CẢNH GIÁC VỚI MA TÚY - Pdf 64

CẢNH GIÁC VỚI MA TÚY
KỊCH BẢN LỚP:9A2
• Cảnh 1: Cuộc gặp gỡ giữa Vũ và Quang.
Có tiếng thắng xe. Vũ chạy thẳng từ cánh gà này và dừng lại trước cánh gà bên kia, vẻ mặt hớt hải.
- Anh ơi cho em vào, cho em vào họp chút anh.
Có tiếng nói từ trong vọng ra. Đó là tiếng của người bảo vệ:
- Họp hành chi giờ này nữa. Hết giờ hành chính rồi. Về đi em!
- Thông cảm cho em đi anh. Cho em vào đi!
- 5 giờ rồi để bảo vệ nghỉ nữa em ơi. Không vào được đâu. Về đi!
Vũ bực bội bỏ ra ghế đá ngồi.
- Gì lạ vậy! Làm ăn quan liêu dễ sợ! Đi trễ có 2 tiếng đồng hồ chứ mấy mà cũng hông cho vào. Bực mình!
Quang bán kẹo kéo vốn là dân pê đê, ăn mặc loè loẹt, dáng điệu ỏng ẹo, nhưng cái miệng liến láy và ánh
mắt đầy gian trá. Bán kẹo kéo chỉ là cái vỏ giả tạo của gã. Lúc này Quang từ trong cánh gà đi ra.
- Kẹo kéo hông! Ai kẹo kéo hông! Anh hai mua kẹo kéo dùm em đi anh hai.
- Hông mua bán chi hết. Đi chỗ khác đi!
- Ăn kẹo kéo cho vui đi anh Hai, mua giùm em đi tội nghiệp em mà.
- Nhìn kỹ lại cái mặt này đi. Thấy gì hông?
- Chời ơi anh hai đẹp chai dễ sợ!
- Cái mặt này đẹp trai nhưng mà cái mặt này đang điên nghe. Không được họp đang điên đây nè. Mua bán
đi ra ngoài. Đi đi!
- Điên hả, chời ơi kẹo kéo của em chuyên trị người điên đó. Ăn vào bảo đảm hết điên liền à. Mua dùm em
đi. Thương tấm thân nghèo, thương tấm thân lẹo, mua dùm cây kẹo đi anh hai.
- Bán kẹo kéo đây hả? Bán kẹo kéo mà ăn mặc như đây hả? Giống dễ sợ nghe!
- Giống Lam Trường phải hông anh?
- Hông dám đâu. Giống mấy thằng pêđê hát lôtô thì có!
- Trời ơi người ta thế này mà nói người ta pêđê. Người ta “bóng” chứ bộ!
- Trời ơi pê đê hông chịu, đòi làm “bóng”. Rồi kẹo bao nhiêu 1 cây?
- Dạ 5.
- 5 chi ?
- Dạ 5 ngàn.
Vũ giật thót đứng hẳn dậy.

