trường thcs tt năm căn tổ văn – sử gdcd bài phát biểu nhân ngày nhà giáo việt nam 2011 kính thưa có lẽ không một ngành nghề nào trên cuộc đời này lại có liên quan đến toàn xã hội như ngành giáo dục - Pdf 80

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

<i><b>Trường THCS TT Năm Căn</b></i>
<i><b> Tổ: Văn – Sử - GDCD</b></i>


<b>BÀI PHÁT BIỂU</b>


<b>NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11</b>
Kính thưa: …


Có lẽ khơng một ngành nghề nào trên cuộc đời này lại có liên quan đến toàn xã hội như ngành
giáo dục, bởi lẽ con người ta từ lúc trẻ thơ cho đến lúc già, người ít, người nhiều ai cũng phải qua các
trường học. Nếu như ai đó có số phận "hẩm hiu" khơng được tới trường thì thế nào cũng có con em
họ được cắp sách đi học. Cho nên thời nào cũng thế, người thầy giáo có một vị trí xã hội quan trọng
và một vị trí tình cảm đẹp đẽ trong lịng mọi người. Chính vì vậy mà việc "Tơn sư trọng đạo", đã trở
thành một đạo lý, một truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Nếu phác họa chân dung nhà giáo qua
mỗi thời đại, qua từng con người, thì sẽ có nhiều dáng vẻ khác nhau, nhưng nét chung - đậm màu
nhất vẫn là: lịng độ lượng nhân từ, cần mẫn vì đạo học, ln tự vấn mình để vươn tới thanh cao.


Đến với buổi tọa đàm nhân ngày 20/11 hôm nay, tôi Xin mượn một số vần thơ của chính một
số nhà giáo viết về mình, để phần nào làm sáng lên được những dáng vẻ cao đẹp này.


<i><b>Thứ nhất là "</b></i><i><b>Nhà giáo - Một tấm lòng như biển mênh mơng "</b></i>


<i>Kính thưa q vị</i>


Thơ viết về nhà giáo thường ít có sự vũ điệu ngơn từ như thơ viết về hoa lá trăng sao, nhưng
mà lại rất thật và giản dị, giản dị như chính cuộc đời và cơng việc của nhà giáo. Một bài thơ viết về
cái tâm của nhà giáo là một minh chứng:


<i><b>Một đời chẳng quản cơng lênh</b></i>
<i><b>Tấm lịng như biển mơng mênh: lịng thầy</b></i>



Một thầy giáo khác lại đau đáu nỗi lòng trước cảnh học sinh vất vả lội bộ đường xa về nhà vào buổi
trưa nắng gắt:


<i><b>Con đường tới lớp dáng cong cong</b></i>
<i><b>Trống đánh, trường tan, nắng cháy đường</b></i>
<i><b>Em về, trưa đói, mồ hơi ướt</b></i>


<i><b>Khơng nón, đưa em đỡ đoạn trường!?</b></i>


Ngày thì thấp thỏm lo âu, đêm bồn chồn nghe từng giọt mưa, tiếng gió, có thầy giáo đã nói
được một tâm trạng chung cho nhà giáo, khi đất nước cịn khó khăn, lớp học cịn chống chênh lạnh
gió:


<i><b> Khuya nằm nghe mưa gió rít ngồi hiên</b></i>
<i><b> Thấp thỏm lo ngày mai lớp vắng nhiều </b></i>


Ai đó đã nói: "Tình thương có hai bàn tay, một bàn tay vỗ nỗi đau,còn một bàn tay kia thì


<i>xóa nguồn gốc nỗi đau đó".</i> Đúng! Tình thương của thầy cơ giáo là như thế, thương là vỗ về che chở


cho học sinh, thương còn là nhen nhóm lửa lịng, lửa đời, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.
<i><b> Lớp học nhà hầm bàn ghế thiếu,</b></i>


<i><b> Ngỡ ngàng chuột nhấm gót em thơ... </b></i>
<i><b> Vẫn nhen cuộc sống từ lòng đất</b></i>
<i><b> Vẫn tiếng gà vui gáy sáng trời </b></i>


Và đặc biệt tình thương là nghiêm khắc, là ngăn trò trượt dốc. Ai đó đã có một lần coi thi mới
hiểu được lịng nhà giáo phải phân tâm: dễ dãi hay nghiêm khắc? Một nhà giáo đã viết trong bài thơ
"Viết sau giờ coi thi" day dứt trước một học sinh khơng làm được bài phải quay cóp:


Và vì thế phải ln trăn trở với từng lời giảng, từng bài giảng. Có thầy giáo đã tự vấn mình
qua bài thơ "Sau giờ giảng", bằng một thái độ đầy trách nhiệm:


<i><b> Bài thơ ngủ yên và trang giấy trắng</b></i>


<i><b> Thao thức khôn nguôi trước giờ giảng hững hờ </b></i>
Đâu chỉ khi giảng bài mà lúc chấm bài mới là lúc nhà giáo thấy mình rõ nhất:
<i><b> Chẳng thể nào trọn vẹn niềm vui</b></i>


