Bí mật của sự sống
Tôi lớn lên trong một gia đình không tôn giáo. Nhà tôi thờ ông bà theo truyền thống Việt
Nam, và mẹ tôi thỉnh thoảng có đi chùa vào những dịp lễ tết như bao người khác. Riêng bản
thân mình, tôi đã tin vào thuyết tiến hóa của Darwin mà tôi được học trong nhà trường và
thích chủ nghĩa hư vô. Nghĩa là mọi thứ từ hư vô mà thành và rồi sẽ trở về lại với hư vô. Mặc
dù đôi khi tôi thấy rằng, suy nghĩ đó làm cuộc sống này trở nên vô nghĩa thật, nhưng tôi
cũng tìm gặp trong những tư tưởng triết học nổi tiếng, trong văn thơ, ca nhạc về thân phận
cuộc sống và cả trong triết lý của Phật giáo những điều tương tự như mình nghĩ. Vì vậy, tôi
đã cho rằng, đó là một suy nghĩ đúng đắn và „không bệnh“. Dựa trên đó, tôi đã tự đặt ra
những mục tiêu cho cuộc đời mình trong công danh, sự nghiệp cũng như có những ước mơ,
những hoài bão riêng cho bản thân, gia đình và xã hội.
Sau tốt nghiệp phổ thông trung học, tôi du học ở Đức khi vừa 19 tuổi. Sống một mình ở một
đất nước mới lạ lẫm cả về văn hóa lẫn ngôn ngữ, tôi đã vấp phải không ít khó khăn. Nhưng
sau 6 năm học ở đây, tôi vượt qua tất cả những khó khăn đó. Từ việc học, việc làm thêm
cho đến bạn bè, ngôn ngữ, giao tiếp, mọi chuyện đều tốt đẹp. Cuối tuần tôi thường hay đi
chơi với bạn và thấy cuộc sống mình khá vui vẻ, thoải mái.
Mùa thu 2008, khi tôi vừa ngưng việc thực tập thì một người bạn cũ đề nghị vào làm thêm ở
công ty anh ta. Tôi đã nhận lời và công ty cũng nhận tôi vào làm. Ở đây tôi thường đi ăn
trưa chung với mọi người. Trước khi ăn, tôi thường nghe những người này cầu nguyện Chúa
Giêsu, và thấy hơi mắc cười. Họ cũng hay nhóm với nhau trong tuần và cầu nguyện, hát,
cũng như nói với nhau về Đức Tin, những điều tôi không hiểu mấy. Lắm lúc tôi tự nói một
mình: „Sao mà sùng đạo quá vậy!“. Tôi đã gặp nhiều bạn bè theo đạo Công Giáo, và họ đi
nhà thờ vào cuối tuần, nhưng chưa thấy ai cầu nguyện như vậy cả. Mặc dù thấy hơi lạ,
nhưng tôi tôn trọng những điều khác với bản thân mình. Và sự thật là những người bạn đó
rất thân thiện và cởi mở. Lúc đó tôi đã nghĩ, họ sẽ là những người bạn hoàn hảo trừ việc họ
hay nói về Chúa Giêsu và mời tôi đến những buổi nhóm của họ. Bởi vì về điều này, tôi không
thích nghe và bàn luận gì cho lắm. Tôi đã nghĩ đơn giản rằng, cho dù có một Thượng Đế, và
Thượng Đế đã một lần đến thế gian này dưới hình hài Chúa Giêsu đi nữa; thì đã sao, việc đó
có liên quan gì đến tôi. Cuộc sống tôi đang suông sẻ, tốt đẹp, tôi chẳng cần biết Thượng Đế
để làm gì cả.
Gần một năm trôi qua, khi chỉ còn hai tuần lễ nữa là tôi sẽ nghỉ làm ở công ty đó, người bạn
Thượng Đế, trong tôi. Tôi đến trường đai học với Ngài, tôi nghe giảng với Ngài, tôi viết bài
với Ngài Càng ngày tôi càng nói với Ngài, cũng như nghe từ Ngài nhiều hơn. Ngài cũng đã
giúp tôi bỏ thuốc lá chỉ trong vòng vài phút, điều mà trước đó tôi đã cố bỏ nhưng không
được, và từ đó đến nay tôi đã không hút thêm một điếu thuốc nào nữa.
Thật vậy, nghe cứ như là một câu chuyện cổ tích ở thế kỷ 21, nhưng điều này hoàn toàn là
sự thật. Thượng Đế, Chúa Giêsu ở ngay trong chúng ta, đó là một bí mật lớn nhất trên thế
gian này. Bí mật bởi vì, tôi có nói bạn cũng không thấy được. Khi linh hồn mình chưa sống
lại, chúng ta chỉ có thể thấy những điều trong tâm hồn mình (những suy nghĩ tương đối nối
tiếp nhau, cảm xúc và ý muốn). Hãy tự mình tin nhận và kêu cầu Chúa Giêsu thì bạn sẽ
được cứu, và thấy được sự thật. „Bởi vì, hễ ai xin thì được, ai tìm thì gặp, ai gõ cửa thì được
mở“ (Ma-thi-ơ 7:8). Amen.
(Lời chứng của Khánh, người Việt)