Nỗi khổ của người mẹ già
Nghe phong thanh đất làng Trung sẽ nhập vào
quận mới và thế là khách mua đất ùn ùn kéo đến.
Con đường mới chạy qua làng, thế là nghiễm
nhiên đất vườn nhà bà Hoà và ông Hải ở ngay mặt
tiền. Hơn 3 sào đất ở của hai nhà bỗng hái ra tiền.
Chuyện đang nóng sốt thì bỗng nhiên bà Hoà về
cõi vĩnh hằng...
Sự ra đi đột ngột của bà có lẽ chỉ có ông Hải người bạn già
của bà biết rõ nhất. Nhưng cả làng lại không thấy có mặt
ông trong lễ đưa tiễn bà, khi mọi người đưa tang qua ngõ
chỉ thấy ông đứng lặng thinh, khoanh tay trước ngực như
ông đang chào tiễn biệt bà về nơi an nghỉ cuối cùng.
Ba người con của bà nhìn thấy ông chúng như gào khóc to
hơn, mọi người thì chẳng biết nhưng với ông nó là lời nhận
lỗi, là nỗi ân hận bởi chính chúng đã lăng mạ ông ngay
trước mặt bà trong một buổi chiều mà ông bà đang ngồi
chơi trước sân:
- Ông có thiếu đất cho thằng con trai thì ông cứ nói với
chúng tôi đây này, ông đừng có làm cái trò tán tỉnh, gạ gẫm
mẹ tôi; Với lại ông bà cũng sắp xuống lỗ rồi tấp tểnh để
làng xóm người ta cười cho. Bà Hoà lặng lẽ ra sau nhà vớ
cây gậy và chỉ loáng bà đã vung gậy giáng tới tấp vào ba
đứa con. Nhưng ông Hải giữ được gậy, ông cười vui:
- Bà cứ để các cô các cậu ấy nói cho hả nỗi ngờ vực. Tôi
chẳng giận làm gì, với lại người ta thường nói đối đáp lại
với người không biết thì mình cũng không bằng họ; Cho
nên bà chẳng phải suy nghĩ; Các con bà nói gì gì đi nữa thì
tôi với bà vẫn là những người bạn già của nhau cơ mà.
Ông Hải đã ở tuổi 65, tuy vợ chết đã lâu, ông chỉ có anh
chân thành và tốt bụng.
Thế rồi buổi trưa hôm rầy bà bị cảm nằm gục ngay trên
ruộng lúa nhà ông Hải, mấy đứa con của bà về nghe chuyện
càng tin rằng mẹ mình có chuyện với ông chứ đâu nó biết
bà đi thăm lúa nhà mình về đến đây thì bị cảm. Chúng mát
mẻ:
- Có dễ lần này bà khoẻ ông bà ở với nhau cho tiện chăm
sóc. - Bà vùng ngay dậy: - Các anh chị xéo khỏi nhà tôi, tôi
là mẹ các anh các chị chứ không phải con đĩ già như các
anh các chị tưởng đâu.
Như ngọn đèn tàn bùng lên sau một cơn gió mạnh bà như
khoẻ nhanh hơn,vui vẻ đến thăm mọi người thân rồi sáng
hôm sau bà đi chợ mua thuốc lá, trà, trầu cau xếp đầy
thùng, buổi chiều bà tắm gội sạch sẽ rồi ngồi cắm cúi bên
trang giấy “ông Hải, ông nhận lấy cái lạy tạ lỗi của tôi vì
tôi không dạy được con đã để chúng nó xúc phạm đến ông.
Khi tôi qua đời, một triệu đồng này nhờ hội người cao tuổi
mua giúp tôi cỗ quan tài, còn tất cả vải khâm liệm, trầu cau