<i><b> Nếu một bài làm phải cho điểm thấp</b></i>
<i><b> Ở đó tấm lịng tơi thiếu hụt</b></i>


<i><b> Chấm điểm cho em tôi nhận điểm chính mình</b></i>
<i> </i>


Nhiều người ví người thầy giáo cũng như ơng lái đị ngang đưa khách đi đến mn nơi cịn
mình lại ở nguyên bến cũ. Sự so sánh ấy chỉ đúng vể mặt hình thức vì ơng lái đị trên sơng khơng cần
biết khách là ai cịn người thầy giáo lại lấy sự trưởng thành của học trị làm mục đích sống của mình,
hóa thân vào từng em, chǎm chút cho từng em, xứng đáng nhận những tình cảm và lịng biết ơn của
mọi người. Cũng với hình tượng con đị nhưng lại có một sự liên tưởng rất thú vị:


<i><b>Họ đã nói nhiều: những chuyến đị ngang</b></i>
<i><b>Tơi xin hát về những con đò dọc</b></i>


<i><b>Giữa sâu thẳm dòng đời trong đục</b></i>
<i><b>Thuyền ta vui </b></i>


<i><b> Vui lướt</b></i>




<i><b> Mỏng manh mà giữ mọi chiều đều cân</b></i>
<i><b> Theo kỳ mỗi tháng một lần</b></i>


<i><b> Biết là như vậy vẫn tần ngần mong</b></i>


Và cả việc đối nhân xử thế qua đồng lương khiêm tốn ấy cũng được thông cảm:
<i><b>Nhớ câu "</b><b>giấy rách giữ lề"</b></i>


<i><b>Có trên có dưới mọi bề trước sau</b></i>
<i><b>Tiền lương tuy chẳng nhiều đâu</b></i>
<i><b>Vẫn khuyên con nối nhip cầu mà đi</b></i>


Là nhà giáo chúng ta có quyền tự hào về một điều, Bác Hồ kính yêu của chúng ta cũng đã
từng là thầy giáo trực tiếp đứng trên bục giảng Trên bục giảng thầy Nguyễn Tất Thành đã hết lòng
truyền đạt tri thức và tư tưởng tiến bộ, gieo vào tâm trí các thế hê tương lai một niềm trăn trở về vận
mệnh đất nước. Và chính những tư tưởng, đạo đức và cuộc đời của Người mãi mãi là những bài học
vô giá mà chúng ta đang cần phải học tập và làm theo:


Bác để tình thương cho chúng con
<i><b> Một đời thanh bạch chẳng vàng son</b></i>
<i><b> Mong manh áo vải hồn muôn trượng</b></i>
<i><b> Hơn tượng đồng phơi những lối mòn. </b></i>


Đâu chỉ riêng thầy Chu, thầy Thành mà nối tiếp các thế hệ nhà giáo đều <i><b>"</b><b>nhẫn nại biến lá dâu</b></i>
<i><b>thành lụa”. Một thầy giáo đã trải lịng mình: </b></i>


<i><b> Hơn mười năm cịn xanh tóc mái đầu</b></i>


<i><b> Thanh quản chưa rè sau hàng nghàn tiết dạy</b></i>


</div>
<span class='text_page_counter'>(5)</span><div class='page_container' data-page=5>

<i><b> Bài hát có ngọn núi quê anh xa vời</b></i>
<i><b> Bài hát có đồng lúa mênh mang câu hị</b></i>
<i><b>Và:… Cho hơm nay những vết chân son</b></i>


<i><b> Vây quanh dấu chân tròn </b></i>


<i><b> Để lại một bài ca trên cát trắng bao la</b></i>
<i><b>Kính thưa….</b></i>


Đây đó trên mỗi đồng làng, xóm núi, phố thị cứ ln âm vang, vọng lời thầy, và học trị cứ thế, cứ
thế lớn lên, nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi viết:


<i><b> Lời thầy giảng hòa cùng tiếng suối</b></i>
<i><b> Học trị thầy lớp lớp dáng như thơng</b></i>
Hay nhà thơ Trần Đăng Khoa đã viết:


<i><b>Em nghe thầy đọc bao ngày</b></i>


<i><b> Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà…</b></i>


<i>Và có lẽ vì thế mà hình ảnh thầy giáo trong tâm thức của bao thế hệ học trị là hình ảnh lồng </i>
lộng ánh sáng mà nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi viết :


<i> Thầy vằng vặc tấm gương soi mãi</i>
<i><b> Để muôn đời nhân nghĩa ấm lòng dân</b></i>


Thế đấy, biết bao thế hệ nhà giáo chân chính cần mẫn truyền ánh sáng nhân nghĩa đời này qua
đời khác, làm thịnh vượng đạo học, hưng thịnh đất nước. Đã đến lúc cần có một tượng đài về nhà
giáo Việt Nam. Nếu phác thảo tượng đài đó, thì có lẽ vút cao nhất là hình ảnh bó đuốc nhân


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status