ý tới trễ ?
- Ủa bữa nay mình họp về cái gì vậy chị?
- Họp bàn phổ biến về ma túy đó!
- Ôi xì! Tưởng phổ biến về cái gì chớ ma túy thì đài báo nói tùm lum rồi ai hông biết, cần thiết chi phải
họp hả chị.
- Em nói thế là không được. Vậy chị hỏi em thử nghe, em có biết Ma túy là gì hông?
- Xời dễ òm. Ma túy là một từ ghép có 2 chữ : Ma và Túy. Ma có nghĩa là ma quái, Túy là rượu. Ma túy
có nghĩa là rượu ma quái. A biết rồi! Thì ra bữa nay họp để bàn về một loại rượu mới ra phải hông? Có
cho uống ly mô hông chị? Biết vậy em ráng đi họp sớm cho rồi!
- Trời đất! Hông biết mà cứ nói tầm bậy tầm bạ. Nói như em vậy con gái như chị đi họp làm gì, còn em
con trai thì lại không chịu đi họp ?
- Vậy ma túy là sao hả chị ?
- A ma túy là chất độc gây nghiện, có trong một số chất hữu cơ tự nhiên hoặc hợp chất hóa học. Ví dụ như
thuốc phiện, cần sa, cây khát, heroin. Chớ hông phải rượu ma quái đâu cha nội.
- A thì ra là vậy. Nhưng mà ma túy độc lắm hả chị? Có độc như Âm dương hòa hợp tán hông? Có chết
liền hông?
- Không, không chết liền. Nhưng sẽ chết từ từ vì bị suy nhược, với lại bị mắc cả đống mấy cái bệnh khác
nữa. Chẳng hạn như sốt nè, kiết lỵ, táo bón nè, mấy bệnh ngoài da như ghẻ, lở, hắc lào nè...Rồi thậm chí
bị mất trí nhớ, bị viêm gan, hay bị AIDS nữa.
- Trời ơi nghe mấy cái vụ Ếch nhái là em sợ lắm. Nhưng mà, nói như chị, còn lâu mới chết thì mình bỏ đi
đừng có dùng ma túy nữa có sao đâu?
- Không phải đâu em. Đã nghiện rồi thì rất khó bỏ, phải bán nhà bán cửa, đi trộm cắp cướp giựt, thậm chí
gây án mạng nữa đó em à.
- A tưởng cái vụ gì chớ cái vụ bán nhà bán cửa này em thấy hoài. Nói đâu xa cái ông hàng xóm nhà em nè,
hôm trước mới bán cái xe, bữa nay nghe nói cầm luôn cái nhà rồi.
- Ua ủa, ổng nghiện ma túy hả em?
- Đâu! Ông thua cá độ đá banh.
- Trời, cái đó là khác. Để chị nói em nghe: Người nghiện thì rất thèm thuốc, mà mua hoài cũng hết tiền,
phải bán nhà bán cửa để lấy tiền mua thuốc dùng tiếp. Nếu không hắn lên cơn nghiện thì khó chịu quằn
quại muốn chết đi sống lại luôn đó.

Chị Đẹp đi vào trong cánh gà. Vũ ngồi xuống ghế đá lấy tài liệu ra đọc.
• Cảnh 3 : Cuộc gặp gỡ giữa Vũ và Trung
Vũ vẫn đang ngồi ở ghế đá.Tiếng nhạc nhộn vang lên. Từ bên cánh gà, Trung vừa đi vừa nhảy theo tiếng
nhạc dance. Vũ nhìn theo ngạc nhiên. Trung liên tục có những động tác lắc người quái dị khiến Vũ phải
giật mình, rơi ra khỏi ghế ngồi. Dứt tiếng nhạc, Trung dừng nhảy và thở hổn hển. Vũ lẩm bẩm:
- Giống crazyman dễ sợ!
- Thank you very much!
- Nói cái gì mà thank you?
- Thì mới nói superman gì đó!
- Không phải superman mà là crazyman!
- Ua crazyman là gì?
- Là thằng điên đó!
Vũ cười khoái chí và quay lại ghế ngồi. Chợt trông thấy Trung ngồi bệt xuống đất, Vũ ngạc nhiên:
- Nè có ghế sao không ngồi?
- Ua có ghế hả? À quên. Cảm ơn nghe!
Trung uể oải đứng dậy lê tới ghế ngồi. Vũ hỏi :
- Ua sao hồi nãy nhảy nhót sung lắm mà giờ sao giống ông già vậy?
Trung nói không ra hơi :
- Phê! Tại vì phê quá!
- Phê hả? Mới đi nhậu về phải hông?
- Không phải! Mới uống thôi!
- Uống bia hay uống rượu?
- Không phải bia rượu!
- Chứ uống gì?
- Uống thuốc!
- Thuốc bổ hả, hay thuốc ngủ?
- Không phải! Thuốc lắc đó!
Vũ giật mình nhưng cũng cố trấn tĩnh
- Ông anh nói chơi hoài. Mới gặp bà chị kể chuyện thuốc độc này độc nọ, hông lẽ gặp liền vậy hả? Ông
anh nói thiệt nghe đi!

