Tài liệu Tiền chiến hậu chiến - tập 15 - Pdf 84

Tiền Chiến Hậu Chiến Tác giả : Cổ Long
Typed by Tiếu Ngạo Giang Hồ http://come.to/kimdung
131
!"#$%&'(")'*#+,'-./
0,'%&+'/12'34'56,'57'(89'*:%
G thanh niên tự giới thiệu:
- Tại hạ họ Đường.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Đường Thiên Tung phải không ?
Thanh niên ngạo nghễ đáp:
- Chính thị.
Thực ra g có chỗ đáng kiêu ngạo vì trong bọn anh em họ Đường, g là
người nhỏ tuổi nhất mà võ công lại cao hơn hết uy danh vang dội hơn những
người kia.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Phải chăng các hạ muốn đem thứ ám khí này đổi lấy băng đoạn của tại
hạ ?
Đường Thiên Tung lạnh lùng đáp:
- ám khí là vật chết nếu các hạ không biết sử dụng. Dù tại hạ đưa tặng
cả túi cũng chẳng ích gì cho các hạ.
Lục Tiểu Phụng thở dài nói:
- Té ra ông bạn chỉ muốn đưa cho ta coi mà thôi.
Đường Thiên Tung đáp:
- Số người được coi ám khí này cũng chẳng có mấy.
Lục Tiểu Phụng trả miếng:
- Tại hạ cũng có thể lấy băng đoạn cho ông bạn coi. Số người được coi
băng đoạn cũng không nhiều đâu.
Đường Thiên Tung nói:
- Đáng tiếc băng đoạn không thể giết người.
Lục Tiểu Phụng đáp:
- Cái đó còn tuỳ ở người được coi nó, thường khi một cọng rơm cũng đủ

Nê Nhân Trương là đường giây tối hậu của chàng, chàng không thể để
lo chết được.
Lại nghe Đường Thiên Tung hỏi:
- Cac hạ đ quyết định chủ ý chưa ?
Lục Tiểu Phụng cười khì khì thủng thẳng đứng dậy, cầm lấy ba viên
ngọc bích bỏ vào túi áo mình.
Bốc Cực ngửng đầu lên hỏi:
- Các hạ chịu đổi rồi chứ ?
Lục Tiểu Phụng lạnh lùng đáp:
- Tại hạ không đổi đâu.
Bốc Cực biến sắc hỏi:
- Các hạ không đổi sao lại thu nhận ngọc bích của tại hạ ?
Lục Tiểu Phụng ung dung đáp:
- Tại hạ bồi tiếp các hạ nói chuyện bằng nửa ngày mới đổi được chút vật
Tiền Chiến Hậu Chiến Tác giả : Cổ Long
Typed by Tiếu Ngạo Giang Hồ http://come.to/kimdung
133
nhỏ mọn này. Hai vị nên biết thì giờ của tại hạ còn đáng quý hơn cả ngọc
bích.
Bốc Cực đứng phắt dậy. Lần này Đường Thiên Tung không cản trở hắn,
đ thò hai tay vào trong cái túi da báo đeo ở cạnh sườn.
Lục Tiểu Phụng lời đi như không ngó thấy mỉm cười nói:
- Hai vị muốn lấy băng đoạn chẳng phải là không có dễ nhưng phải
nhận điều kiện của tại hạ.
Bốc Cực ráng dằn lửa giận hỏi:
- Điều kiện gì ?
Lục Tiểu Phụng đáp:
- Hai vị quỳ xuống, mỗi vị khấu đầu ba cái thì tại hạ cho một tấm.
Bốc Cực tức giận gầm lên, vươn tay ra chụp.
Đường Thiên Tung cũng chuẩn bị động thủ.

rồi tất phải xao xuyến tâm hồn. Hiện giờ tuy chàng không ngó thấy lo mà
trong lòng đ cực kỳ nôn nóng. Chẳng những nôn nóng mà còn hối hận.
Đáng lý chàng không nên để một mình Nê Nhân Trương ở đó, ít ra chàng
phải canh gác bên nghoài.
Lục Tiểu Phụng vốn nghiện trà, hễ gặp cơ hội là đi uống liền chẳng bao
giờ chàng chịu đứng ngoài cửa sổ uống gió để canh chừng người khác.
Hiện giờ chàng chỉ còn một hy vọng là đừng có người thứ ba nào đến
nhà Nê Nhân Trương.
Tâm nguyện của chàng là chỉ cần Nê Nhân Trương được sống bình yên
để nặn pho tượng cho chàng. Chàng hối hận liền phát thệ trong ba tháng cữ
uống trà, bất luận trà ngon đến đâu cũng mặc.
Nê Nhân Trương vẫn sống mạnh. Coi bộ lo lúc này còn khoan khoái
hơn trước nhiều vì lo đ nặn xong pho tượng sáp ong nguyên như cũ, bạc
lo sắp thu vào tay.
Con người lớn tuổi xài tiền thì ít mà lại thích kiếm bạc mỗi ngày một
nhiều.
Xài tiền và kiếm bạc là hai việc thường mâu thuẫn nhau. Người kiếm
nhiều muốn xài ít, người kiếm ít lại muốn xài nhiều mới thâkt là kỳ.
Lục Tiểu Phụng bước chân vào nhà ngó ngay thấy Nê Nhân Trương,
chàng thở phào nhẹ nhõm, chàng vẫn không quên những điều tự hứa thầm
trong bụng:" trong ba tháng nhất quyết không uống trà, bất luận trà ngon đến
đâu cũng mặc ".
Nê Nhân Trương đưa cả hai bàn tay ra, một tay không còn một tay cầm
pho tượng.
Lục Tiểu Phụng dĩ nhiên đ hiểu ý lo.
Con người thủ đoạn là việc cho ai phải được trả giá. Đưa chậm một chút
cũng đủ khiến họ không thích rồi. Nê Nhân Trương không đòi tiền trước đ
là lịch sự lắm.
Nê Nhân Trương thấy trong tay có tấm ngân phiếu liền buông tay kia ra,
nét mặt hớn hở tươi cười.

ngọn roi thúc đầu.
Chàng đ phát giác ra điều chi ?
Chỗ Nê Nhân Trương tiếp khách cũng là chỗ lo làm công.
Tron nhà ba mặt đều có cửa sổ. Trên cái bàn lớn bày đủ những bình vật
liệu, đao khắc cùng bút vẽ.
Ngoài việc nặn tượng, Nê Nhân Trương còn khắc họa đồ, vẽ hỷ thần.
Lục Tiểu Phụng lúc tới lần thứ ba, lo đáng cúi xuống bàn để họa đồ.
Có người đẩy cửa bước vào, lo cũng chẳng buồn ngửng đầu lên ngó.
Trong nàh nhiều cửa sổ mà tưởng chừng vẫn u ám. Nhĩ lực của lo già
dĩ nhiên không còn sắc bén như hồi còn trẻ tuổi. Bộ mặt lo tưởng chừng dán
chặt xuống nà.


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status