Nội dung bức thư em Hiếu Hiền gửi đạo diễn Trương Nghệ Mưu:
Đạo diễn Trương Nghệ Mưu kính mến!
Khi gửi lá thư này đi, cháu cứ mong từng ngày nó sớm đến được tay ông. Rồi cháu lại lo
rằng khi nhìn thấy địa chỉ lạ hoắc: “Người gửi: Hồ Thị Hiếu Hiền - Việt Nam” không biết
ông có giở thư ra đọc hay không? Ông ơi! Cháu mong ông bớt chút thì giờ vàng ngọc để
lắng nghe tâm sự của cháu, biết đâu ông sẽ thấy trong đó một điều gì lớn lao hơn tình cảm
thông thường của người hâm mộ dành cho thần tượng.
Thưa ông, cháu mới có ý định viết thư cho ông sau khi trường cháu phát động Cuộc thi Viết
thư Quốc tế UPU lần thứ 39 về đề tài phòng chống căn bệnh AIDS. Để cho bài viết của
mình có cơ sở thực tế, cháu đã đi tìm hiểu một số đối tượng xem mọi người hiểu biết và
phòng chống AIDS như thế nào.
Đầu tiên, cháu hỏi bà, bà cháu bảo: “Bà sống từng này tuổi đầu rồi mà chưa biết mặt mũi
con “Ết” nó thế nào. Bà nghe nói nó ở trong người những kẻ sống buông thả chẳng ra gì.
Cháu đừng đến gần họ kẻo con “Ết” nó dính vào người.” - Ôi, bà cháu chẳng hiểu gì về
AIDS cả, ông nhỉ?
Khi nghe cháu hỏi, cả bố mẹ cháu đều cho rằng: “AIDS là căn bệnh suy giảm hệ miễn dịch
ở cơ thể người do vi rút HIV gây ra. Bệnh này rất nguy hiểm vì hiện chưa có thuốc chữa
khỏi. Con phải tuyệt đối tránh xa các tệ nạn như nghiện hút, tình dục bừa bãi thì mới bảo vệ
được mình.” Mẹ cháu còn dặn đi dặn lại: “Nếu ở lớp có bạn nào bị nhiễm HIV thì con phải
nói ngay để bố mẹ xin chuyển trường, chuyển lớp cho con.” - Bố mẹ cháu là công chức mà
cũng còn kì thị với người có H đấy.
Cháu lại hỏi cả em cháu, em quả quyết: “Lớp em thì chưa có bạn nào bị AIDS chứ nếu có,
em sẽ đeo khẩu trang hoặc nghỉ học ở nhà luôn.” - Thật buồn cười, em lại tưởng AIDS cũng
giống H1N1.
Đi đường, cháu có hỏi cô công nhân đang quét rác, cô liền chỉ tay vào mấy cái vỏ ống tiêm
nằm lăn lóc bên vệ đường: ”Kia kìa, vi-rút HIV chứa trong những ống tiêm đó cháu!” -
Hiểu biết của cô công nhân cũng chưa thật đầy đủ phải không ông?
Đến lúc vào nhà hàng ăn uống, cháu lại gợi chuyện ông chủ. Ông ta nhanh nhảu: “ Si-đa à?
Cứ nhìn người nào ốm yếu, đi đứng dặt dẹo, trên người nổi nhiều mụn nhọt là đích thị rồi!
Cháu đừng lo, ông không bao giờ để cho họ vào ăn uống làm lây bệnh cho khách.” - Trời,
thật tội nghiệp cho những ai không có H nhưng lại có vẻ bề ngoài giống như ông ấy tả. Ông
em thì không biết lúc nào Thần Chết tới mang đi. Lại có cả những cô gái khi biết mình có H
đã tính chuyện trả thù đời, gieo rắc cái chết cho bao người khác.
Chao ơi, bao nhiêu con người là bấy nhiêu số phận. Tất cả những yêu thương, đau xót, bạc
bẽo, dại khờ cùng những hiểu biết cặn kẽ về cách thức phòng tránh AIDS sẽ được cháu
chuyển tải vào phim một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Cháu hi vọng, với sức ám ảnh đặc
biệt, những bộ phim này sẽ vào trong đốt lửa lòng người, xoa dịu nỗi đau, xóa đi mặc cảm
và thức tỉnh lương tri của những người còn thờ ơ trước căn bệnh này.
Nhưng ông ạ, cháu thì “lực bất tòng tâm”, cháu nghĩ chỉ có ông mới có thể giúp cháu biến
những ước mơ này thành hiện thực để cứu lấy nhân loại. Vì vậy, cháu rất mong được ông
lắng nghe và thấu hiểu!
(HNM) - Lần đầu tiên sau 21 lần Việt Nam tham gia, bức thư của một nữ sinh lớp 7 ở Đà Nẵng đã vượt qua
hàng triệu lá thư của trẻ em hàng trăm nước, giành giải nhất cuộc thi viết thư UPU (Liên minh Bưu chính thế
giới) lần thứ 39.
Hiếu Hiền và cô giáo dạy văn Phạm Thị
Phong.
Thư gửi đạo diễn danh tiếng
Ngay khi nhận được chủ đề của cuộc thi là căn bệnh thế kỷ AIDS, Hồ Thị Hiếu Hiền liền nghĩ ngay đến
người đạo diễn tài ba của Trung Quốc là Trương Nghệ Mưu. “Rất nhiều người mà trong đó đa số là giới trẻ
khi xem phim (như phim của Hàn Quốc, Trung Quốc…) thường hay làm theo diễn viên trong phim. Từ đó có
thể thấy tác dụng của phim ảnh rất lớn. Vì vậy, em muốn viết bức thư gửi bác Trương Nghệ Mưu và mong
muốn bác sẽ làm một bộ phim về căn bệnh thế kỷ AIDS” - Hiền chia sẻ ý tưởng của mình. Sở dĩ Hiền chọn
đạo diễn Trương Nghệ Mưu cũng bởi cô bé là người rất thích xem những bộ phim mà ông làm như Thập
diện mai phục, Hoàng kim giáp…
Để viết thư, Hiền làm những cuộc điều tra nhỏ đối với cha, mẹ, bà, em, bác công nhân… để xem hiểu biết
của họ đối với căn bệnh thế kỷ. Đồng thời, Hiền tham khảo thêm trên thư viện về các tư liệu liên quan đến
AIDS. Từ đó, Hiền viết thư và mong muốn đạo diễn Trương Nghệ Mưu hãy giúp cô bé cũng như những
người bị AIDS có được một bộ phim xóa bỏ hết những đau thương, bạc bẽo mà lại truyền đạt được những
kiến thức về AIDS. “Và đặc biệt là xã hội sẽ xóa bỏ khoảng cách với người có AIDS, không có phân biệt đối
xử, mà chung sống hạnh phúc với nhau” - Hiền hy vọng.
Bài văn điểm 10 tặng mẹ
một trong hai trường trung học được chọn thí điểm để dạy môn tiếng Nhật, vì thế tiêu chuẩn đầu vào của
trường khá cao. Nhiều năm liền Trường THCS Tây Sơn được chọn là trường văn hóa tiêu biểu của thành
phố.
Bài và ảnh Đoàn Cường