Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003549
tháng 6 năm 2003
549
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
Hồi Thứ Bốn Mươi Mốt
T
T
H
H
A
A
Á
Á
T
TB
B
A
A
Ù
Ù
T
T
này!
Thì ra bọn họ từ hai nơi rất xa ước đònh bắt đầu sáng này mới xuất phát chạy đến
đây, như vậy là bọn họ thi thố cước trình, cho nên mới tranh luận xem ai đến trước.
Điều này cũng có nghóa là tranh xem công lực ai cao ai thấp.
Thân Phi Quỳnh trong lòng nghó:
– Quả là xưa nay tam đại chưa thấy ai là kẻ không hiếu danh, cứ như bọn Thất
Công, Bát Công thân phận cực cao, mà cũng chỉ vì chút danh phận mà tranh cãi đến đỏ
mặt tía tai.
Chỉ nghe Bát Công Trương Công Quyền nói:
– Ai xuất phát trước?
Thất Công Hoàng Công Độ cười ha hả nói:
– Cứ cho là ngươi và ta không ai xuất phát trước, vậy chỉ lấy đến đây trước làm
chuẩn!
– Huynh đệ đến trước, Thất huynh không tin, huynh đệ có người làm chứng đấy!
– Ngươi có người làm chứng ư? Ai?
Bát Công Trương Công Quyền chỉ tay ra phía trước nói:
– Nhìn kìa, chẳng phải một vò tiểu cô nương đó sao? Cô ta có thể làm chứng cho
huynh đệ.
Thất Công Hoàng Công Độ đưa mắt nhìn về phía Thân Phi Quỳnh nhíu mày hỏi:
– Nữ oa đầu kia đến đây làm gì chứ?
– Hì, hì... Đương nhiên là đến làm chứng cho huynh đệ!
– Nói huyễn! Ngươi không nhìn thấy trong tay cô ta còn có thêm một người sao?
C
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003550
tháng 6 năm 2003
550
Bát Công nói:
– Chừng như cô ta không nghe thấy!
Thất Công nói:
– Không, cô ta dang rơi nước mắt, nên không muốn nói chuyện với chúng ta.
Bát Công cãi lại:
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003551
tháng 6 năm 2003
551
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
– Gió mạnh quá, nên cô ta không nghe thấy đấy chứ!
– Úi da, cái giọng như thể xé trời xé đất của ngươi, giờ nào mà thổi tản đi nổi?
Nhất đònh là cô ta không chòu nói chuyện.
Bát Công thân hình bỗng thoáng động nhẹ lướt tới bên người Thân Phi Quỳnh
gọi lớn:
– Ê, nữ oa đầu...
Thất Công cũng không chậm chân, người như thu diệp trong gió thoảng rớt bên
người nàng, tranh nói ngay:
– Tiểu cô nương tại sao lại quỳ ở đây?
Thân Phi Quỳnh thấy cả hai lão quái đều đã trúng kế, thầm vui trong lòng nghó:
– Xem ra Tuấn đệ được cứu rồi!
Thế nhưng cả người nàng vẫn quỳ yên bất động, chỉ có đầu là hơi lắc nhẹ.
Bát Công hỏi:
– Trong tay cô nương là người nào vậy?
Thất Công tranh vào nói:
– Còn phải hỏi, đương nhiên là người thân của cô ta.
Bát Công như lanh lợi hơn, thấp giọng hỏi khẻ:
– Này, cô nương, đệ đệ của cô sao bảo là không cứu nổi?
Thân Phi Quỳnh cười thầm nói:
– Đệ đệ ta thụ thương nội tạng, khiến khí huyết nghòch hành, ta biết không ai có
thể cứu nổi, nên ta đưa nó đến đây...
Nàng tuy chỉ có ý nói vậy, nhưng khi thốt lên mấy tiếng đưa nó đến đây thì bất
giác tình không ngăn nỗi lòng lại tuôn nước mắt, thút thít không nói tiếp hết câu được.
Thất Công Hoàng Công Độ nghe thì bất thần ngửa mặt cười vang ha hả.
Bát Công Trương Công Quyền ré giọng nói:
– Thất huynh, ngươi thật không đúng, tiểu cô nương trong lòng sầu bi thống
thiết, ngươi lại cười gì chứ?
Thất Công ngưng bặt tiếng cười nói:
– Ngươi không nghe cô ta nói sao, đệ đệ của cô ta thụ nội thương, khí huyết
nghòch hành, không còn ai cứu nổi?
– Hừ, sao lại không nghe!
– Đệ đệ của cô ta làm sao chết được chứ?
– Cô ta chỉ bảo là đệ đệ không cứu nổi, nói chết bao giờ?
Thất Công lại phá lên cười ha hả tiếp:
– Gặp phải tay bọn ta, há chết nỗi sao?
Bát Công hỏi:
– Ý Thất Công là muốn chúng ta ra tay cứu trợ?
Thất Công gật đầu nói:
– Ngươi nói đúng, cứu một mạng người còn hơn xây cả bảy tòa phủ đệ, nhớ lại
năm xưa, chúng ta tám người ngay trên Bát Công sơn này kết nghóa.
Nhưng nay chỉ còn thừa lại ba chúng ta, làm một việc thiện tích âm đức cũng
hay đấy chứ, biết đâu nhờ vậy sống thêm được vài ngày.
Bát Công cười hì hì gật đầu đáp:
– Thất huynh nói đúng lắm, chúng ta xưa nay chỉ biết có mình, giờ gần xuống lổ,
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003
Nói rồi, bọn họ một người nắm đầu, một người nắm chân Nhạc Tiểu Tuấn giằng
mạnh ra khỏi tay Thân Phi Quỳnh.
Đương nhiên là Thân Phi Quỳnh có ý khích bọn họ, cho nên khi Thất Công, Bát
Công chộp chân chàng giằng lấy, nàng chỉ vờ lôi kéo lại, cuối cùng cũng thả cho bọn
họ cướp đi.
Thực tế mà nói, mỗi khi hai lão quái này đã muốn đoạt Nhạc Tiểu Tuấn trong
tay nàng, thì cho dù nàng thí mạng với bọn họ cũng chỉ là vô ích mà thôi, quyết không
sao giữ nỗi chàng trong tay.
Lúc này, hai lão quái chộp được người Nhạc Tiểu Tuấn tợ hồ như bắt được vàng,
mừng hí hứng, rồi “Vèo” một cái, hai lão vác chàng lên vai phóng trở lại góc lão quế
thụ, rồi đặt chàng nằm ngửa trên phiến đá, hai lão đứng đối diện với nhau.
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003554
tháng 6 năm 2003
554
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
Thân Phi Quỳnh vờ vùng đứng lên la lớn:
– Thả đệ đệ ta ra, các ngươi không được hại nó...
Vừa gào nàng vừa chạy lên, Thất Công quay đầu cười nói:
– Nữ oa đầu, ngươi yên cho lão phu nhờ! Chớ lo lắng, bọn lão phu nhất đònh cứu
sống hắn, lẽ nào bọn lão phu lại hại hắn?
Tiếp theo lời nói, chỉ thấy lão vung tay cách không điểm một cái vào người nàng
đang đà chạy đến.
Thân Phi Quỳnh ngược lại không dám chạy quá nhanh sợ lộ chân tướng, khi chỉ
còn cách phiến đá chừng ba trượng thì cả người bỗng khựng lại bất động.
Nàng tuy bò phong bế huyệt đạo đứng yên tại chỗ, thế nhưng trong lòng bây giờ