Thiên Đòa Càn Khôn Nguyên tác: Cổ Long Dòch giả: Khuyết Danh
Typed by BacQuai & Tiểu Quái Tử
Scanned by Thanh Nghóa
http://www.vietkiem.com
-182-
Hồi thứ mười bảy
ẨN TÌNH SAU TRẬN CHIẾN
hái độ của những nhân vật Côn Luân phái như vậy đã rõ, hoặc bọn Giả Trụ phải
liều một phen sống còn để tìm đường tháo chạy hoặc để bọn Côn Luân phái
giam giữ tất cả!
Nhìn bọn Côn Luân phái càng lúc Tiểu Thiên càng có ác cảm với bốn chữ “Danh môn
chánh phái!”
Nếu không phải cần tiềm phục lâu dài trong Tam Trang, có lẽ Tiểu Thiên sẽ ra mặt,
cho bọn Côn Luân phái này một phen vỡ mật kinh tâm.
Một nhân vật Côn Luân phái chợt lên tiếng:
- Thế nào, Giả Trụ? Sống hoặc chết ngươi chỉ có một con đường để chọn? Nếu muốn
sống, ngươi phải ly khai Ngũ Hành Bang, tạm thời chấp thuận cho bọn ta giam giữ. Còn
ngược lại…
Một nhân vật Côn Luân khác lên tiếng:
- Đại sư huynh hà tất phải phí lời với bọn Ngũ Hành Bang! Tội của chúng đáng phải
chết trăm lần! Buông tha cho chúng, tất sau này chúng ta tự gánh lấy hậu họa!
Nhấc kiếm lên khoa thành vòng, nhân vật nọ nhanh chóng phát lệnh:
- Đừng để phí thời gian nữa! Đánh!
Giả Trụ thật sự hốt hoảng:
- Bọn ngươi vừa bảo ta phải chọn một trong hai con đường, sao chưa gì bọn ngươi đã
muốn ra tay?
Nhân vật vừa được gọi là đại sư huynh vụt cười lớn:
- Không phải Tư Mã Đằng ta đã nói rồi sao? Nhò sư đệ ta bình sinh rất ít nhẫn nại,
Giả Trụ, như Tiểu Thiên nhìn thấy, bọn Giả Trụ đã bò dụ vào thế dồn sát chân tường!
Do đó, dù biết khó có thể đối đầu với bọn Côn Luân phái, bọn Giả Trụ đến lúc cuối
cùng bỗng tỏ lộ khí phách khiến Tiểu Thiên cũng phải thán phục!
Cùng với Giả Trụ, Tiểu Thiên và mười người còn lại đều hăm hở xông ra, quyết cùng
bọn Côn Luân liều chết một phen!
Tiếng huyên náo vang động cả một góc trời tạo cho Tiểu Thiên một sự phấn khích
chưa từng có!
Bò phấn khích, nếu Tiểu Thiên không biết tự kềm nén, chắc chắn sẽ để lộ một thân
thủ cao minh mà ngay từ đầu Tiểu Thiên đã cố tình che dấu.
Do phải kềm nén, Tiểu Thiên như đang chòu một nhục hình, buộc phải vận dụng chỉ
một phần công lực trong khi bản thân có thể vận dụng nhiều hơn, lợi hại hơn!
Và điều đó đã khiến Tiểu Thiên phải một phen khốn đốn vì suýt bò kiếm chiêu của
một gã đệ tử Côn Luân phái vây hãm.
Giả Trụ cũng đang thất điên bát đảo dưới kiếm chiêu lợi hại của Tây Môn Tụy, tuy
nhiên, lúc phát hiện Tiểu Thiên lâm nguy, hành vi của Giả Trụ ngay lập tức tạo cho Tiểu
Thiên nhiều thiện cảm.
Giả Trụ tìm cách tránh kiếm của Tây Môn Tụy và tức tốc lao về phía Tiểu Thiên.
Lúc đến đủ gần, Giả Trụ bật lên một tiếng gầm thònh nộ:
Thiên Đòa Càn Khôn Nguyên tác: Cổ Long Dòch giả: Khuyết Danh
Typed by BacQuai & Tiểu Quái Tử
Scanned by Thanh Nghóa
http://www.vietkiem.com
-184-
- Cửu Trùng Thiên, ngươi đừng lo! Thất phu! Đỡ!
Vù. Vù.
Gã đệ tử Côn Luân phái đang đắc ý vì sắp bức dồn Tiểu Thiên vào tử đòa, tiếng gầm
của Giả Trụ khiến gã phẫn nộ.
Gã quay lại, phạt nhanh một kiếm vào Giả Trụ:
http://www.vietkiem.com
-185-
- Nạp mạng!
Ào... Ào...
Gã nọ cảm thấy nguy và mối nguy xuất phát từ sự liều lónh của Tiểu Thiên.
Gã bật ngửa về phía sau theo tư thế Thiết bản kiều, cố làm cho chiêu chưởng của
Giả Trụ khi quật vào chỉ có một uy lực giới hạn.
Ầm!
Phản ứng linh hoạt kòp lúc đã giúp gã nọ toàn mạng, chưởng của Giả Trụ chỉ làm gã nọ
đẩy về phía sau!
Nhân đà bò đẩy, gã tung ngược người về phía sau theo tư thế Lý Ngư đả đỉnh.
Vút!
Với tư thế này, đầu dưới chân trên, gã làm cho Tiểu Thiên cũng bò hất ngược lên cao.
Chờ khi Tiểu Thiên bò hất lên hết đà mà vẫn còn ôm giữ hai chân của gã, tả chưởng
của gã liền quật vào Tiểu Thiên một kình chí mạng:
- Tiểu tử muốn chết!
Vù... Vù...
Bò ngọn chưởng này uy hiếp sinh mạng, mục quang của Tiểu Thiên bất ngờ lóe lên
những tia nhìn tinh quái!
Ầm!
Tiểu Thiên giả vờ buông tay! Và khi bò chưởng kình đẩy bay về phía sau, Tiểu Thiên
cũng vờ kêu lên một tiếng bi thảm:
A... A...
Tận mắt mục kích Tiểu Thiên bò hại, Giả Trụ phẫn nộ gầm vang:
- Ác ma! Hãy đền mạng cho Cửu Trùng Thiên.
Vù... Vù...
Trong khi đó, thân hình của Tiểu Thiên không hiểu sao cứ bay đi, bay mãi đến một
chỗ thật khuất mới chòu hạ xuống. Ngay lúc thân hình chạm đất, Tiểu Thiên nở một nụ cười
bí ẩn và đònh ngồi bật dậy để thực hiện những điều đã dự đònh.
Tuy cũng muốn bọn Côn Luân phái gặp thảm bại nhưng phải nhìn bọn chúng bò thảm
sát như thế này, Tiểu Thiên thật không nỡ.
Bất chợt, từ phía xa có một loạt những tiếng cười vang lên:
- Ha... Ha...
- Ha... Ha...
Tư Mã Đằng cố ý gào to, ngay khi biết những tiếng cười kia mang theo ẩn ý gì:
- Sư phụ! Mau đến đây ứng cứu đồ nhi!
Tây Môn Tụy thì mừng, đến độ hô hoán loạn xạ:
- Trang Bá Bá! Sư phụ! Hãy còn đường chủ Mộc Hành Đường ở đây! Nhanh lên nào!
Đường chủ Mộc Hành Đường bật quát:
- Hoa Sơn phái cũng đến sao? Được! Giết!
Ào... Ào...