Tài liệu Long hổ phong vân - tập 53 - Pdf 84

Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT http://hello.to/kimdung
557

CHƯƠNG THỨ NĂM MƯƠI BA
CỐT CÁCH TRỜI SANH Nàng áo vàng lại hỏi :
-Ngươi có biết là hoa gì chăng ?
Tiểu Phi lắc đầu:
-Bình sanh tại hạ chưa từng thấy !
Nàng áo vàng đắc ý :
-Cho ngươi biết, hoa là Anh Phiêu Hoa, cỏ là Đại Ma Thảo, sư phó ta mang từ
Thiên Trúc về, nơi nào nóng như thiêu đốt mới sanh trưởng được.
Tiểu Phi giật mình kêu lên:
-Anh Phiêu ? Đại Ma ? Kỳ quái ! Cái tên rất lạ !
Nàng áo vàng tiếp:
-Ngươi trúng phải mê dược do Anh Phiêu Hoa và Đại Ma thảo phối luyện.
Trúng loại mê dược đó quá độ, có thể phát điên, nhưng nó cũng có công hiệu làm
cho con người khoan khoái nhẹ nhàng như phiêu phưởng lên tiên !
Tiểu Phi giả vờ kinh hãi:
-Ngửi nhiều quá lại phát điên ?
Nàng áo vàng cao hãnh :
-Chẳng những điên, mà mắt lại còn thấy nhiều ảo ảnh, thành con người mất hẳn
trực giác !
Nàng áo xanh thấy Tiểu Phi chỉ chú ý đến cô bạn nàng, bỏ rơi nàng, tưởng
chừng phát điên lên được, vội hớt lời cô bạn:
-Trúng phải mê dược đó, tâm thần rối loạn nhưng các ngươi lại thấy hăng say,

-Hai cô nương quả là những bậc bác họ đại tài …
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên đáp lời chàng:
-Nhưng rất tiếc hai nàng đã nói quá nhiều !
Âm thinh lạnh nhạt nhưng rất êm, rất dòu, rất thanh nhã, có cái ma lực thu hút
phi thường.
Tiểu Phi nghe, tâm thần vô cùng sảng khoái.
Hai thiếu nữ nghe biến sắc ngay.
Một bóng hồng tha thướt bước vào, khoác bên ngoài một chiếc áo dài màu trắng.
Người đó là một nữ nhân, dáng đi không có gì đặc biệt, nhưng tỏ rõ phong thái
tân kỳ mỹ lệm không một danh từ nào trên thế gian diễn tả nổi.
Chiếc áo trắng bằng sa mỏng, lảm nổi bật cái chất cao quý của nữ nhân.
Nơi mặt, có vuông sa che phủ, không ai trông rõ dung mạo chính cái kín đáo đó
tạo chon ữ nhân vẻ huyền ảo làm tăng thêm dáng người diễm kiều.
Khúc Vô Dung cũng có phong thái như vậy, bảo nàng trang đúng như nữ nhân,
thì không làm sao ai phân biệt nổi hai người.
Cái phong tư đó do trời sinh, trên đời chẳng có ai học tập được dù phải học tập
suốt đời.
Tiểu Phi thở dài:
-Thạch Quan Âm ! Chung quy, tại hạ cũng gặp được bà ! Một nam nhân gặp
được một nữ nhân như bà, kể ra đôi mắt có diễm phúc lắm ! Nhưng tại hạ mong
muốn, trên thế gian này đừng bao giờ có bà !
Hai thiếu nữ sụp lạy:
-Kính chào sư phó !
Thạch Quan Âm lạnh lùng:
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT http://hello.to/kimdung
559
-Ta đối với tất cả môn đồ, đều có một lòng nhân, không hơn không kém, không

