốt, ho nhiều. Rất may là nhà em lại gần nhà cô Hoa bác sĩ nên mẹ bảo em
cùng mẹ đưa cu Cò sang khám.
Cô Hoa mở phòng khám tại nhà đã lâu. Mọi ngày phòng khám luôn đông, nhưng hôm nay
đông hơn hẳn. Mới đến gần em đã thấy lớp trong, lớp ngoài, người đứng người ngồi trong
phòng khám. Em lấy số thứ tự rồi vào chỗ ngồi chờ. Nhìn quanh em thấy một bạn ngồi ở
góc nhà đầu dựa vào tường trông vẻ mệt mỏi. Em ra bắt chuyện với bạn cho đỡ buồn nên

nhiều người đang tổ chức bảo vệ những động vật quý hiếm như chúng tôi. ở những nơi như vậy
13
chúng tôi có một cuộc sống an toàn. Không có những chiếc hộp có khói phun ra, có những chất
thải xanh, đỏ,... và không có những vụ cháy rừng. Không có những người chặt phá rừng. Không
có những con người săn bắn và gây nguy hiểm cho chúng tôi. Chúng tôi không bị đói và có chỗ ở
thoải mái. Họ đối xử với chúng tôi rất tốt. Vì có những con người như vậy nên tôi viết bức thư
này để những người tốt và những người đã từng săn bắn hãy bảo vệ những loài thú quý hiếm
như chúng tôi. Vì họ cũng có thể bị nguy hiểm từ loài người, những con người chưa biết bảo vệ
thiên nhiên. Tôi - chú gấu Trúc con này rất mong muốn có thật nhiều nơi như nơi chúng tôi hiện
đang sinh sống để bảo vệ thật nhiều các con vật.
Thay mặt loài gấu Trúc
Gấu con tinh nghịch
Bài Làm
Rừng rậm, ngày 10 tháng 2 năm 2007
Kính gửi toàn thể con người trên Trái Đất!
Tôi là một chú khỉ con, tôi đang sinh sống tại khu rừng rậm ven sông.
Những năm về trước, trên những lùm cây xanh tốt, tôi cùng bầy đàn sống yên ấm, hạnh
phúc. Hàng ngày ăn những quả ngon, chơi đùa thoả thích, cùng nhau chuyền cành bắt giận,...
Nhưng không hiểu tại sao nơi đây hiện giờ đất thì khô, cây cỏ thì chết héo, những cành cây trơ
trụi lá, con sông ven rừng gần cạn kiệt, thời tiết nóng bức khiến chúng tôi và các loài động vật
khác rơi vào tình thế nguy hiểm, mất nhà, mất rừng. Không những thời tiết phá hại rừng mà còn
những thợ săn xấu xa, độc ác hằng ngày luôn rình rập để bắt những loài động vật quý hiếm, lấy
gỗ của rừng,... Loài khỉ với nơi sinh sống trên cây, nhưng cứ mỗi ngày hàng chục cây đổ xuống
trong nỗi lo lắng, sợ hãi cuả những con vật và niềm vui của những người khai thác gỗ rừng. Sẽ
chẳng bao lâu khu rừng sẽ trở thành những hoang mạc rộng lớn, không có loài động vật nào
sinh sống. Rồi mỗi ngày, quyển sách sẽ ghi thêm nhiều loài động vật hơn. Đã có một số con khỉ
trong đàn bị bắt đi, nhìn cảnh họ bị bắt mà tôi thấy cặm hận loài người đến nhường nào. Không
biết loài người sẽ đưa họ tới đâu? Vào rạp xiếc, công viên hay vườn thú?
Bệnh tật, thời tiết và cả những người thợ săn nữa, đối với chúng tôi đó là những thứ
đáng sợ nhất. Tuy rất muốn bảo vệ khu rừng, nhưng điều đó là không thể, không thể chống chọi


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status