Quyền của bố
Kich ban va dao dien thay giao ho quoc Hung
Truong ptdt noi tru ba Che tinh Quang Ninh
Bố : (Vừa xỉa răng, vừa đi ra, tay cầm cái quạt, cái điều cày).
ấy dớ! đợc, đợc , cái thằng A Tẻo từ ngày bỏ học, nấu cơm ăn ngon thật, làm
cái mồm của bố cứ muốn ăn, đến nỗi cái bụng căng ra cứ nh là ...
Mẹ : Nh là bụng Ch bát Giới chứ gì ? (Vừa đi ra, vừa quét nhà ).
Bố : A lúi, cái mày bảo cái bụng tao nh con lợn à, tao thì tao cho mày một...một
điếu bây giờ (giơ điếu cày lên định đánh, mẹ giơ chổi lên đỡ).
Mẹ : á, à, mày đánh thằng A Tẻo quen rồi, giờ thì mày đánh tao hả ?....
Bố : Thế sao cái mày lại làm cho cái tao mất hứng, đợc ăn bữa cơm ngon, ra làm
điếu thuốc cho đã, thế mà (có kẻ bực tức, đập tay, đá chân) mày làm cho cái tao
mất hứng, thế có tức không ?
Mẹ : Cái mày có tức thì cũng nghĩ lại xem, thằng A Tẻo đang đi học thì mày bắt
nó nghỉ học ở nhà chăn Trâu, nấu ăn...
A Mai: Con chào bố mẹ, con đã về! ... Ô! Mà sao bố mẹ đang tranh luận gì thế?
Mẹ : Ôi ! A Mai đã về hả con, bố mẹ nói chuyện vui ấy mà!
Bố : (Đạp bàn) Chuyện vui gì, cái mẹ mày đang lên án tao đấy, mày đợc đi học
nhiều cái chữ về mày nghe xem có đợc không ?
A Mai: Sao hả mẹ ?
Mẹ (Buồn rầu) Thì cứ ngồi xuống đây, mẹ nói cho mà nghe (A mai ngồi xuống
ghế). Thằng A Tẻo đang đi học thì cái bố mày không cho nó học nữa, bắt nó nghỉ
học, ở nhà chăn trâu, nấu ăn, chăn lợn, làm công vất vả cả ngày, lại còn đánh đập
con nữa, mẹ không nói sao đợc.
A Mai: Dạ ! Phải thế không hả bố ?
Bố : Phải thì đã sao ? A Tẻo, lấy cho tao cái cốc nớc !...
A Tẻo: Dạ, vâng ạ ! (A Tẻo bng cốc nớc ra, vấp ngã làm đổ nớc, vỡ cốc sợ hãi)
Bố : A lúi, cái thằng này vừa khen mày nấu ăn ngon thì bây giờ đã hậu đậu hả, b-
ng cốc nớc mà không nổi, tao thì tao đánh chết mày (xông ra đánh, đánh).
A Tẻo: (A Tẻo chạy, nấp vào sau lng mẹ, nói) : Con xin lỗi bố!
Bố : Tao lấy cãi lỗi của mày làm gì ? hả? ...Tao phải đánh mày thì mày mới sáng
Đó là những quyền trẻ em đợc pháp luật nhà nớc qui định đó bố ạ, bởi vì trẻ em là
công dân tơng lai của đất nớc mà. Ai vi phạm vào các quyền của trẻ em là vi phạm
pháp luật đấy bố ạ.
Bố: Mày nói sao ?
Mẹ : A Mai nó bảo cái mày vi phạm pháp luật đấy.
A Mai: Vâng, Bố ạ. Trẻ em là ngời dới 18 tuổi, con và em A Tẻo đều là trẻ em.
