Thay đổi cách nghĩ để giảm cân
Bạn có tin là chính ý thức của mỗi người sẽ giúp cho chúng ta giảm cân mà
không cần cố gắng quá nhiều trong việc buộc phải nhịn những món ăn mà mính
vẫn ưa thích? Chị Alexandra Heminsley sẽ chia sẻ cùng chúng ta “điều kỳ diệu
ấy”.
Mỗi sáng, tôi thức dậy và lật đật đi vào nhà vệ sinh để kiểm tra cân nặng
hàng ngày trên chiếc cân đã mua từ mấy năm về trước. Công việc đó lặp lại như
một thói quen và luôn xảy ra theo đúng trình tự. Vậy mà hôm nay, tôi “phớt lờ”
thói quen ấy của mình, không thèm tháo trên người bộ quần áo để mỗi kilogram
được tính cho thật chuẩn, không thèm ngập ngừng, cân nhắc khi đứng trước gương
để tự hỏi rằng, mái tóc ngắn này có làm cho dáng dấp của tôi nhẹ nhàng bớt hay
không. Điều đó thực sự không còn quan trọng nữa rồi. Sự thực là tôi đã giảm được
6 kí lô trong vòng 2 tháng ngắn ngủi.
Điều gì đã xảy ra vậy? Xin thưa, tôi đã “bị” thôi miên để thay đổi suy nghĩ
của mình. Từ khi tôi nhận ra cơ thể đang phát phì và tăng cân nhanh chóng, tôi đã
cố gắng duy trì một chế độ ăn kiêng đều đặn để hạn chế bớt tình trạng nặng nề
này. Tôi tạm xa rời các loại đồ ăn nhiều chất béo, bánh ngọt, những món ăn khoái
khẩu để bước vào chế độ kiêm khem hà khắc.
phẩm nào bị cấm, chúng ta vẫn có thể ăn bất cứ thứ gì mà chúng ta muốn, miễn là
chúng ta cho rằng nó rất…xứng đáng.
Chúng tôi vẫn tiếp tục buổi nói chuyện thú vị này. Cô ấy đưa ra hàng loạt
câu hỏi về thái độ của tôi trước cơ thể của mình và các loại đồ ăn. Những món ăn
tôi luôn “thèm khát” là gì? Có khi nào tôi cảm thấy bị ức chế trong quá trình ăn
uống hay không?
Cô ấy còn đặt thêm nhiều câu hỏi khác về thói quen ăn uống của gia đình
tôi và cảm giác của tôi về cơ thể mình khi còn ở độ tuổi thiếu niên? Marisa muốn
được biết tường tận mục đích của tôi lúc này và hướng cho tôi cần phải làm gì để
giảm được 10kg mà không phải thay đổi quá nhiều về thói quen sinh hoạt hàng
ngày.
Sau khoảng 45 phút, chúng tôi chuyển vào một căn phòng khác. Tôi nằm
dài trên trường kỷ. Marisa yêu cầu tôi nhắm mắt lại và đếm từ 1 đến 10 trong lúc
tự thả lỏng và thư giãn đầu óc. Tôi nhận thức được rằng tâm trí tôi vẫn rất tỉnh táo
và không hề phải ép buộc phải làm gì trái với ý mình. Tôi được hỏi về những ngày
thơ bé, về các loại đồ ăn đã ảnh hưởng tốt, xấu với tôi thế nào. Buổi nói chuyện
của chúng tôi chủ yếu đề cập tới sức khoẻ chứ không hề nhắc gì đến việc giảm
cân.
Chỉ vài ngày sau lần gặp gỡ ấy, tôi nhận thấy rằng mình đã không muốn
động đến các món ăn từ sữa hay bột mì. Tôi thực lòng không còn thấy thích nó
chứ không phải tôi cần phải kiềm chế để giảm béo. Sự từ giã này là tự nguyện chứ
không phải ép buộc như trước kia. Tôi sợ cái cảm giác ậm ạch, hay đau bụng mỗi
khi dùng các sản phẩm từ sữa đã mang lại sau mỗi khi tôi sử dụng chúng. Giờ đây,
tôi thích ăn hoa quả, rau dưa nhiều hơn là việc phải ngồi trước một ổ bánh mỳ và
một ly sữa béo ngậy mỗi ngày. Sự thay đổi này của tôi hoàn toàn là tự nhiên và tôi
hài lòng vì điều ấy.
Hơn một tháng sau, tôi giảm được 4kg và thân hình của tôi đã nhỏ nhắn
hơn rất nhiều. Thực ra, việc giảm cân đối với tôi không còn là vấn đề gì quá khó
khăn, nó dựa vào ý chí, sự quyết tâm nhiều hơn là việc phải kiêng khem hay cố
gắng kiềm chế một loại thức ăn nào. Từ đó, tôi luôn cảm thấy ngon miệng trước