Một giấc mơ
Đỗ Thảo Linh- lớp 9a5 trườngTHCS Hữu Nghị- Thành Phố Hòa BìnhTôi giật mình tỉnh dậy sau cơn đau đầu đến lịm người. Khi bắt đầu có ýthức được mọi việc đang diễn ra, tôi
cảm thấy rõ một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, mồ hôi bắt đầu túa ra, tiếng tim đập nhanh, liên hồi.
Chiếc ô tô đen đó vừa vụt qua tôi, tôi nghe thấy rõ tiếng phanh gấp, rồi tiếng va chạm lớn. Cơ thể tôi gần
như vỡ vụn, thật, chắc chắn là cảm giác đó. Đau vô cùng! Gắng gượngđúng dậy, tôi cố gắng tìm một ai đó
cóthể giúp đỡ nhưng không một ai dừng lại cả, họ luớt qua tôi, hối hả bước đi.Tôi quỵ xuống, rồi lại đứng
lên, lê từng bước chân nặng nhọc vào một quán nước ven đường. Bà chủ quán nhìn tôi, mà không, nhìn
người phụ nữ đằng sau tôi. Họ đon đả trò chuyện. Cứ như thể tôi không hề tồn tại. Một linh cảm là lạ len
vào cái tâm trạng mòn mỏi và đau đớn lúc này, cơ thể tôi nhẹ bẫng. Thật thoải mái và dể chịu hơn nhiều lúc
đầu. Tôi bước nhanh trên đường lúc này, không mảy may nghĩ ngợi...
-Mẹ ơi, mẹ.....
Một em bé chạy về phía tôi, chạy nhanh và gấp. Cô bé cứ tiến lại gần,gần như chẳng quan tâm phải tránh
tôi ra sao. Như phản xạ tự nhiên, tôi đưa tayvề phía trước đỡ cô bé nhưng rồi chính tôi cũng không thể tin
nổi vào mắt mình.Cô bé xuyên qua tôi như xuyên qua một lớp không khí. Có chuyện gì đang xảy ra?Tại sao
lại như vậy? Chóang ngợp trong tôi đầy sự nghi ngờ và cực kỳ sợ hãi.Quay sang cửa hàng bên cạnh, tấm
gương phản chiếu lại hình ảnh của tôi....một khỏang không trong suốt. Không thể tin nỗi. Tôi sốc và điên
lọan chạy đến kéo tay người này, rồi lại níu áo người kia. Không một ai biíet,chẳng một ai hay. Tôi hét
lớn, gào tolên. Họ bước qua tôi, không nghe thấy. Tôi thở nặng nhọc, cổ họng nghẹn lại khi một ý nghĩ
thóangqua...Tôi...đã...chết...
Chạy nhanh trên đường, tôi xuyên qua mọi thứ. Di chuyển nhẹ nhàng, khôngmột ai quan tâm hay chính xác
hơn là không biết-đến-sự-tồn-tại-của-tôi. Tôi bắtđầu bình tĩnh hơn. Thật nực cười, tôi đã cho rằng chết
không có gì là quá đángsợ, ngược lại sẽ rất thanh thản hơnnhiều so với một cuộc sống đầy bon chen, chật
vật. Tôi có thể làm những gì tôi muốn, những gì tôi thích, không một ai có thể cấm đóan hay ngăn cản. Mặc
kệ những cuộc chạy đua mà tôi đã thấy đằng sau đó thật tầm thường...danh hiệu...kết quả...cuộc sống ổn
định....tất cả mọi thứ có là gì khi tôi đang được tự do. Tôi không bị gò bó trong khuôn phép, chuẩn mực. Có
lẽ điều đấy còn tốt hơn là đangsống.
Sự thật thì tôi vừa trải qua một quãng thời gian khó khăn. Kỳ kiểm tra với kết quả tệ hại mặc dù tôi đã cố rất
nhiều...bố mẹ liên miên cãi nhau...người đi...kẻ về...chưa kể các mối quan hệ bạn bè của tôi đầy rẫy những
gian....những nếp nhăn...khóe mắt mẹ ầngậng nước mắt như thể tất cả muốn trào ra ngoài nhưng không
thể. Tôi thấy nhói đau ở tim. Bỗng mẹ đứng dậy, như cảm giác đuợc sự tồn tại của tôi. Mẹ luống cuống.
Chiếc chổi trên tay mẹ rơi xuống. Tôi gục mặt xuống, khóc nức lên, khócnhư chưa bao giờ được khóc. Tôi
đã quá hèn mọn, quá ích kỷ. Tôi đã làm gì thếnày!!! Mày quá độc ác, Linh ơi. Khi người thân yêu của mày
đang buồn khổ thìmầy đang làm gì! Chẳng phải đang thỏa mãn, gặm nhấm sự hạnh phúc kì dị đấy
haysao!!!Trong giây phút ấy, tôi nhận tôi còn yêu cuộc sống này vô cùng, vì cuộc sống này còn biết bao
người tôi yêu...bạn bè...gia đình...ước mơ...hòai bão...và cả mẹ....những người mà tôi không bao giờ trả ơn
hết. Tôi muốn sống, thực sự muốn sống.
- Dậy đi nào!!!
Tiếng mẹ tôi bên tai. Hóa ra tôi mơ. Một giấc mơ không đẹp như tôi vẫn tưởng. Một giấc mơ nhỏ đủ để tôi
có những suy nghĩ trưởng thành. Có những khi cuộc sống bám đầy bụi trần vất vả, ngặt nghèo, mất mát, có
những khi lại ôm đầy những tiếng cười, hạnh phúc, thành công, đơn giản cuộc sống vốn dĩ là một cuộc
hành trình thiên biến vạn hóa mà chúng ta luôn phải chiến đấu, phải bước tiếp để được sống, được yêu, và
được nhận yêu thương dù phía trước chỉ là một khối vô định. Không phải tìm kiếm đâu xa để giải đáp cho
câu hỏi Cuộc sống là gì? Vì ngay bản thân tự nó đã là một câu trả lời...
Ngày mai, sẽ bắt đầu một bình minh mới....