Tài liệu Long hổ phong vân - tập 56 - Pdf 84

Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT http://hello.to/kimdung
590

CHƯƠNG THỨ NĂM MƯƠI SÁU
CHIM HỌA MI

Liễu Yên Phi có cảm tưởng là mình vừa bò tát tay vào mặt.
Từng thớ thòt nơi mặt giật mạnh, rồi mồ hôi đầu mồ hôi trán đổ ra thành giọt lớn,
rơi xuống đồm độp.
Tỳ Bà công chúa điềm nhiên:
-Nam tử hán ! Đại trượng phu ! Một kiếp sống hèn, dù tài đến đâu, không sánh
nổi một cái chết gấp trong vinh hạnh !
Nàng nhìn thẳng vào mắt Liễu Yên Phi hỏi:
-Đúng vậy chăng ?
Liễu Yên Phi dậm chân rung giọng:
-Liễu Yên Phi nào sợ một cái chết ? Nhưng chết làm sao cho đáng giá, chứ đem
sanh mạng hủy bỏ một cách vô lý, thì …
Tỳ Bà công chúa chận lời:
-Nghóa là, ngươi tự lượng chưa phải là đối thủ của Thạch Quan Âm ?
Liễu Yên Phi không đáp thẳng vào câu hỏi:
-Người trong thiên hạ, thử hỏi có mấy tay khả dó đối phó nổi với bà ta ?
Tỳ Bà công chúa thở dài:
-Chỉ cần ngươi đưa đường cho bọn ta gặp Thạch Quan Âm, chúng ta không tiếc
gì mạng sống thừa thải này, làm cái việc hữu ích cho ngươi ! Nhưng … ngươi không
dám, thì ta còn nói chi hơn !
Liễu Yên Phi biến sắc mặt từ xanh ra trắng, từ trắng trở về xanh, bỗng y nghiến
răng, rồi y chạy đến trước mặt Hoàng Phủ Cao, nắm tay hắn quỳ xuống.
Y khóc.

trùng trùng điệp điệp, có một sơn cốc kỳ bí. Thạch Quan Âm ở trong sơn cốc đó.
Tại sơn cốc đó Hoàng Phủ đại ca bò hành hạ hơn một con vật.
Hồ Thiết Hoa sáng mắt lên, nắm chặt hai tay cao giọng:
-Giờ báo thù của Hoàng Phủ đại hiệp đã đến, chúng ta vào ngay !
Liễu Yên Phi thốt:
-Đường đi khuc chiết quanh co, lại có trận đồ lập theo lẽ khắc sanh, sanh khắc,
nếu chúng ta liều lónh tiếntới, chắc chắn là phải lạc lối ngay !
Tỳ Bà công chúa hỏi gấp:
-Nếu vậy … chúng ta phải làm sao ?
Liễu Yên Phi đáp:
-Chờ đến đêm xem gió có đổi chiều chăng rồi hãy tính !
Tỳ Bà công chúa lại hỏi:
-Tại sao phải chờ gió đổi hướng ?
Liễu Yên Phi thở dài:
-Đại ca của tại hạ đã câm, điếc và mù, do đó Thạch Quan Âm xem như đã chết
rồi, và không đề phòng người nữa. Ngờ đâu người lại có một loại xúc giác giúp
người ra vào sơn cốc dễ dàng như còn đủ ngũ quan. Người ghi nhớ rõ cách bố trí
sanh khắc trong hệ thống giao thông của sơn cốc.
Tỳ Bà công chúa trố mắt:
-Nhờ vậy, y mới thoát đi được ?
Liễu Yên Phi gật đầu:
-Phải.
Tỳ Bà công chúa cau mày:
-Nhưng ta chưa thấy có gì liên quan đến việc gió đổi chiều.
Liễu Yên Phi giải thích:
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT http://hello.to/kimdung
592

