1. Tiểu phẩm tuyên truyền Phòng, chống Ma Túy - CON TRAI TÔI
Tiểu phẩm " Con trai tôi "
Một ngày cuối năm trên địa bàn X tên ma túy hí hửng cười và bảo :
Ta là họ Ma tên Túy
Bạn đồng hành với cụ Mại Dâm
Hoạt động của ta lén lút âm thầm
Mọi ngõ ngách ta đều tìm tới
Bạn bè ta rộng khắp thế giới
Không phân chia già trẻ gái trai
Tính của ta chầm chậm, lai rai
Ai dính vào ta là dính ngay không thoát !!!
Ha .... ha.......... ha..........
... Tại một ngõ nhỏ trên đường phố, các học sinh đi học về, đang trao đổi với nhau :
-Tèo : Đố các cậu ! Chữ A đứng sau chữ M là gì ? Chữ Y đứng sau chữ U, chữ U đứng sau
chữ T là gì ?
-Các bạn : Đó là chữ Ma Túy chứ gì ?
-Tí : À mà Tèo này, cái ma túy nó thế nào nhỉ ?
-Tèo : Ôi dào ... Cậu rửa tai mà nghe đây ! Ma túy là 1 chất kích thích, khi mới dùng, nguời
ta crm thấy lâng lâng, dễ chịu ! Người đang đau thì mất đi cảm giác đớn đau.
-Các bạn : Vậy sao ? Vậy sao ?
-Tí : Thế... Cậu đã dùng nó chưa ? ... À mà còn cái cảm giác lâng lâng là thế nào nhỉ ?
-Tèo : Ôi dào .... Lâng lâng là ...
-Các bạn : Là chưa biết chứ gì ?
-Tèo : ... Ờ thì... lâng lâng là ... là lâng lâng chứ còn gì nữa !
-Tí: Thế mà cũng đòi nói !
-Tèo : Thì phải thử đã chứ !
-Các bạn : Không được đâu ! Nguy hiểm đấy !
... Nhện đã rình rập từ lâu, giờ xuất hiện :
-Nhện : Chào các em ! Các em đi học về đấy à ?
-Các bạn : Chúng em chào anh ! Anh đi đâu về đấy ?
-Nhện : Anh cũng đi học về ! Thế vừa rồi các em bàn gì thế ? Anh nghe hết rồi nhé ! Này các
thì sao?
-Ông Tiền : Bác xem ! Nó cũng biết tiêu tiền đấy chứ ! Phải tạo điều kiện cho nó học hành.
Cần gì thì đáp ứng tất !
-Hàng xóm : Chết thật ! Không thể được !
... Lúc 2 ông bà đang có tiền, có của, vẽ ra viễn cảnh tương lai, còn mối lo kia họ đâu
biết ... Công an (CA) xuất hiện :
-CA : Chào ông bà ! Cho hỏi đây có phải là nhà ông Tiền, bố của em Phạm Văn Tèo, đang
học lớp 9 không ạ ?
-Ông Tiền : Có chuyện gì thế anh ?
-CA : Con trai 2 bác đã bị bắt !
-Ông bà Tiền : Tại sao ? Tại sao con tôi lại bị bắt ? Vì tội gì thế anh ?
-CA : Dạ, con 2 bác bị bắt vì tội tiêm chích ma túy ạ !
-Ông bà Tiền : Trời ! Cái gì ??
-CA: Đây là tên Nhện đã rủ rê em Tèo, lấy tiền tham gia mua bán ma túy . May sao có sự
cảnh giác của các bạn học sinh và cô giáo nên CA dã kịp thời đến bắt quả tang. Cũng may
Tèo mới chỉ mua, chưa kịp sử dụng.
-Cô giáo : Thưa 2 bác ! Thương con, chăm lo cho con là tốt . Song cần phải biết con sử dụng
gì, chi tiêu gì, đó là trách nhiệm của người bố, người mẹ đấy ạ !
-Ông bà Tiền :Đúng thế ! Tai hại thật ! Lỗi là ở chúng tôi !
-CA : Muốn có con ngoan, thì nhà trường lo một ít, gia đình lo một ít, xã hội lo một ít . Bản
thân lại phải tự rèn mình, có như thế mới tránh sa vào tội phạm, nghiện ngập, bác ạ !
-Ông bà Tiền : Con ơi ! Bố mẹ thật có lỗi !!
-Tèo : Con xin lỗi bố mẹ ! Em xin lỗi cô ! Cảm ơn các bạn !
-Ông bà Tiền : Từ nay chúng tôi xin hứa :
Một là để mắt đến con
Hai là phải hiểu ngọn nguồn bệnh nguy
Tiền làm chi, của làm chi
Để con nghiện ngập còn gì là vinh
Chúng tôi mong mốn mỗi một gia đình
Tránh xa ma túy kẻo tội mình về sau !
