Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by Khát Máu http://come.to/kimdung
483
CHƯƠNG THỨ BỐN MƯƠI SÁU
NHÁT KIẾM THẬN TRỌNG Đoàn người mừng rỡ phi thường, giục lạc đà chạy đi nhanh về phía đó. Nhưng,
lão nhân lãnh đạo đoàn người gương mặt hằn rõ nét phong sương, quát lớn:
-Không đi được! Không đến nơi đó được!
Đoàn người dừng lại ngay.
Và ai ai cũng lộ vẻ háo hức, dù không dám cãi lònh lão nhân có giọng nói khàn
khàn.
Lão nhân tỏ vẻ sợ sệt, rung rung giọng, hỏi:
-Các ngươi có biết nơi đó là đòa phương nào chăng?
Các ngươi kia lắc đầu.
Một người cất tiếng:
-Đòa phương nào thì sao? Chúng ta chỉ cần một đòa phương có nước...
Tiếng nước được buông ra, tất cả đều sáng mắt lên.
Rồi tất cả như cuồng loạn, cùng gào lên, với cái giọngkhào khào của người nhòn
khát từ lâu:
-Nước, nước, nước...
Chính lão nhân cũng đưa lưỡi khô quét quanh vành môi. Lão thở dài:
-Nước! Nơi đó, hẳn có nước thật, song trước khi được uống nước, các ngươi sẽ
thấy đao, đao bén chực chờ chặt ngang cổ các ngươi. Chưa uống được nước mà đầu
lìa khỏi cổ rồi, còn tìm nước làm chi. ở đây, dù chết khát, cái chết đến chậm. Đến
đó, chẳng những không uống được nước mà còn chết ngay. ở đây còn hi vọng sống,
đến đó không tránh khỏi chết!
Bỗng có kẻ kêul ên, giọng rung rung:
-Bán Thiên Phong... Bàn Thiên Phong...
Tại sa mạc, bắt người rồi cột người như cột chó, rồi kéo đi, trừ Bán Thiên Phong
và bọn thuộc hạ ra thì còn ai khác?
Tất cả đều sợ hãi.
Trong thoáng mắt, tất cả chạy mất dạng. Tất cả không dám chạm mặt Bán
Thiên Phong.
Ngưòi gù lưng thở dài:
-Không ngờ họ quá sợ Bán Thiên Phong đến mức độ đó. Thà chòu chết khát chứ
không dám đến!
Giọng nói của người gù vừa thấp, vừa trầm trầm, nhưng lại rất rõ. Giọng nói có
một oai lực phi thường, tương phản hẳn với thân hình tầm thường của y. Chừng như
là giọng nói của Tiểu Phi.
Người mặt sẹo tiếp:
-Như vậy đủ biết nơi đây là một đòa phương hung hiểm phi thường, chẳng rõ
vùng ảnh hưởng của Bán Thiên Phong lan rộng đến đâu?
Giọng nói mường tượng như giọng nói của Cơ Băng Nhạn.
Thì ra, họ muốn do thám sự tình, để tránh sự nghi ngờ, họ phải làm người có tội,
bò Nhất Điểm Hồng bắt mang đi.
Chứ nếu không thì một đường dây làm gì chế ngự họ nổi?
Tiểu Phi trầm ngâm một lúc rồi thốt:
-Ta còn nửa bầu nước đây, có thể gọi họ lại, tặng họ.
Họ chạy mãi song nếu cả ba muốn đuổi theo họ tặng nước chẳng phải khó khăn
chi.
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by Khát Máu http://come.to/kimdung
485
Tiểu Phi cải trang giống người gù lưng quá, nếu Nhất Điểm Hồng không chính
Tuy có núi chắn gió, gió không đưa cát thành vầng đến nơi để chôn vùi những gì
nơi đó, như cát đã chôn vùi hàng ngàn, hàng vạn lạc đà và người từ bao nhiêu năm
qua trên sa mạc dùng tỵ nạn.
Bởi nó hiểm trở vô cùng, lên núi cũng là một cách tìm chết, mà lại chết thảm
hơn chết với gió cát.
Bởi, hòn núi đã có người chiếm, và người chiếm là một hung thần.
