Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003520
tháng 6 năm 2003
520
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
Hồi Thứ Ba Mươi Chín
M
M
A
A
Á
Á
T
TT
T
Í
Í
C
C
H
H
miếu, chúng ta đến đó hợp với mẹ ta buộc chúng trả người...
B
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003521
tháng 6 năm 2003
521
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
Nàng nói chưa dứt câu, bỗng nghe tiếng người lướt gió phi thân nhanh vào, hỏi
ngay:
– Huệ nhi, trang viện xảy ra chuyện gì?
Thì ra Huy phu nhân và Dòch Thanh Lãn trở lại.
– Mẹ, Nhạc tướng công bò bắt đi rồi.
Huy phu nhân nghe thì chấn động cả người.
– Nhạc tướng công làm sao lại bò bắt đi? Mà ai bắt đi? Chuyện xảy ra như thế
nào?
Huy Huệ Quân đáp:
– Con cũng không biết, nhưng nhất đònh là Hỏa Linh Thánh Mẫu...
Huy phu nhân càng kinh ngạc hơn hỏi:
– Chẳng phải con trông chừng Nhạc tướng công hay sao, lẽ nào lại không thấy
người?
Huy Huệ Quân giọng phẫn hận nói:
– Con bò chúng dụ ra khỏi trang viện, ái... Rõ ràng là trúng kế điệu hổ ly sơn của
chúng.
– Vậy Tiểu Thúy thì sao?
– Tiểu Thúy và cả lão quản gia đều bò chúng điểm huyệt...
Huy phu nhân ngớ người lấp bấp la lên:
Huy phu nhân ngước mắt lên nhìn Dòch Thanh Lãn hỏi:
– Nếu không phải là bà ta thì là ai? Ban đầu thì bắt cóc Huệ nhi, giờ thì bắt
Nhạc tướng công, hành vi của chúng thật là bá đạo.
Huy Huệ Quân vội chen vào nói:
– Mẹ, theo ý con thì bọn chúng chưa đi xa khỏi nơi đây, hay là chúng ta đuổi
theo không chừng truy đuổi kòp chúng.
Huy phu nhân ngầm nén tiếng thở dài, nói:
– Cứ nhìn chúng lập kế bắt Nhạc tướng công cũng đủ thấy bọn chúng rất chu
đáo, giờ chúng ta truy theo khác gì mò kim đáy biển. Huống gì Nhạc tướng công đã ở
trong tay bọn chúng, chúng rút di nhất đònh cũng lập nghi trận, há dễ để chúng ta tìm
ra? Vả lại Dương Châu thủy lục tương thông, nhân thủ chúng ta có nhiều đến đâu cũng
không thể chia đi khắp nơi truy tìm...
Huy Huệ Quân đôi mắt ửng đỏ, giọng hờn dỗi:
– Nhạc tướng công bò người ta bắt đi, lẽ nào chúng ta khoanh tay đứng nhìn?
Huy phu nhân hiểu tâm sự con gái, cười hòa nói:
– Mẹ có bao giờ bao là khoanh tay đứng nhìn đâu, có điều hiện tại trời chưa
sáng, chuyện đuổi theo chúng cứu người cần phải bàn bạc với Nhò bá bá rồi mới có kế
hoạch hành động. Người bò bắt cóc ngay trong Quy Vân trang đất Dương Châu này, trừ
phi Hoài Dương phái không còn muốn đứng chân trong chốn giang hồ nữa, nếu không
thì bằng mọi giá phải cứu cho được người về.
Dòch Thanh Lãn vuốt chòm râu sơn dương, chậm rải nói:
– Chẳng lẽ ý tam thẩm đònh dùng đến Chu Trúc lệnh tiễn phát động toàn đệ tử
Hoài Dương phái điều tra tìm người?
Huy phu nhân nói:
– Ông nhà tôi đi đã lâu chưa thấy về, đương nhiên còn chưa biết chuyện xảy ra
ở nhà. Theo ý lão thân, thứ nhất là thông báo cho ông ta biết sớm mà trở về, thứ hai
Chúc Linh Tiên dù có đi nhanh đến đâu, thì nội trong một hai hôm quyết cũng chưa ra
khỏi đất Giang Hoài này, người của chúng ta dễ dàng truy ra dấu vết. Còn hiện tại, ông
nhà tôi đi khỏi, nên mọi chuyện đều nhờ vào Nhò bá làm chủ cho.
Nguồn: 4vn.net
– Huệ nhi, con hãy yên tâm, Đại Giang Nam Bắc đều thuộc phạm vi Hoài
Dương phái chúng ta. Luận về võ công, thì huynh đệ các phương có thể không đòch nổi
bọn chúng, thế nhưng điều tra hành tung bọn chúng thì là chuyện đơn giản. Con thử
nghó xem, một nhân vật thinh danh như Chúc Linh Tiên thì đi đến đâu cũng rầm rầm rộ
rộ, há có thể qua được tai mắt người của chúng ta phân bố khắp nơi?
Dòch Thanh Lãn nhìn ra ngoài trời, quay đầu lại nói:
– Ý tam thẩm như vậy là hay, hiện tại nên cho Huy Nghóa gọi vài tay khoái mã
mang lệnh tiễn đi thông báo khắp các đòa phương thì mới kòp.
