HÃY NÓI KHÔNG VỚI RÁC
1. Cảnh trí: Một quán nhỏ trước cổng trường.
2. Nhân vật: Hà, Tú, hai em học sinh lớp 1 và bà bán hàng.
3. Nội dung tiểu phẩm:
- Tú (vai đeo cặp mệt mỏi đi trên đường)
Bà bán hàng: Khổ! Bây giờ mới đến lớp học hở con, vào mở hàng cho bà nào!
Tú: Hôm nay con không có tiền đâu bà ạ.
Bà bán hàng: cứ vào đây! cứ vào đây! Bà bán chịu cho.
Tú: (Đi vào quán)
Bà bán hàng: Đây, bà bán chịu cho loại trái cây ngoại mới nhập, còn bao bì hai ba
lớp hẳn hoi đây, ăn vào là hết mệt ngay. Thơm! Ngon lắm!
Hà: (Vừa đi vừa hát): Bài hát “ Bài ca đi học”
(Hà thấy Tú bước vào cổng trường bóc vội hộp trái cây lấy một quả gì màu xanh
cắn nhai nhồm nhoàm. Vứt bì đựng trái cây trên sân trường. Hà vội dừng xe đạp, chạy
lại kéo Tú ra xa).
Ê, Tú! Cậu chán đời muốn tự tử hay sao mới sáng sớm mà ăn loại trái cây của bà
ấy thế này.
Tú: A, hà! Láo nào, việc gì tớ phải chán đời. Đầy ngừơi muốn béo như tớ mà có
được đâu. Đố cậu béo được như “Bản thân” đây! (Vỗ ngực).
Thế …Thế cậu có biết mốt là gì không?
Hà: Mốt a! Là …là…
Tú: Là sính ngoại, dùng đồ ngoại, ăn trái cây ngoại có quyền vứt giấy bỏ rác bất
kể nơi nào vì có người dọn dẹp như trường ta đó thôi. Kìa bà nhìn có mấy nhóc lớp 1
đang dọn dẹp kia kìa (Tú vừa nói vừa chỉ vào chổ các em lớp 1 đang nhặt rác)
Hà: Ới trời ui! thật là nực cười bà con ơi, lại có chuyện ngược đời ăn hàng không
có nguồn gốc, vứt rác bừa bãi trên sân truờng mà gọi là mốt.
Tú: Chứ sao nữa, thật chẳng khác nào mang đàn đi gảy tai trâu. Bà không thấy
hiện nay nhập hàng ngoại, thành lập tổ thu gom rác thải…đó sao?
Hà: (Gật đầu): Ờ… ờ! Tớ cũng nghe nói như thế thì cứ cho là tớ kém cỏi về thời
cuộc, nhưng cậu cũng có cái sai.
Tú: Sai gì mà sai.
xanh; khoá các vòi nước khi không cần thiết và tuyên truyền cho các bạn trong trường ta
không vi phạm nhé.
Tất cả cùng hát một bài hát về môi trường.
----------------------The End------------------------