Thế mà bố lại không cho em A Tẻo đi học, hơn nữa nhà nớc ta đang thực hiện phổ
cập giáo dục tiểu học, tức là mỗi học sinh tối thiểu phải đợc học hết lớp 5. Em A
Tẻo mới 11 tuổi đang học lớp 5, bố không cho em học nữa tức là bố đã vi phạm
vào quyền đợc học hành của em rồi đấy. Còn những lúc em làm việc gì cha tốt thì
bố phải bảo ban em tử tế để em rút kinh nghiệm và sửa chữa dần, chứ bố đừng
đánh em nữa vì đánh em là bố đã vi phạm vào quyền đợc tôn trọng và bảo vệ tính
mạng, thân thể, nhân phẩm và danh dự của em rồi đấy bố ạ.
Bố : Thế à, thế tao đã vi phạm pháp luật thật à, nhng tao có biết đâu, chỉ vì nóng
quá mà, đánh xong cũng thông nhng đã lỡ rồi biết sao đợc. Thôi từ nay tao sẽ rút
kinh nghiệm, ngày mai A Tẻo đi học, học hành phải tử tế, làm việc gì cũng phải
cẩn thận, đừng làm bố lại vi phạm pháp luật nữa nghe cha .
A Tẻo : Vâng ạ !
A Mai: Hoan hô bố ! A Tẻo mau cảm ơn bố đi.
A Tẻo : Con cảm ơn bố.
Bố : Không phải cảm ơn tao, cảm ơn cái A Mai, cái quyền trẻ con gì gì đấy.
A Tẻo: Em cảm ơn chị A Mai, cảm ơn quyền trẻ em.
A Mai: Nhng mà A Tẻo này, em hãy nhớ lời bố dặn nhé và đồng thời cũng phải
thực hiện tốt bổn phận của mình nữa đấy em ạ.
A Tẻo: Bổn phận là gì hả chị ?
A Mai: Bổn phận là những việc mình phải làm đấy. Đây! Em hãy đọc đi, luật bảo
vệ chăm sóc trẻ em cũng đã qui định rõ bổn phận của trẻ em Việt Nam đây này.
Bố, mẹ: A Tẻo đọc to cho bố, mẹ nghe với.
A Tẻo: Vâng ạ! (đọc bổn phận của trẻ em)
(Đọc xong)Ôi ! Thế là em lại biết thêm về bổn phận của mình (từ nay em sẽ thực
trờng chuyên biệt dành cho trẻ em tàn tật nữa đấy bố ạ.
Bố : A lúi ơi ! ông trời ơi !Câm, mù, điếc mà con đi học đợc.
A Mai: Có đấy bố ạ, chơng trình văn hóa tối nay trên ti vi só đa tin về trờng học
đó đấy bố ạ.
Mẹ : Có thế mà mày làm nh trời sập đến nơi rồi.
Bố : Thì tao thấy lạ quá chứ sao, mù sao nhìn thấy chữ mà đọc, câm điếc sao đọc
đợc, nghe thấy mà học, trời ơi buồn cời quá đi thôi (cời)
A Mai : Thì tối nay bố cứ xem ti vi sẽ rõ.
Bố : Thôi đợc tao chờ đến tối vậy.
(A Tẻo và Chăn Sềnh vào)
Chăn Sềnh : Chàu chào 2 bác, em chào chi A Mai !
Đồng thời bố mẹ : à chăn sềnh đấy hả
A Mai : Chăn Sềnh lại đây chị bảo. Đây chị cho em sách vở này; sách này là chi
xin của các em nhỏ dới phố, vở này chị đợc thởng đấy, em cầm lấy, cố mà học cho
giỏi em nhé. à chị đã xin mẹ em cho em đi học rồi đấy. Mẹ em cũng thơng em lắm
nhng vì hoàn cảnh khó khăn nên mẹ mới bắt em làm nh vậy. chị đã giải thích và
mẹ em đã hiểu ra rồi. Em đem về chuẩn bị ngày mai đi học nhé.
Chăn Sềnh: Em cảm ơn chị A Mai nhiều lắm, thế là ngày mai em đợc đi học rồi.
Nhng em sợ các bạn cời em.