Lúc này, đã thấy hai ả hầu áo xanh bưng hai mâm cơm và thức ăn vào đặt lên
bàn, Tiểu Thúy vào theo cúi đầu nói:
– Nhò lão gia, phu nhân, tiểu thư xin dùng điểm tâm.
Huy phu nhân cười hiền hòa nói:
– Tiểu Thúy thật chứ sao, chúng ta bôn tẩu suốt ca đêm, giờ cũng sắp sáng,
chúng ta nhanh ăn một chút gì lót dạ, trời sáng sẽ hành động. Nào, mời Nhò bá.
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003524
tháng 6 năm 2003
524
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
Dòch Thanh Lãn với Quy Vân Trang là người nhà nên không khách khí nói:
– Hảo, chúng ta cùng ăn, đợi trời sáng bảo Huy Nghóa phái khoái mã đi khắp nơi
phát lệnh tiễn.
Nói rồi lão ngồi vào bàn trước, Huy phu nhân và con gái cũng ngồi vào hai bên
tiếp lão.
Chừng hết bửa điểm tâm, bỗng thấy một tên gia đinh vội vội vàng vàng chạy
vào cúi người bẩm báo:
Việt Kiếm © 2001 - 2003525
tháng 6 năm 2003
525
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
Huy phu nhân trong lòng ngờ vực, tựa hồ như đã nhìn thấy qua khuôn mặt này ở
đâu, nhưng nhất thời không nhớ ra.
Bà khách sáo nói:
– Công tử hẳn là bằng hữu với Nhạc tướng công, vậy mời công tử vào trong nghỉ
chân dùng trà.
Thư sinh chắp tay nói:
– Phu nhân không cần khách khí, tại hạ có chuyện gấp vào thành trao thư rồi đi
ngay, giờ tại hạ xin cáo từ.
Nói rồi chắp tay vái nhanh, đònh bước ra.
Thần thái hốt hoảng và vội vã của thư sinh này càng khiến Dòch Thanh Lãn sinh
nghi hơn, lão ngăn lại nói:
– Tiểu huynh đệ, xin dừng chân.
Vừa nói vừa cẩn thận xé miệng phong thư, thế nhưng bên trong không có lá thư
nào. Ngược lại Dòch Thanh Lãn dốc phong thư lên chỉ thấy từ trong phòng bì rơi ra ba
viên dược hoàn đỏ tía như chu sa lăn ra lòng bàn tay lão.
Mọi người thảy đều kinh ngạc, thư sinh ngược lại mặt hơi biến sắc, chân tự
nhiên cũng khựng lại.
Dòch Thanh Lãn ngước mắt nhìn thư sinh hỏi:
– Công tử mang cho Nhạc thiếu hiệp dược hoàn gì vậy?
Thư sinh mặt tự nhiên ửng đỏ lên, ấp úng đáp:
– Thuốc trò thương.
Huy phu nhân ngạc nhiên hỏi:
Thúy?
Tiểu Thúy vẩu môi nói:
– Tiểu tỳ quyết không nhìn nhầm, hồi đêm Nhạc tướng công chộp tay cô ta kéo
từ Cựu Uyển Lôi Đường về đến Tiên Nữ miếu, tiểu tỳ đi sát theo sau cô ta, đừng nói là
nhìn tận mắt, mà chỉ cần nhìn vóc dáng một cái là nhận ra ngay.
Thư sinh chân dợm bước khi nghe vậy, nhưng Huy phu nhân đã cười nhạt nói:
– Công tử chậm chân, chẳng ngờ công tử lại chính là Xảo Xảo cô nương hóa
trang.
Trên mặt thư sinh phớt đỏ vì thẹn, nhưng trấn tỉnh nói:
– Phu nhân sao lại nói vậy, tại hạ hà tất phải hóa trang đến đây...
Tiểu Thúy chỉ tay vào mặt đối phương nói:
– Ngươi đònh chối quanh, ngươi không phải là Chúc Xảo Xảo hóa trang đến đây
ư? Rõ ràng ngươi đònh dùng độc dược để sát hại Nhạc tướng công...
– Câm miệng.
Thư sinh mặt đỏ bừng vì phẫn nộ, nói:
– Tiểu nha đầu, ngươi nói bậy gì hử? Thương thế của Nhạc tướng công, không
có thuốc này thì hết chữa trò, sao lại bảo là độc dược?
Tiểu Thúy bóu môi nói:
– Ngươi mà cũng có lòng hảo tâm ư?
Huy Huệ Quân đã đến trước mặt thư sinh vẻ quan tâm hỏi:
– Vậy sao ngươi mang thuốc này đến đây? Nhạc tướng công là gì của ngươi?
– Người khỏi cần hỏi.
– Hừ, ta nhất đònh hỏi.
Huy phu nhân chen vào lạnh giọng:
– Nếu ngươi đúng là Chúc Xảo Xảo, thì không cần phải giấu đầu lòi đuôi.
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003527
Song phương thế như tên giương trên cung, Huy phu nhân bước tới nhẹ giọng
nói:
– Huệ nhi, không được vọng động, mẹ còn có chuyện muốn hỏi...
Rồi bà ta quay sang Chúc Xảo Xảo ôn hòa hỏi:
– Chúc cô nương mang ba viên Hỏa Linh Đan nay đến đây, có lẽ không phải là
chủ ý của lệnh đường chứ?
Không phải là chủ ý của Hỏa Linh Thánh Mẫu, có nghóa là cô ta lén trộm đem
đến.