Tài liệu Lưu hương đảo soái - tập 5 - Pdf 84

Lưu Hương Đạo Soái Nguyên tác : Cổ Long Dịch thuật: Thương Lan
Converted to pdf by BacQuai
-109-
Hồi thứ năm
Người khách chết
ác món Tứ Nhiệt Sao, Tứ Lnh Bàn chưa được dẹp đi thì món Thanh
Chưng Thời Ngư được dọn lên. Hải Quát Thiên đi khách, chắc chắn là
không ai thất vọng! Thanh Chưng Thời Ngư là món khéo nhất của người đầu bếp họ
Tiền trong Tam Hòa Lâu.
Hồ Thiết Hoa nhận thấy món này không sánh bằng thứ cá nướng thơm ngon
của Trương Tam, song cũng có hạng lắm.
Tuy nhiên, món ăn ngon mà miệng có ngon hay không là do tâm tình vui, ăn
dở cũng thành ngon, tâm tình buồn thì món ăn ngon cũng cầm bằng đá sỏi.
Và những kẻ lo âu sầu no đâu có thiết đến sự ăn uống. Săn sóc họ từng món
ăn là cầm như phí công! Hiện tại có ai quanh bàn tiệc không nặng đọng một niềm
ưu tư nào đó? Họ theo dõi niềm ưu tư, họ không thiết tha đến món ăn cho lắm. Đến
cả rượu, chưa chắc gì họ uống ngon dù họ uống nhiều, vì một lẽ này hay lẽ khác, họ
cần uống nhiều.
Vân Tùng Long ngồi xuống rồi, nhìn đăm đăm Võ Duy Dương, gương mặt y
xanh lạnh. Trông gương mặt y còn ai muốn ăn, hoặc muốn uống nữa!
Giữa Thần Long Bang và Phụng Vỹ Bang, vì giành quyền lợi mà sinh tranh
chấp, song phương từng khai diễn huyết chiến hi hùng. Nhưng sự tình thuộc về hai
mươi năm về trước, thành dĩ vng xa xưa.
Gần đây, người trên giang hồ cho rằng song phương hòa hảo lắm rồi, thậm chí
họ bảo với nhau Vân Tùng Long và Võ Duy Dương có đánh với nhau mới quen
nhau.
Phàm những mối tình bằng hữu như thế đó đều rất thân mật, và họ phải trở
thành những kẻ đồng sống thác.
Nhưng giờ đây họ lại giống hai con gà chọi, chỉ chưa được thả vào đấu trường,
là vỗ cánh, quất cựa, mổ mỏ cho một bên phải mất mạng.
ít nhất thái độ của Vân Tùng Long là vậy đó.

Bỗng hắn ngửa mặt lên không, cười dài:
- Tốt! Tốt! Tốt! Khách nào tại hạ cũng đều thỉnh đến, nếu có khách chết thì
đúng là một sự thích thú phi thường! Tại hạ còn sơ hở, Vân bang chủ bồi bổ chỗ sơ
hở đó cho thì chu đáo quá rồi! Tại hạ có dịp mở rộng thêm tầm mắt!
Hắn trầm gương mặt, tiếp luôn:
Lưu Hương Đạo Soái Nguyên tác : Cổ Long Dịch thuật: Thương Lan
Converted to pdf by BacQuai
-111-
- Đ là người do Vân bang chủ mời thì vô luận là sống hay chết, cứ mời hết
vào!
Mường tượng không nghe Hải Quát Thiên nói gì, Vân Tùng Long vẫn mặt
lạnh như tiền, vòng tay thốt:
- Được vậy, tại hạ xin đa tạ Hải bang chủ!
Y từ từ bước ra, thong thả vẹt bức màn cửa. Nơi cửa có hai người đang đứng.
Người chết!
Người chết không tự động lên xuống được. Phía sau có hai người sống nâng
đỡ. Ai ai cũng chú ý đến người chết nên không quan tâm đến kẻ sống.
Đèn trong gác rất sáng, không khí rất ấm, song mọi người cảm thấy rợn mình.
Hai người chết ướn sũng nước, mặt sưng vù, trông như hai con quỷ dạ xoa vừa
thoát ngục.
Hồ Thiết Hoa và Câu Tử Trường biến sắc mặt. Họ biến sắc vì đ nhận ra hai
người chết. Hai người chết vận y phục chẹt màu đen, nơi lưng có đường dây bảy sợi
khác màu, chính là hai người mà Lưu Hương vớt từ dưới nước lên.
Lưu Hương đ có ý mai táng hai xác chết, nhưng Trương Tam và Hồ Thiết
Hoa bàn nên quẳng xuống sông trở lại. Cả hai cho rằng sự tình còn nhiều biến hóa.
Họ đoán đúng, bây giờ hai xác chết được vớt lên, đưa đến đây. Hai người chết
là môn hạ Phụng Vỹ Bang, Vân Tùng Long mang xác chúng đến đây làm gì?
Hải Quát Thiên quả là tay già dặn, trước sự tình đó, giữ thần tình như thường.
Hắn cười khan mấy tiếng, thốt:
- Họ là người do Vân bang chủ mời đến, vậy Vân bang chủ hy giới thiệu đi!

