Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by Khát Máu http://come.to/kimdung
507
CHƯƠNG THỨ BỐN MƯƠI TÁM
BÁM NHƯ ĐỈA ĐÓI Người có dáng vẻ phú thương mỉm cười thốt:
-Tại hạ cứ lo sợ tráng só gặp điều gì ngoài ý tưởng, song Mẫn tướng quân lại bảo
kiếm pháp của tráng só tuyệt luân, nhất đònh là không ai làm gì nổi tráng só, dù có
gặp trở ngại. Quả thật Mẫn tướng quân có nhãn lực hơn người!
Ngô Cúc Hiên vuốt chòm râu thưa, cười nhẹ:
-Hồng tướng công quen nếp sống lầu cao cửa rộng, không am tường sự việc võ
lâm. Cho nên không biết được Hồng huynh có kiếm pháp như thế nào! Cho dù giữa
chốn trăm vạn hùng binh, lấy đầu thượng tướng, Hồng huynh vẫn làm được dễ
dàng, như thò tay vào túi lấy vật dụng!
Mần tường quân vỗ bàn cười lớn:
-Chỉ mong Hồng tráng só không lấy đầu của bổn soái thôi.
Y nói tiếng Hán lưu loát vô cùng, lại có nhiều ý nghóa, tỏ rõ con người có tâm cơ
sắc bén.
Nhất Điểm Hồng lạnh lùng nhìn họ, bỗng hỏi:
-Các vò đã đến đó, tại sao không vào thẳng trong khách sạn?
Ngô Cúc Hiên mỉm cười:
-Nói chuyện trong khách sạn, dù sao cũng bất tiện. Hà huống Mẫn tướng quân
cùng Bán Thiên Phong lại có duyên hương hảo với nhau.
Mẫn tướng quân cười lớn:
-Chẳng dám giấu Hồng tráng só, Bán Thiên Phong vốn là một dũng tướng dưới
trướng của bổn soái, từ ngày hắn hành nghề cường đạo, hắn giúp bổn soái rất nhiều
-Còn gởi lại trên cổ lão!
Mẫn tướng quân, Hồng tướng công cùng nhìn nhau, cùng biến sắc. Rồi cả hai
cùng hỏi:
-Sao tráng só chưa... đắc thủ?
Nhất Điểm Hồng vẫn diềm nhiên như thường:
-Chưa nghóa là chưa!
Ngô Cúc Hiên trầm ngâm một lúc:
-Hay là... hay là hôn vương nghe tin trước rồi chạy trốn nơi nào?
Nhất Điểm Hồng buông gọn:
-Ừ !
Mẫn tướng quân, Hồng tướng công cùng thở dài.
Ngô Cúc Hiên cười nhạt:
-Cũng chẳng sao! Bởi sớm muộn gì Hồng huynh cũng cắt được chiếc đầu của lão
ta!
Lão thoáng nhìn qua người gù lưng, hỏi:
-Hai người này là ai?
Dó nhiên lão hỏi Nhất Điểm Hồng, nhưng người gù lưng đáp thay:
-Bọn chúng tôi không liên quan gì đến hôn vương, bất quá lão vung tiền, thuê
bọn tôi đến với lão và lão đã trốn đi nơi nào, chúng tôi không được biết!
Ngô Cúc Hiên cười nhẹ:
-Hồng huynh bắt họ mang theo, hẳn có ý muốn hỏi cung họ?
Nhất Điểm Hồng lạnh lùng:
-Ừ !
Mẫn tướng quân lại hỏi:
-Tại sao ngay lúc đó, tráng só không hỏi họ?
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by Khát Máu http://come.to/kimdung
509
da, gây cảm giác lạnh rợn.
Rồi Hồng y thiếu nữ cười ròn thốt:
-Người đã giao cho hắn, hắn làm gì tuỳ hắn phải không?
Nhất Điểm Hồng biết rõ nếu y nhúc nhích là mũi dao đâm xuyên ót.