Đường hẹp, vách núi cao, khuất ánh trăng sao, họ đi trong vũng tối, dò lần như
mù cả bọn.
Hồ Thiết Hoa bình sanh mới gặp cái cảnh này lần thứ nhất, tâm tư trầm trọng
phi thường.
Y biết rõ trong bóng tối bất lợi cho sáng mắt như y song lại có lợi cho Hoàng
Phủ Cao,bởi lẽ giản đơn là hắn quen với bóng tối.
Hoàng Phủ Cao vẫn bước chậm đều đều như lúc mới vào, hắn bước dè dè như
mèo rình chuột.
Hắn không gây một tiếng động khẽ.
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT http://hello.to/kimdung
593
Thực ra, dù tiếng chân bước có vang lên, cũng bò tiếng gió lấn át, bởi lúc đó, gió
lộng vù vù.
Và vì hắn điếc, không nghe gì cả, hắn phải dè dặt sợ gây tiếng động tuy không
cần dè dặt quá độ.
Hắn không nghe bằng tai, hắn nghe bằng cảm giác.
Bỗng hắn cảm thấy có cái gì khác lạ. Hắn quay đầu lại, rồi hụp mình xuống
dừng chân tại đó.
Mọi người đều lộ vẻ khẩn trương.
Hồ Thiết Hoa nắm chặt thanh đao do y đoạt của đại hán áo đen bước nhanh qua
Hoàng Phủ Cao, nấp ở vách đá, chực chờ mọi biến cố.
Một nơi rùng rợn như thế này, khi lòng khẩn trương, thì con người cảm thấy sát
khí bốc bừng bừng, bốc từ một hạt cát, từ một viên sỏi, từ một khe đá, từ một ngọn
gió.
Một lúc sau, có tiếng người thở mạnh vang lên đâu đây.
Hồ Thiết Hoa đổ mồ hôi ướt lòng bàn tay, y càng nắm chắc chuôi đao.
Tiếng thở mỗi lúc càng nghe gần.

-Có !
Nhất Điểm Hồng tiếp:
-Cô nương đi không ?
Khúc Vô Dung cười lạnh:
-Đã biết là đi không thoát, còn gọi ta theo làm gì ?
Nhất Điểm Hồng trừng mắt nhìn nàng, bỗng bật cười cuồng dại.
Bình sanh, y không hề cười, dù cười lạnh, cười mỉa cười cuồng dại, bỗng nhiên y
lại cười.
Thì sự kiện hẳn phải phi thường !
Rất tiếc y cười không đúng lúc. Bởi nếy tiếng cười đó vọng đến tai Thạch Quan
Âm, thì ba mạng người vónh viễn xa với cõi thế !
Cơ Băng Nhạn nổi giận:
-Ngươi muốn chết để chứng minh lòng ngươi đối với nàng à ? Ngươi muốn song
bọn ta không muốn ! Bọn ta còn phải sống mà ! Vô luận nàng đối với bọn ta bằng
thái độ nào, ta không mảy may quan tâm ! Đừng tưởng ta đồng tình với ngươi !
Nhất Điểm Hồng ngưng cười, buông gọn:
-Được ! Các ngươi cứ đi ! Ta không đi !
Còn lại bao nhiêu khí lực, y vận dụng để vuột mình ra khỏi đường giây cột, rồi
từ trên lưng Cơ Băng Nhạn y tuột xuống.
Tiểu Phi giật mình:
-Ngươi … tại sao ngươi tự tìm khổ ?
Nhất Điểm Hồng lạnh lùng:
-Bớt ta, ngươi hành động dễ dàng hơn !
Tiểu Phi dậm chân:
-Nhưng làm sao ta để ngươi ở lại đây được !
Nhất Điểm Hồng điềm nhiên:
-Ta không quý sinh mạng, ta đã chuẩn bò tùy thời mà chết. Cái chết không đến
bất ngờ với ta, nó phải đến trong chuẩn bò ! Đừng lo gì cho ta !
Y ngụ tcái y trong câu nói để hướng sang Khúc Vô Dung cái ý đó như thế này:
Ta không cầu sinh mà đònh lừa ngươi ! Nếu ngươi tưởng như vậy là khinh ta đó.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status