đến điều thị phi giữa Vân và Võ bang chủ!
Vân Tùng Long tiếp:
- Tại hạ dù không nói, các vị cũng thấy được là thành tích của Thần Tiễn Xạ
Nhất Võ đại bang chủ! Một mũi tên bắn thấu đến xương, xuyên tâm, xuyên phổi,
mũi tên đó không là Phụng Vỹ Tiễn thì còn là tiễn gì nữa? Một loại tiễn cực kỳ cao
minh, cực kỳ lợi hại!
Y ngẩng mặt lên không, bật cười lạnh tiếp luôn:
- Bất quá hai người này chết không minh bạch, nên lúc chết còn mang theo
niềm hoang mang xuống tận tuyền đài, hồn oan của họ phải tự hỏi tại sao Võ đại
bang chủ lại hạ độc thủ với họ!
Võ Duy Dương cao giọng:
Lưu Hương Đạo Soái Nguyên tác : Cổ Long Dịch thuật: Thương Lan
Converted to pdf by BacQuai
-113-
- Hai người đó vốn là thuộc hạ của Phụng Vỹ Bang, dù lo gia có giết họ đi
nữa thì cũng là việc riêng tư của bổn bang, sự kiện có liên quan gì đến Vân đại bang
chủ Thần Long Bang chứ?
Câu nói đó mọi người đều có nghĩ đến, và ai ai cũng muốn hỏi như vậy, không
dám hỏi công khai, chỉ tự hỏi.
- Sự quan hệ giữa tại hạ và hai người đó, chẳng lẽ Võ bang chủ lại không biết?
Võ Duy Dương cười lạnh:
- Chẳng lẽ hai người đó là do Vân bang chủ phái đến bổn bang, trà trộn làm
nội tuyến? Họ là những gian tế à? Chứ nếu không vậy thì còn quan hệ như thế nào
nữa?
Vân Tùng Long vụt biến sắc mặt đáng sợ. Y trừng mắt nhìn Võ Duy Dương,
chừng như bình sinh chưa hề gặp con người đó lần nào.
Mọi người đều nghĩ, hẳn hai kẻ chết kia phải là đệ tử của y do y sai phái vào
Phụng Vỹ Bang trà trộn làm gian tế. Rồi chẳng hiểu tại sao Võ Duy Dương phát
giác ra nên mới giết chết.
Họ suy diễn như vậy kể cũng hợp lý. Sự suy đoán trước kia của Lưu Hương

- Các vị có nghe đó chăng? Thuộc hạ đệ tử của Phụng Vỹ Bang mà lại là hảo
huynh đệ của Vân đại bang chủ! Thủ đoạn của Vân đại bang chủ quả thật cao
minh! Quả thật lợi hại! Cao minh và lợi hại cực độ!
Vân Tùng Long phảng phất chẳng nghe Võ Duy Dương nói gì, bước dài về chỗ
ngồi, rót sáu chén rượu, tự nâng lên thốt:
- Tại hạ có ý hầu rượu các vị vài tuần, song rất tiếc. cuống họng như mắc
xương không làm sao uống trôi! Thất lễ quá! Thất lễ quá!.
Âm thinh của y nghe thê lương hơn gió thu đêm trường không trăng sao. Tuy
nhiên Vân Tùng Long vẫn uống rượu phạt, uống được ba chén, y cầm đũa gắp cái
đầu con cá chưng, xoay theo chiều thuận móc hai mắt cá.
Mắt cá vừa nhạt vừa kém mùi, song vẫn có người cho rằng đó là phần ngon
nhất của con cá. Chính Hồ Thiết Hoa cũng thích ăn mắt cá để hạ rượu.
Vì Vân Tùng Long gắp mắt cá, Hồ Thiết Hoa hối tiếc vô cùng, chỉ vì y chậm
tay, món ngon lại vào miệng kẻ khác.
Nhưng gắp mắt cá lên, Vân Tùng Long chỉ nhìn chứ không đưa vào miệng.
Nhìn một lúc, bỗng y nhích động đôi đũa, mắt cá vuột bay rơi đúng vào dĩa nước
tương trước mặt Võ Duy Dương.
Hồ Thiết Hoa lại càng tiếc rẻ, đồng thời thầm mắng Vân Tùng Long không
biết mắt cá là vật ngon nhất, dễ hạ rượu nhất.


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status