Tiểu Phi thở dài:
-Như thế hai nàng chết là vì tại hạ mà đắc tội !
Thạch Quan Âm lạnh nhạt:
-Ngươi không nên khó chòu ! Ngươi đừng tưởng, sở dó chúng phải chết vì đã nói
ra một bí mật với ngươi ! Nếu ta không muốn cho ngươi nghe điều bí mật đó, thì ta
đã khóa miệng chúng rồi !
Tiểu Phi lại thở dài thêm một tiếng:
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT http://hello.to/kimdung
560
-Phải đấy ! Một kẻ sắp chết có lỡ nghe điều bí mật, cũng chẳng quan hệ gì. Bởi
sau khi nghe rồi, kẻ đó còn đem tiết lộ lại với ai được nữa ? Nghe để mang theo về
lòng đất thì có sao ?
Thạch Quan Âm gật đầu:
-Đúng vậy !
Tiểu Phi lại nói:
-Nếu thế, vì sao phu nhân muốn cho hai nàng chết ?
Thạch Quan Âm lạnh lùng:
-Nào phải ta muốn ? Chính chúng tự tìm cái chết !
Tiểu Phi kinh ngạc:
-Chính hai nàng tự tìm cái chết ?
Thạch Quan Âm không đáp. Cơ Băng Nhạn thở dài than thầm :
-Tại sao ngươi bỗng nhiên lại biến thành ngốc tử ? Bà ấy đã mê tít ngươi rồi, mà
hai liễu đầu thì lén lút vào đây, tỏ trước cái chủ ý của chúng, thế chẳng phải là tự
chúng tìm cái chết chăng ? Khi nào bà ấy dung tha cho ai phỗng tay trên ?
Lúc đó nàng áo vàng và nàng áo xanh đã xuất thủ.
Công lực của hai nàng còn non kém, cho nên Tiểu Phi bảo rằng hai nàng mới
nhập môn, nhưng chiêu thức cả hai đưa ra, vừa gấp lại vừa ngụy dò, ngoài chỗ

-Võ công của Thạch Quan Âm quả nhiên khác thường ! Cái khác thường thần
diệu chứ chẳng phải kiểu cách. Đệ tử mới nhập môn của bà ta còn phát huy được
oai lực như vậy, thì bà ta ghê gớm đến bậc nào ?
Nhưng Khúc Vô Dung không hoàn thủ, trái lại nàng chỉ né tránh thôi.
Và nàng né tránh đúng ba chiêu của đòch.
Võ công của nàng cao hơn hai đối phương mấy bực, chừng như nàng không
muốn nghinh đón thế công của những kẻ liều mạng, do đó, nàng né tránh, đỡ phải
tiêu hao công lực chạm đòn với nhau.
Nàng thủ, có lẽ để chờ đối phương kiệt lực rồi, mới phản công.
Hai thiếu nữ kia càng đánh càng hùng hổ, chiêu thức sau luôn luôn tàn độc hơn
những chiêu thức trước, chẳng những thế, lại còn quái không tưởng nổi.
Đến Tiểu Phi cũng chẳng nhận ra lai lòch của những chiêu thức hai nàng xử
dụng.
Những chiêu thức đó, những môn phái trong giang hồ không có, về nàng áo
xanh thì mường tượng nàng áp dụng Ưng Trảo công mà cũng có thể bảo là nàng
xuất thủ theo phép cầm nã, nhưng nhìn kỹ lại thì phảng phất phép Suất Giảo của
võ lâm Mông Cổ, có điều không hung hãn cho lắm thôi.
Nàng áo vàng có lối xuất thủ như chặt, chém hoặc hất, lúc phát chiêu thì như
vậy, song sau đó lại biến hóa liền.
Lối đánh đó có thể gọi là Trảm, nhưng võ học của Trung Nguyên không hề dùng
Trảm làm thủ quyết.
Bởi khi nào dùng đao mới áp dụng thủ quyết Trảm.
Tiểu Phi kinh ngạc, thầm nghó:
-Như thế thì võ công của Thạch Quan Âm xuất xứ từ ngoại quốc hay sao ? Thủ
pháp của bà ta truyền dạy cho đệ tử hoàn toàn bất đồng với thủ pháp bất cứ môn
phái nào tại Trung Nguyên.
Song phương hai chọi một, đã giao tiếp với nhau độ vài mươi chiêu rồi.
Khúc Vô Dung vẫn tránh né, chưa chòu phản công.
Thạch Quan Âm lạnh lùng hỏi:
-Vô Dung ! Ngươi bắt đầu mềm lòng từ lúc nào thế ? Không lẻ ngươi chẳng nỡ


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status