- VỢ 8 TÂN: - Ông quay trở lại con đường đó làm sao mà qua mắt tui được, vợ chồng mười mấy năm
thì đã có ba, bốn năm tui phải chịu đựng căn bệnh đó của ông rồi. Bây giờ, ông chỉ cần một thay đổi
nhỏ thôi là tui biết liền.
- TÁM TÂN: - Vậy bà sợ cái gì nói tui nghe coi… (giọng đã có vẻ lớn tiếng).
- VỢ 8 TÂN: - Tui hỏi ông trong tháng nầy, ông có xài khoản tiền nào khác ngoài việc mua bán mà quên
hay không? Hay là ông gởi tiền về cho ba má mà không cho tui hay?
- TÁM TÂN: - Bà nầy nói lạ! Cho tiền ba má thì có gì mà phải dấu… À! Hôm trước thằng Tú có xin tôi
100 ngàn đóng tiền học thêm gì đó…
- VỢ 8 TÂN: - Cái đó tui biết rồi. À! Lúc rày ông có cho tiền con Vân ăn sáng không?
- TÁM TÂN: - Mỗi ngày 3 ngàn, cuối tháng cho nó thêm 300, cái nầy tui với bà thống nhất rồi mà?
- VỢ 8 TÂN: - Thì thống nhất… bây giờ tui tính thế nầy. Từ trước đến nay mình vẫn quen để tủ tiền
không khóa như vậy, mà quán xá người ra kẻ vào. Đây tui có mua sẵn một ổ khóa nhỏ rồi đây. Ông cứ
khóa lại, khi nào cần thì mở ra… Đây, ổ chìa đây.
- TÁM TÂN: - Thôi, tui hiểu rồi…
(Đúng lúc đó thì Vân về tới, tay cầm bọc cà phê)
- VÂN: - Chú Tám ơi! Cà phê lên giá nửa rồi…
- VỢ 8 TÂN: - Lên gì lên liền liền vậy?
- VÂN: - Dạ! Con đâu có biết…
- VỢ 8 TÂN: - Mầy thì biết gì! Thôi tui phải ra chợ dọn hàng, thằng Tú dậy ông cho tiền nó ăn cái gì đó.
Hổng biết làm gì mà độ nầy nó thức khuya quá… nghỉ hè rồi có thi cử gì đâu.
- TÁM TÂN: - Rồi! Được rồi, bà ra chợ đi, trưa trờ trưa trật rồi. – (quay sang Vân) – Vân! Bây vô trỏng
coi thằng Tú thức chưa, rồi dọn dẹp nhà cửa luôn. Thằng đó là bầy hầy lắm.
(Vợ 8 Tân xách giỏ bước ra, Vân đi vào trong. Tám Tân cầm ổ khóa bước tới móc vào hộc tủ, bóp thử
rồi lấy chìa khóa mở đi, mở lại, mặt đăm chiêu nghĩ ngợi. Bác Năm – tổ trưởng bước vào)
- BÁC NĂM: - Tám! Cho tao cái đen coi mậy.
- TÁM TÂN: - Dạ! Chú Năm đợi con một chút. – (Tám Tân pha ly cà phê đem tới cho bác Năm, kéo ghế
ngồi xuống im lặng, gương mặt thừ ra).
- BÁC NĂM: - Ủa! Sáng nay có chuyện gì coi bộ mầy lạ vậy? Vợ chồng có chuyện rồi hả… Thôi đi Tám
ơi! Tránh vợ chẳng xấu mặt nào…
- TÁM TÂN: - Dạ! Không có gì đâu chú… nhưng vợ con nó nghi ngờ bậy bạ quá!
chú mở ra, lấy xấp tiền chẳn có cột dây thun bỏ vào túi quần, coi lại mớ tiền lẻ trong hộc tủ, rồi tháo ổ
khóa ra bỏ luôn vào trong hộc tủ)
- TÁM TÂN: - Vân ơi! Ra chú biểu coi con.
- VÂN: - (chạy ra, tay cầm chổi lông gà) – Dạ! Chú kêu con.
- TÁM TÂN: - Thằng Tú thức chưa?
- VÂN: - Dạ chưa!
- TÁM TÂN: - Được rồi! Bây coi chừng quán xá, khi nào thằng Tú dậy đưa nó 10 ngàn tiền ăn sáng chú
để trên đầu tủ đó. Chú phải qua khu phố họp bây giờ đây.
- VÂN: - Dạ! Chú cứ để đó cho con, chú đi họp đi.
(Tám Tân bước ra ngoài,Vân cầm chổi lông gà phủi phủi bàn ghế rồi bước tới quầy lui cui chụm lửa. Tú
từ trong bước ra, đồng phục học trò nghiêm chỉnh, vừa đi vừa ngáp)
- TÚ: - Vân, ba anh đi đâu rồi?
- VÂN: - Dạ! Chú Tám đi họp bên khu phố, chú có để 10 ngàn tiền ăn sáng của anh trên đầu tủ đó.
(Tú bước tới lấy tiền trên đầu tủ, cầm 10 ngàn trên tay ngần ngừ một chút rồi đưa tay kéo hộc tủ tiền.