Do đó, dù nơi đó, gió cát không làm gì khách thương, chẳng một ai dám bén
mảng đến.
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by Khát Máu http://come.to/kimdung
486
Tòa khách sạn dựng lên, kiên cố vô cùng.
Chung quanh khách sạn, là bức tường rào, tường không xây bằng đá, mà lại
bằng những thân gỗ to bằng hai người ôm, ghép thành.
Gỗ được chôn sâu dưới đất bốn năm trượng, phần ló lên khỏi mặt đất chỉ độ hai
trượng thôi.
Bằng thân gỗ ghép lại, dó nhiên vòng tường rào phải có sơ hở, nơi sơ hở lại được
độn bằng những mũi châm bàng thép cứng, giả như ai bò giam trong vuông rào, dù
có muốn thoát đi cũng chẳng làm sao thoát lọt.
Chẳng rõ Bán Thiên Phong tìm đâu ra số gỗ đủ dựng lên vòng rào, giữa một nơi
bát ngát lợp toàn cát trắng, cát vàng?
Trong vòng rào, có nhiều ngôi nhà, cửa rất hẹp, nơi mỗi cửa có rèm che, bên
trong cửa, ánh đèn chiếu ra ngoài làm chớp chớp nước sơn dâu của những tấm rèm
đó.
Nếu là ban ngày, thì những tấm rèm có vẻ bằng sắt cứng. Rèm che cửa mà bằng
sắt, hẳn cũng là sự kiện hi hữu nhưng chưa biết rõ có đúng là bằng sắt chăng?
Không có chiêu bài khách sạn, chỉ có mấy chữ trên một tấm biển:
"Rượu tốt, nước trong, giường ấm, bếp ngon"
-Chưởng quỷ ơi, bán cho tôi một tý nước. Tôi có tiền đây.
Chưởng quỷ không mở mắt, song miệng điểm một nụ cười, hỏi lại:
-Đã có tiền thì sợ gì chúng ta không bán nước? Thần tài gõ cửa có ai ngu dại mà
tống khứ thần tài bao giờ.
Người đó cả mừng:
-Phải!... Tốt quá!...
Hắn có vẻ hàm hồ quá, hàm hồ vì hấp tấp, vì cần có nước gấp, hắn mò tay trong
mình, lấy bạc ra hắn bỏ lên mặt quầy, bật thành một tiếng cốp.
Khối bạc quá nặng, phỏng có vài mươi lượng.
Bây giờ chưởng quỷ mới mở mắt ra, chỉ đủ thời gian nhìn khối bạc, rồi y nhắm
mắt lại liền.
Người đó giật mình:
-Không... không đủ sao?...
Chưởng quỷ vẫn nhắm mắt, khẽ thở dài rồi lắc đầu.
Người đó cắn răng, rồi lấy ra thêm hai mươi lượng nữa.
Chưởng quỷ mở mắt, rồi nhắm mắt, rồi thở dài cuối cùng lại lắc đầu.
Người đó đỏ mắt lên, ánh mắt ngời tia lửa, nhưng hắn nhìn qua đại hán bên cạnh
một thoáng, niềm phẫn nộ tan biến ngay, đoạn hắn mò tay vào mình lượt nữa.
Mồ hôi vã ra như tắm, mồ hôi đó nếu uống được, hắn uống ngay, vẫn đỡ khát
mà lại khỏi mất tiền.
Chợt hắn kêu lên:
-Một trăm sáu mươi lượng đồng, chẳng lẽ không đủ?...
Chưởng quỷ cười hì hì:
-Nếu khách quan chi một trăm sáu mươi lượng thì đương nhiên là phải đủ!
Người đó mừng ra mặt:
-Được! Được! Tôi mua nước, trọn với số bạc đó!
Chưởng quỷ đặng hắng, đoạn gọi:
-Lão Nghiêm! Mang cho vò khách quan này một trăm sáu mươi lượng bạc nước.
Lão Nghiêm đang đánh bạc, bò gọi đúng lúc thua một canh rất cay, lão hằn học:
-Ôn quỷ ở đâu ra, đến bất ngờ, mang cái xui cho ta như vậy chứ. Thua canh bạc