A Mai : Không sao đâu em cứ yên tâm. Luật bảo vệ trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt
sẽ đợc tuyên truyền rộng rãi tới các trờng học mọi ngời dân, để những trẻ em có
hoàn cảnh đặc biệt đợc bảo vệ chăm sóc tốt hơn. Không bị thiệt thòi nữa.
Chăn Sềnh : Em cảm ơn chị. Cảm ơn luật, thế là ớc mơ của em đã trở thành hiện
thực, em vui quá, em vui quá.
Bố : ừ, à : Sắp thành hiện thực rồi, cố mà học tốt vào nghe con.
Chăn Sềnh : Vâng ạ , Em xin chị, cháu chào hai bác, em chào chị, em về.
Cả nhà : Chăn Sềnh về nhé!
(A Cống vào xô vào Chăn Sềnh cả 2 ngã)
A cống : Mắt mũi mày thế hả ?
A Mai : Chăn Sềnh có sao không (Đỡ Chăn Sềnh dậy)
phiện đâu. Hút thuốc no rồi, nó không cần ăn cơm, ngời gầy xọp đi.
A Mai: Dạ, đúng đấy hiện tợng ăn uống, sinh hoạt thất thờng là biểu hiện của
nghiện ma túy đấy.
A Cống: Mày im đi, nghiện cái gì, tao dấn cho bây giờ. Thôi bố mẹ cho con tiền
con đi đây ( Ngáp vặt, ôm bụng, biểu hiện lên cơn nghiện...)
A Mai : Không đâu bố mẹ. Đấy anh ấy lên cơn nghiện rồi bố mẹ ạ.
Bố, mẹ : Ôi A Cống, sao thế này, mày làm sao thế.
A Cống: Bố mẹ, cho con tiền đi, có tiền là con sẽ khỏi mà.
A Mai: Có tiền anh lại đi mua thuốc về hút hít chứ gì ? Giờ thì còn cãi nữa
không ?
A Cống : Anh không cãi nữa. A Mai giúp anh với bảo bố mẹ cho anh tiền và đi
mua thuốc ở chỗ thằng Hùng đen giúp anh với.
A Mai: A Cống, em rất thơng anh, nhng không đợc, nếu anh càng hút nhiều, càng
nghiện nặng, anh phải cai thôi.
A cống: Bố mẹ ơi, con chết mất, cho con tiền đi, con không chịu nổi đâu.
Bố : Làm, làm, làm thế nào hả A Mai ? ....
A Mai : Bố ơi, tạm thời đặt anh ấy lên giờng, giữ chặt không cho anh ấy vùng vẫy
một lúc qua cơn là anh ấy lại tỉnh.
(Đa A Cống lên giờng, A Cống quằn quại, bố mẹ, A Mai giữ chặt tay chân). A
Cống lim dần rồi ngủ)
Bố : (thở phào) ì ồ, nghiện gì mà làm gớm vậy, cứ nh là ma làm ấy.
A Mai: Chỉ tại bố mẹ chiều anh A Cống mới ra nông nỗi này.
Mẹ : Nào mẹ có chiều, nó bảo xin tiền sửa xe thì mẹ phải cho chứ. Mà những lần
trớc nó có bị nh thế đâu ?
A Mai : Bố mẹ ơi, những ngời nghiện ma túy, nếu đợc hút đủ họ rất thoải mái, nh-
ng nếu đến cơn nghiện mà không có thuốc thì sẽ bị nh anh A Cống vừa rồi đấy.
Lúc đó họ rất đau khổ. Chính vì vậy mà những ngời nghiện khi hết tiền rồi họ th-
ờng lừa dối ngời thân để xin tiền, lấy đồ hoặc có thể ăn trộm, cớp, giết ngời nhằm
có tiền thỏa mãn cơn nghiện của họ đấy bố mẹ ạ. Anh A Cống mọi lần đợc mẹ cho
tiền hút đủ nên không sao, giờ hết tiền, không có thuốc nên mới bị vậy đấy.