Bài đạt giải nhất cuộc thi UPU lần thứ 33 tỉnh Khánh Hòa
07:57' 05/04/2004 (GMT+7)
LTS: Sau 3 tháng phát động (từ 14-11-2003 đến 15-2-2004), cuộc thi UPU lần thứ 33 với đề tài
“Tôi viết bức thư trao đổi với bạn: Thiếu nhi chúng mình có thể làm gì để góp phần xóa đói giảm
nghèo” do Bộ Bưu chính - Viễn thông Việt Nam, Bưu điện tỉnh, Sở Giáo dục - Đào tạo và Tỉnh
đoàn Khánh Hòa tổ chức đã kết thúc. Tham dự cuộc thi có 49.887 bài của thiếu nhi, học sinh
trong tỉnh, trong đó có 54 bài được chọn tham dự cuộc thi UPU toàn quốc. Dưới đây là bức thư
đoạt giải nhất cấp tỉnh của em Ngô Ngọc Đăng Nhi, học sinh lớp 6A3, trường Phổ thông cấp II -
III Trần Quý Cáp, Ninh Hòa.
Ninh Diêm, ngày 11 tháng 2 năm 2004
Hơ-Linh thân mến!
Mình thành thật xin lỗi cậu, lẽ ra khi nhận được thư của cậu, mình phải hồi âm lại cho cậu ngay,
nhưng mình lại quên. Vì phải lo cho kỳ thi học kỳ I vừa qua, hôm nay mới rảnh được nên ngồi
viết thư cho cậu. Hơ-Linh à, học kỳ I vừa rồi cậu đạt học sinh giỏi chứ? Hỏi vậy thôi, chứ mình
tin rằng cậu không những đạt học sinh giỏi mà còn đứng đầu trường nữa đấy! Hơ-Linh mến!
Dạo này cậu khỏe chứ? Căn bệnh viêm họng có còn hành hạ cậu nữa không? Bé Hơ-Lan đã
vào lớp 1 chưa? Cho mình gửi đến bé một cái hôn thật kêu nhé! Mình vẫn còn nhớ, năm lớp
bốn vừa rồi, trong lớp chỉ có một mình cậu là người dân tộc nên lớp mình thường trêu chọc
cậu. Nhiều lần, thấy cậu ngồi khóc, mình muốn chạy lại an ủi cậu nhưng sao mình thấy mắc cỡ
lắm. Một lần, gặp cậu đang đi ngoài đường bán vé số, mình ngạc nhiên chạy lại hỏi thăm. Thế
là từ đó chúng mình quen nhau và trở thành đôi bạn thân. Nhưng… đến năm lớp năm thì cậu
lại cùng gia đình chuyển về vùng Plây-Ku. Thế nào? Các bạn vùng cao nguyên có dễ thương
không? Các bạn ấy đối xử tốt với cậu chứ? À! Mình quên mất Hơ-Linh này! Cậu có biết năm
2004 này là năm toàn thế giới chống đói, nghèo không? Hiện nay, đất nước mình đang phát
động phong trào đóng góp tiền cho “Quỹ vì người nghèo”. Mình rất muốn chia sẻ, ủng hộ
những gì mình có thể làm được cho người nghèo. Nhân dân ta thường nói: “Dân giàu, nước
mạnh”. Vậy mà bây giờ, người nghèo khó ở nước mình khá nhiều và chính nó đã gây ra bao tệ
nạn xã hội. Đôi khi họ còn cấu xé nhau chỉ vì miếng ăn, nhiều gia đình lo đến bữa cơm, manh
áo hàng ngày còn chưa xong, thật là bi đát! Rất ít những người trong số họ có đủ nghị lực vượt
qua gian khó, học tập trong điều kiện khó khăn, gian khổ để vươn lên. Còn phần lớn những
người còn lại thì cam tâm theo số phận, không nghĩ đến tương lai của mình… đó chính là lý do
dào nguồn hải sản quý hiếm, khung cảnh ở đây lại rất tuyệt vời. Đó là những tiềm năng du lịch
phong phú chưa được khai thác hết. Qua những năm học tập, rèn luyện mình tin rằng lớp trẻ
chúng mình sẽ có hướng đi đúng đắn để làm giàu, làm đẹp cho quê hương của mình. Sự
nghèo đói sẽ bị xóa sạch, vĩnh viễn không còn chỗ đứng trên quê hương yêu dấu của mình
nữa. Nếu Hơ-Linh và các bạn cùng lớp trẻ chúng mình có cùng một niềm mơ ước ấy thì mình
tin rằng, tất cả những vùng đất trên quê hương Việt Nam, dù xa xôi đến mấy cũng đều xóa
sạch đói, nghèo và giàu, đẹp lên từng ngày để hai tiếng Việt Nam luôn là niềm tự hào cho toàn
dân tộc chúng ta.
Hơ-Linh ơi!
Mấy dòng thăm hỏi cậu, trao đổi với cậu mình thấy cũng khá đủ vì mình vốn lười chuyện thư
từ, cậu biết rồi đấy. Mình rất mong nghe được ý kiến của cậu về vấn đề này vì đối với mình nó
rất quan trọng đấy, cậu ạ! Mình gởi lời chúc sức khỏe đến gia đình cậu. Chúc cậu mãi là cô học
sinh giỏi giang, năng động như ngày nào.
Bạn thân của cậu
NGÔ NGỌC ĐĂNG NHI
(Lớp 6A3, trường phổ thông cấp II, III Trần Quý Cáp, Ninh Hòa)