Vũ đưa tay chỉ nhưng không dám nhìn sang. Chị Đẹp vẫn ngạc nhiên :
- Đâu? Em nói chị á hả?
- Không, em trai chị đó. Nó bị nghiện rồi. Chị coi kìa!
Chị Đẹp thoáng rùng mình bước vội tới bên Trung, nghẹn ngào nói không nên lời.
- Trung!
- Ua chị Đẹp! Chị sao vậy, bị khó thở hả? Có cần em đưa đi bệnh viện không?
- Em bị nghiện phải không Trung?
Trung lắp bắp, miệng như cứng lại:
- Nghi.. nghiện .. ai nghiện? Em..em không nghiện, em không nghiện!
Trung vùng vằng, quay người định bỏ đi. Chị Đẹp hét lên:
- Trung, đứng lại! Vậy là, em nghiện thật rồi!
Trung bặm môi, cố ngăn để không bật khóc:
- Phải! Em nghiện đó! Thì đã sao?
Chị Đẹp gục đầu nức nở:
- Trời ơi! Chị là một cán bộ Đoàn viên tuyên truyền ma túy. Chị đã giáo dục cho biết bao nhiêu người
phải luôn cảnh giác, tránh xa ma túy. Vậy mà, vậy mà em trai của chị, chính thằng em trai của chị lại bị
nghiện. Trung ơi! Tại sao em lại ra nông nỗi này chứ hả? Sao em lại hư như vậy?
Chị Đẹp vừa gào vừa lắc tay Trung. Trung lúc đó Trung tỏ ra đã hối hận lắm, cũng rưng rưng muốn khóc.
Nhưng dường như còn muốn vớt vát lại một chút sĩ diện, Trung hất tay chị Đẹp ra:
- Em nghiện thì sao hả? Mặc kệ em! Chị không cần phải lo. Em chơi ma túy bằng tiền của em mà. Hết tiền
thì em lấy tiền học để mua thuốc. Hết tiền học thì em đi vay, đi mượn. Không vay mượn được thì..thì.. ờ
thì em tự xoay xở, miễn sao có tiền xài. Em đâu cần chị đâu! Chị không có quyền lăng nhục tôi. Chị nên
nhớ, xì ke, dù sao cũng có sĩ diện của xì ke nghe chị!
Chị Đẹp ngay tức khắc vung tay tát Trung một bạt tai. Trung như vỡ oà, đổ gục xuống, òa khóc tuyệt
vọng, ân hận. Chị Đẹp và Vũ tiến tới dìu Trung đứng lên. Vũ cũng nghẹn ngào :
- Bình tĩnh đứng lên đi Trung ơi!
Chị Đẹp nhẹ nhàng nắm tay Trung.
- Trung ơi! Em có nhớ gì không? Em đã từng là một học sinh giỏi, em đã từng là một người con ngoan,
được thầy cô và bạn bè quý mến. Em đã kể cho chị nghe về ước mơ hoài bão của em, em còn nhớ không?
Trung chỉ cúi đầu nức nở, vò tóc và lắc đầu. Chị Đẹp sụt sùi:

- A! Chắc chắn hắn sẽ bị pháp luật và xã hội trừng trị thôi em à.
Cùng lúc một anh công an còng tay tên bán kẹo kéo đi ngang qua sân khấu. Trừ chị Đẹp tất cả lần lượt đi
vào cánh gà, tranh thủ chỉnh trang lại trang phục cho chỉnh tề. Sau đó đi ra giàn hàng ngang. Trong khi đó
chị Đẹp đọc lời kết :
- Các bạn thân mến. Ma tuý là tệ nạn của xã hội, phá hoại hạnh phúc gia đình và làm rối loạn trật tự kỷ
cương của xã hội. Nó luôn len lỏi tìm mọi cách để bẫy những người thiếu cảnh giác như Trung và Vũ
trong vở kịch này. Vì vậy chúng ta cần nâng cao cảnh giác và mở rộng hiểu biết để ngăn chặn tệ nạn này.
Vì một thế giới lành mạnh và phát triển, chúng ta hãy :
Đồng thanh:
- Nói không với ma tuý!


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status