Tầm Tần Ký
Hồi 191
Lời nói nửa đêm
Khi về lại quan thuộc, vừa kể lại cho Ðằng Dực nghe chuyện vẫn chưa
giết được Ðiền Ðan, khi Ðằng Dực còn đang biến sắc thì Kinh Tuấn
chạy vào nói, „Lã Bất Vi tấn công mục trường, đang đều động nhân
thủ."
Hai người tạm gạt qua chuyện Ðiền Ðan, ngạc nhiên nói, „Sao ngươi
biết?"
Kinh Tuấn ngồi xuống nói, „Lúc nãy tiểu Ðiềm đến tìm đệ, nghe y bảo
cha y dặn dò các gia tướng tâm phúc, còn y thì tự mình điều ba nghìn
người, cùng với gia tướng của Lã tặc thành liên quân cải trang thành
mã tặc đến cướp mục trường, định giết chúng ta không còn một manh
giáp, hừ! Không ngờ Mông Ngao lại ngu xuẩn đến thế, chúng ta không
thể bỏ qua y."
Ðằng Dực thần sắc ngưng trọng nói, „Ðây không phải là ngu xuẩn, mà
là ác độc, nếu bọn chúng thành công có phải là Lã Bất Vi một tay che
trời, ai có thể làm gì được chúng? Nếu ngay cả đô ky quân cũng lọt vào
tay Lã Bất Vi, thì lúc đó bọn chúng làm gì mà chẳng được. May mà lâu
nay chúng ta đã tăng cường bố trí và phòng vệ ở mục trường, bọn
chúng không hề biết thực lực của chúng ta, gần đây chúng ta lại xây
tường thành cao, cho nên chúng ta vẫn có thể chống trả được."
Hạng Thiếu Long nói, „Mông Ngao rất thông hiểu binh pháp, còn thủ
hạ toàn là hạng trải qua chinh chiến, gia tướng trong Lã phủ có hơn tám
ngàn, nếu đều động hơn năm ngàn người đến thì binh lực vừa hơn
chúng ta hai lần, nếu không có Tiểu Ðiềm đến thông báo, đột nhiên tấn
công, chúng ta nhất định sẽ thua thiệt, giờ đây tình thế đương nhiên là
khác Ðằng Dực biến sắc nói, „Không hay! Phố Bố và Lưu Sào sáng
nay đã dắt theo hai ngàn người đến miền biên tái, giờ đây thực lực
chúng ta giảm xuống, tình thế thật là không hay."
Hạng Thiếu Long giật mình, „Cái gì? Ði mau thế sao?"
trúng kế, quả thật là ý trời khó lường.
Kỷ Yên Nhiên cố gắng lấy lại tinh thần nói, „May mà bọn Thanh thúc
đã phát minh ra nhiều loại vũ khí, lần này để xem thử những loại vũ khí
này có hiệu quả thực không."
Hạng Thiếu Long nhớ lại những loại vũ khí và khôi giáp mà mình đã
nghiên cứu ra, nên mừng lắm, khi định lên tiếng thì Châu Vi mang theo
một tấm đồ hình, mặt mũi mệt mỏi, nhưng hai mắt rõ ràng rất mừng rỡ
vào gặp gã.
Kỷ Yên Nhiên vui mừng nói, „Tiểu Vi sau khi nhận lệnh của chàng,
ngày đêm không nghỉ đã thiết kế ra con hắc long giả, xem ra cuối cùng
đã thành công."
Châu Vi khiêm nhường nói, „Toàn nhờ phu nhân chỉ điểm!"
Hạng Thiếu Long nhận lấy tấm đồ hình, mở ra chỉ thấy đó là một bản
vẽ khiến cho người ta phải khen ngợi.
Châu Vi ngồi xuống giải thích, „Con hắc long này có cả thảy mười tám
đoạn, dùng da trâu để chế thành, mỗi đoạn có một người, chỉ cần dùng
tay kéo thì có thể nối lại thành một con hắc long dài, có đoạn nổi đoạn
chìm trong nước, nhưng khi chế ra, tất phải trải qua thao luyện thì mới
không lộ sơ hở."
Rồi lại giải thích, „Trên sương sống của con hắc long có lỗ khí, khi đầy
khí, thì sẽ dễ dàng nổi trên mặt nước, nhưng khi hết khí thì lại chìm
xuống nước rồi tách ra."
Hạng Thiếu Long cả mừng, cùng với Kỷ Yên Nhiên và Châu Vi nghiên
cứu một canh giờ, sau đó tìm cách cải thiện những chỗ còn thiếu sót rồi
mới quay về phòng ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Hạng Thiếu Long và Kinh Tuấn dắt theo thân
vệ Ô tộc trong quân đô ky cùng Kỷ Yên Nhiên, Ô Ðình Phương, Triệu
Chi, Hạng Bảo Nhi, tỉ muội họ Ðiền quay về mục trường.
Còn quân đô ky thì giao cho Ô Quả phụ trách.
Hạng Thiếu Long đi trước một bước, dắt theo mười tám thiết vệ đến
nhầm, cho nên mới nói xằng như thế, Cầm Thanh nghĩ đến điểm này
nên mới không tính toán với ngài, xin đừng quá lố."
Hạng Thiếu Long cười gượng, „Xem ra tại hạ phải làm bừa vậy."
Cầm Thanh giận dỗi, „Ngài dám!"
Hạng Thiếu Long thấy cửa thành đã trước mặt, thúc con Tật Phong,
chạy nhanh về trước, cười nói, „Thì ra nói lời tình tự với Cầm thái phó
lại tuyệt vời như thế, Hạng Thiếu Long này đã lãnh giáo."
Vừa ra ngoài thành, đã đuổi theo kịp bọn Kỷ Yên Nhiên, đến tối thì
chọn một nơi cao để hạ trại thổi cơm, hưởng thụ cái lạc thú của việc
cắm trại ngoài trời.
Ðêm nay thời tiết thật là tốt, sao đầy trời, bầu trời như cao hơn.
Cầm Thanh trong lòng rõ ràng rất vui, nhỏ to tâm sự cùng bọn Kỷ Yên
Nhiên, nhưng chốc chốc lại liếc nhìn về phía gã, khiến cho gã không hề