Quyết tâm xây lên hạnh phúc
Nửa đêm trăng ngỏ hỏi đèn
Bây giờ còn có ai bên bạn hiền.
Đèn khoe đồng chí giáo viên
Vì đàn em nhỏ thức đêm học bài
Bình minh tơi đẹp sớm mai
Trên đờng tới lớp thứ hai đầu tuần
Ôi đẹp quá! Mái trờng Tân Hợp
Đang đổi thay từng tháng từng ngày
Cờ hồng phấp phới tung bay
Biết bao em nhỏ hăng say học hành
Đời em nh một bức tranh
Thầy cô vững lái chồng chềnh đợc sao
Em đi chẳng quản gian lao
Thầy cô dạy dỗ biết bao tâm tình
Nhớ lời Bác dạy đinh ninh
Khó khăn đến mấy cũng dành điểm cao
Ôi đẹp quá tự hào quê mẹ
Cả toàn dân thế hệ đi lên
Văn minh là cả niềm tin
Xây đờng hạnh phúc sáng tên quê mình.
Nguyễn Đình Ngôn
Vừa đọc thơ vừa giải toán
Cô cho tam giác bạn ơi
Thầy bảo để học, để chơi đỡ buồn
600 xen - ti - mét vuông
Diện tích bằng thế bạn buồn hay vui
Trung điểm hai cạnh luồn chui
Hình thang xuất hiện nó vui nhờng nào
Và có ngời muốn làm bạn thân quen
Cùng tâm sự chuyện của thời quá khứ
Chuyện ngày đó là một thời nông nổi.
Ông nghe rồi không tin nổi chuyện xa.
*
Tình bạn thuở đầu nhờ cánh th nhỏ
Rồi từ đó họ từng ngày ấp ủ.
Hứa vớ nhau nhiều điều rất lý thú:
Phải gặp nhau Mãi mãi bạn của nhau
*
Từ ngày ấy đến giờ đã bao lâu
Lời hứa mãi vẫn chỉ là lời hứa.
Nhng họ biết dù qua bao trắc trở
Có một ngày họ sẽ gặp đợc nhau.
Cho thoả nguyện bao mộng ớc ban đầu.
Cho tình bạn mãi thắm tơi sâu nặng.
13/06/2009
Tiếng lòng
Thuở ấy quen nhau trên nghĩa bạn bè
Bởi chúng mình cùng học chung một khoá
Từng sẻ chia những buồn vui nho nhỏ
Tuổi ấu thơ làm bạn dới mái trờng
Bỗng một ngày anh bỗng đổi xng hô
Bắt gọi anh trai vì em kém tuổi
Em đồng ý cho dù không thể gọi
Một tiếng anh cho ai đó vui lòng
Và từ đó trái tim nh lỗi nhịp
Mỗi lần nghe ai đó gọi tên mình
Vẫn tiếng gọi ấy sao ân tình thế
Em nén mình ... con tim khẽ rung lên
Anh bố thí cho em
Trong lần gặp gỡ đầu
Có ý nghĩa gì đâu.
Anh đừng làm em đau
Đừng làm lòng em rối.
Em không chống đỡ nổi
Những cám dỗ cuộc đời.
Chắc anh đang chê cười
Vì em quá khờ dại
Ôm ấp tình nông nổi.
22/6/09.