Người gù lưng bình tónh như thường, cười lạnh hỏi:
-Bằng hữu có thủ pháp khá đấy! Đem cái công phu đó, áp dụng đối phó với hai
người bò trói, mà lại là vô danh tiểu tốt, kể ra thì nhỏ mọn, mà thi triển tài cao!
Không xứng với tâm cơ chăng?
Ngô Cúc Hiên điềm nhiên:
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by Khát Máu http://come.to/kimdung
510
-Đạo Soái Lưu Hương là một tiểu tốt vô danh sao?
Nhất Điểm Hồng trầm tính khí xuống liền.
Người gù lưng bật cười ha hả:
-Đạo Soái Lưu Hương? Nếu tại hạ là Đạo Soái Lưu Hương thì làm gì lại bò trói
như vầy?
Chừng như y cho đó là một việc buồn cười nhất, y cười, miệng cười, mắt cười, tất
cả những bộ phận trên người y đều cười.
Ngô Cúc Hiên nhìn y, đợi y dứt trận cười, liền hỏi với giọng nhạt nhẽo:
-Một đường dây nhỏ làm sao giữ nổi Đạo Soái Lưu Hương? Lưu Hương do thám
xong rồi thì chỉ vùng cánh tay là dây đứt. Có phải vậy chăng?
Người gù lưng không cười nữa. Y không ngờ Ngô Cúc Hiên lợi hại đến thế?
Ngô Cúc Hiên từ từ tiếp:
-Lưu Hương không thừa nhận sao, Lưu Hương còn chờ tại hạ rửa mặt cho nữa
sao?
Tiểu Phi bắt buộc phải nhận:
-Bằng hữu có nhãn lực đấy. Song do đâu bằng hữu khám phá ra sự tình?
Nhưng thanh tiểu đao vẫn theo y, vẫn dí sát nơi ót.
Hồng y thiếu nữ thì đảo tay nơi nóc thuyền, tránh khỏi cái đạp của y. Nàng cười
ròn thốt:
-Đừng làm gì, vô ích! Ta bám ngươi như đỉa bám, không vẫy nổi đâu.
Tiểu Phi nhìn Ngô Cúc Hiên mỉm cười:
-Các hạ lấy một người vợ kể ra cũng có biệt tài đấy! Cái tài bám sát như đỉa
đeo. Có lẽ các hạ cũng có lúc phải khó chòu chứ?
Ngô Cúc Hiên cười nhạt:
-Chỉ sợ Đạo Soái còn khó chòu hơn tại hạ phần nào!
oOo
Khoang thuyền tối quá, tối đến độ không thấy ngón tay nữa.
Cát chạm lườn thuyền nghe rào rào, âm thanh đó gây một cảm giác khó chòu,
nhất là cho những người có tâm sự trùng trùng.
Tiểu Phi và Cơ Băng Nhạn bò nhốt dưới sàn thuyền, họ nằm sát lườn thuyền, họ
nghe rõ tiếng rào rào đó.
Chẳng hiểu tại sao Ngô Cúc Hiên không giết ngay họ, mà cũng không giết Nhất
Điểm Hồng. Chừng như, nếu giết họ đi thì bọn Ngô Cúc Hiên lại tiếc rẻ!...
Tiểu Phi thở dài, lầm thầm:
-Ngô Cúc Hiên! Ngươi là ai? Tại sao vừa trông thấy ta ngươi nhận ra liền?
Cơ Băng Nhạn cười lạnh:
-Ngươi tưởng ngươi giả dạng như vậy là tuyệt xảo rồi à? Chính ta đây mà còn
nhận ra sơ hở của ngươi thay.
Tiểu Phi gật đầu:
-Tự nhiên là ngươi phải nhận ra, song người đừng quên là chúng ta sống bên
cạnh nhau ngày này qua ngày khác, chúng ta gần nhau suốt tháng rộng năm dài.
Còn Ngô Cúc Hiên, lão ta đâu phải là bằng hữu mà biết rõ ta?
Cơ Băng Nhận trầm ngâm một lúc:
-Hay lão ta là Hắc Trân Châu?