Thấy chỉ có ít đồng tiền lẻ, Tú quay qua hỏi Vân)
- TÚ: - Bán từ sáng tới giờ mà chỉ có mấy ngàn vậy Vân?
- VÂN: - Em hổng biết, chú mới sai em đi chợ về.
- TÚ: - Ba anh có nói đi chừng nào về không?
- VÂN: - Dạ hổng có!
- TÚ: - (kéo ghế ngồi xuống, lẩm bẩm một mình) – Chết rồi! Làm sao bây giờ!
- VÂN: - Anh Tú nói gì?
- TÚ: - Không có gì đâu! À! Mà có. Em có tiền không vậy?
- VÂN: - Em đâu có tiền! Mà anh cần tiền làm gì?
- TÚ: - Bữa nay sinh nhật nhỏ bạn học chung lớp, tối qua anh quên xin tiền. Bây giờ thì lấy gì mua quà
đây, không đến nó giận chết luôn…
- VÂN: - Mua quà bao nhiêu mới đủ anh Tú? Em có để dành tiền chú cho ăn sáng được mấy chục
ngàn… tính để mua tập vở cho mấy đứa nhỏ khi tựu trường…
- TÚ: - Mấy chục hả? Em lấy cho anh mượn hết đi, trưa về anh xin tiền má trả lại cho em. Rồi anh sẽ
nói với má cho em thêm nữa…
- VÂN: - Anh Tú đợi em một chút. – (Vân quay vào trong, trở ra cầm trên tay mớ tiền lẻ đưa cho Tú).
lên mắt nhìn, miệng nói) – Một xê tư, thằng bảy mắc…
- TÚ: - Cái ống của tao đâu?
- HÙNG: - Tao mua có một cái thôi. Hai thằng chơi chung…
- TÚ: - Mầy nói cái gì? Hai thằng chơi chung làm sao được… rồi bệnh hoạn tùm lum mầy không biết
sao…
- HÙNG: - Mầy đúng là đồ con non, hổng tiền mà còn đòi hỏi. Mầy biết khi tao hỏi xin nó lại vài ngàn, nó
đưa bao nhiêu không? Một ngàn… mua được mấy bộ. Ở chổ khác một bộ cung kiếm người ta bán năm
trăm, còn tiệm thuốc tây đầu đường nầy nó biết mình chơi nên hét một ngàn, may là trong túi tao còn
năm trăm mới có ống nước cất… Mà bây giờ có đủ tiền tao cũng chỉ mua một bộ mà thôi…
- TÚ: - Sao đủ tiền mà cũng mua một bộ?
- HÙNG: - Một bộ hai thằng chơi chung đỡ hao thuốc. Mầy biết không hôm trước ở công viên tao gặp
một thằng bụi đời, nó lượm mấy cái ống người ta chơi rồi, máu mủ tùm lum gom lại, sau đó nó se gòn
thật nhỏ đút vô đầu ống cho thấm số thuốc lẩn với máu còn kẹt lại trong đầu ống. Nó rút lại vào một ống
khác rồi chơi, cũng đỡ vã. Bây giờ nếu tao với mầy chơi hai ống, thì số thuốc đầu ống bỏ đi sẽ gấp
đôi… đã không có tiền thì ráng chịu vậy…
- TÚ: - Nhưng như vậy khó chơi lắm, mà dễ lây bệnh nữa…
- HÙNG: - Khó cái gì! Một xế tư tất cả, bây giờ tao chích trước, khi đâm vô gân rồi tao sẽ không báo
máu mà bơm luôn, được bảy mắc tao sẽ dừng lại chừa phần cho mầy… Tụi nó bây giờ chơi chung cả
ba bốn thằng luôn chớ hai đứa mà nhằm nhò gì…
- TÚ: - Nhưng tao sợ…
- HÙNG: - Mầy sợ HIV chớ gì? Con vi rút đó vật mầy mạnh hơn khi ghiền mà thiếu thuốc không? Kệ!
Tao cứ chơi xong phần của tao, phần còn lại mầy muốn làm gì thì làm… đừng có kêu tao chích nghen.
Mầy canh chèo giùm đi.
(Nói xong, Hùng ngồi xuống phía sau băng đá tự chích cho mình. Sau đó đưa ống chích cho Tú, gương
mặt Hùng đờ đẫn một lúc rồi móc túi lấy điếu thuốc châm lửa hút. Tú cầm ống chích ngần ngừ, đưa sát
lên mắt nhìn như muốn xem có gì lạ trong đó không, hắt xì hơi liên tục)
- TÚ: - Hùng ơi! Tao sợ…
- HÙNG: - Vã muốn chết rồi mà còn sợ… sợ cái gì! Đưa đây tao đâm giùm cho…
(Tú chần chừ không muốn đưa ống chích cho Hùng, nhưng sau đó lại ngáp liền hai, ba cái. Nó chắc
lưỡi đưa ống chích cho Hùng rồi ngồi xuống chìa tay ra. Đúng lúc đó công an, dân phòng ập tới, Hùng