PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dòch giả: Hàn Giang Nhạn
Typed by Vitbaway Converted to pdf by BacQuai
-806-
CHƯƠNG THỨ BÔN MƯƠI CHÍN
NHÂN ÁI HƠN CỪU HẬN inh Bạch Vân tiếp:
- Ta hận gương mặt ta! Tại cái gương mặt này, lão mới chú ý đến ta,
nếu không có gương mặt này, nếu lão không chú ý đến ta thì làm gì ta
phải thống khổ suốt bao nhiêu tháng rộng năm dài?
i tình làm cho con người điên dại đến tột độï hay sao? Trên đời có ai hận
mình vì cái đẹp, bởi đẹp nên đau khổ, rồi tự hủy diệt cái đẹp của mình?
Dù sao thì bà cũng là một kẻ khổ, khổ vì tình, Phó Hồng Tuyết cũng khổ vì
tình.
Nên hắn đồng tình với bà trong đòa hạt thống khổ!
Bà tiếp:
- Ta không muốn ai trông thấy gương mặt của ta nữa, ta chỉ sợ người đời cười
chê, đẹp thế ấy mà cũng vẫn bò phụ phàng như thường! Bây giờ, ta mang một
gương mặt như thế này, ta tin rằng ngươi không chê cười ta là điên dại, bởi mẫu
thân của ngươi, xét cho cùng có hơn gì ta bao nhiêu đâu!
Phó Hồng Tuyết không thể phủ nhận.
Mười chín năm nay, mẫu thân hắn sống trong u tối, để mặc cho đâu khổ vày
vò. Bà có hưởng được gì hơn Đinh Bạch Vân?
Đinh Bạch Vân tiếp:
- Ngươi có biết tại sao thinh âm ta biến đổi chăng? Trong đêm đó, bên ngoài
Mai Hoa Am, ta nói lên một câu đáng lẽ ta không nên nói. Cũng vì nói lỡ rồi, ta
- Tôi đên đây là vì tôi không còn tưởng sống nữa. Các người nên hiểu như vậy
và đừng ai mong ngăn trở tôi!
Đinh Thừa Phong kêu lên:
- Hiền muội… chẳng lẽ hiền muội đã uống độc dược rồi?
Đinh Bạch Vân gật đầu:
- Đại ca phải biết, loại độc đó do tôi chế ra, không có thuốc giải.
Đinh Thừa Phong rơi lệ.
Đinh Bạch Vân tiếp:
- Đại ca không nên thương tâm vì tôi. Từ cái hôm tôi cắt chiếc đầu Bạch
Thiên Vũ thì tôi đã tự hứa với cái chết rồi. Huống chi, tôi chết là tôi theo về với
lão. Đại ca nên mừng cho tôi mới phải.
Diệp Khai bây giờ mới rõ, chiếc đầu của Bạch Thiên Vũ ở trong tay Đinh
Bạch Vân.
Đinh Bạch Vân tiếp:
- Phó Hồng Tuyết, ngươi có thể trở về cho mẫu thân ngươi biết, kẻ giết Bạch
Thiên Vũ đã chết rồi! Mẫu thân ngươi giành được Bạch Thiên Vũ sống, ta chẳng
làm chi được thì ta chỉ có cách là giành Bạch Thiên Vũ chết. Sống ở cõi trần, Bạch
Thiên Vũ thuộc về mẫu thân ngươi. Nơi cõi âm, Bạch Thiên Vũ hoàn toàn thuộc
về ta!
Bà dừng lại một chút:
- Hiện tại, ta chỉ tưởng cho ngươi thấy một người.
Phó Hồng Tuyết hỏi gấp:
- Ai?
Đinh Bạch Vân đáp:
- Mã Không Quần!
PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dòch giả: Hàn Giang Nhạn
Typed by Vitbaway Converted to pdf by BacQuai
Diệp Khai gật đầu:
- Tại hạ.
Phó Hồng Tuyết trầm giọng:
- Tại sao?
Diệp Khai điềm nhiên:
- Tại vì các hạ không có lý do giết lão. Các hạ bất tất giết lão.
PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dòch giả: Hàn Giang Nhạn
Typed by Vitbaway Converted to pdf by BacQuai
-809-
Phó Hồng Tuyết hét lên:
- Không có lý do?
Diệp Khai gật đầu:
- Đúng.
Phó Hồng Tuyết hét vang:
- Cả gia đình ta ngã gục dưới bàn tay lão, thế mà ngươi cho rằng ta không có
lý do giết lão?
Diệp Khai điềm nhiên:
- Các hạ lầm! Các hạ lầm! Các hạ không nên giết lão. Bởi, người chết nơi tay
lão chẳng phải là phụ mẫu, thân nhân của các hạ. Giữa lão và các hạ chẳng có cừu
hận gì.
Ai ai cũng giật mình, Phó Hồng Tuyết thì chết sững.
Diệp Khai tiếp:
- Các hạ hận lão vì có người muốn cho các hạ hận lão, bảo các hạ hận lão.
Phó Hồng Tuyết rùng mình.
Diệp Khai tiếp:
- Cừu hận như hạt giống, người ta gieo hạt giống nơi tâm các hạ, hạt giống
mọc mầm, sanh gốc, sanh rễ. Chứ nào phải các hạ sanh ra với niềm cừu hận sẵn có
- Không phải là một bí mật, mà chính là một đoạn cố sự bi thảm, bà ạ! Nếu bà
là người của đoạn cố sự, thì làm sao bà chẳng biết đoạn cố sự đó như thế nào? Đối
với người trong đoạn cố sự thì còn gì là bí mật nữa đâu!
Đinh Bạch Vân giương to đôi mắt:
- Ngươi là ngươi trong họ Bạch?
Diệp Khai thở dài:
- Tại hạ là…
Phó Hồng Tuyết chồm mình tới, chụp áo Diệp Khai, quát:
- Ngươi nói hoang!
Diệp Khai lại cười, nụ cười thê thảm.
Đinh Bạch Vân hỏi:
- Chẳng lẽ m Bạch Phụng là mẫu thân của Phó Hồng Tuyết, cũng chẳng
hiểu nữa sao?
Diệp Khai lắc đầu:
- Quả thật, bà ấy chẳng biết gì hết.
Đinh Bạch Vân trố mắt:
- Lạ chưa! Có mẹ nào lại chẳng biết con mình?
Diệp Khai trầm ngâm một lúc rất lâu.
Sau cùng, chàng bắt đầu thuật lại đoạn cố sự trong gia đình họ Bạch…
o0o
Lúc m Bạch Phụng thọ thai với Bạch Thiên Vũ, Bạch phu nhân có hay biết.
Bà vốn có tâm trường âm thầm, dù biết chồng ngoại tình, bà vẫn tỉnh như thường.
Tỉnh, nhưng trong thâm tâm, bà có chủ trương cắt đứt ái ân giữa chồng và m
Bạch Phụng. Cắt đứt ái ân vụng trộm của chồng, nhưng bà nghó con của m Bạch
Phụng dù sao cũng là giọt máu của họ Bạch. Bà không muốn con của chồng phải