Họ và tên: Vũ Mai Hương
Lớp: Kế Toán 47B
Đề bài:
Anh chị hãy chỉ ra những luận điểm sáng tạo của Hồ Chí Minh về
con đường cách mạng Việt Nam
Bài làm:
Tư tưởng Hồ Chí Minh về con đường cách mạng giải phóng dân tộc
Việt Nam bao gồm 5 luận điểm: 1) Cách mạng giải phóng dân tộc phải đi
theo con đường cách mạng vô sản. 2) Cách mạng giải phóng dân tộc trong
thời đại mới phải do Đảng cộng sản lãnh đạo. 3) Lực lượng cách mạng giải
phóng dân tộc bao gồm toàn dân tộc. 4) Cách mạng giải phóng dân tộc phải
được tiến hành chủ động, sáng tạo và có khả năng giành thắng lợi trước cách
mạng vô sản ở chính quốc. 5) Cách mạng giải phóng dân tộc phải được tiến
hành bằng con đường cách mạng bạo lực. Trong đó, có thể thấy luận điểm 3
& luận điểm 4 là 2 luận điểm sáng tạo trong tư tưởng Hồ Chí Minh so với
quan niệm của Mác & Quốc tế cộng sản thời bấy giờ.
Luận điểm 3: Lực lượng cách mạng giải phóng dân tộc bao gồm
toàn dân tộc.
Cách mạng giải phóng dân tộc là sự nghiệp của toàn dân, là “việc
chung của cả dân chúng chứ không phải việc một hai người”, phải đoàn kết
toàn dân “dân tộc cách mệnh chưa phân giai cấp, nghĩa là sĩ, nông, công,
thương đều nhất trí chống lại cường quyền”. Trong lực lượng đó “công - nông
là người chủ cách mạng” ... “công - nông là gốc của cách mạng”, “còn học
1
trò, nhà buôn nhỏ, điền chủ nhỏ cũng bị tư bản áp bức song không cực khổ
bằng công nông; ba hạng ấy chỉ là bầu bạn cách mệnh của công nông thôi”.
Cách mang phải lấy liên minh công nông làm nòng cốt (đảm bảo tính giai
cấp).
Mục tiêu của cách mạng giải phóng dân tộc là đánh đổ Đế quốc Pháp
và đại địa chủ phong kiến, giành độc lập dân tộc. Hồ Chí Minh cho rằng cần
vận động tập hợp rộng rãi các tầng lớp nhân dân Việt Nam đang bị mất nước,
Quân sự là chính, kết hợp đấu tranh ngoại giao, thêm bạn bớt thù, phân hoá,
cô lập kẻ thù. Đấu tranh kinh tế chống lại sự phá hoại của địch. Đấu tranh văn
hoá, tư tưởng cũng quan trọng. Song Hồ Chí Minh vẫn nhấn mạnh: “Trong
khi liên lạc giai cấp, phải cẩn thận, không khi nào nhượng một chút lợi ích gì
của công- nông mà đi vào thoả hiệp”.
Mục đích của cách mạng là chiến tranh chính nghĩa, vì độc lập tự do,
làm cho khả năng tiến hành chiến tranh nhân dân trở thành hiện thực, làm cho
toàn dân tự giác tham gia kháng chiến. Tư tưởng chiến tranh nhân dân của Hồ
Chí Minh là ngọn cờ cổ vũ, dẫn dắt cả dân tộc ta đứng lên kháng chiến &
kháng chiến thắng lợi, đánh thắng hai đế quốc to là Pháp & Mĩ trong 30 năm
chiến tranh cách mạng Việt Nam, làm nên thắng lợi vĩ đại có tính thời đại sâu
sắc.
Luận điểm 4: Cách mạng giải phóng dân tộc cần được tiến hành
chủ động, sáng tạo và có khả năng giành thắng lợi trước cách mạng vô
sản ở chính quốc.
Cốt lõi của vấn đề dân tộc là độc lập dân tộc, còn CNXH là cốt lõi của
vấn đề giai cấp. Muốn giải quyết được vấn đề dân tộc cần thực hiện cách
mạng giải phóng dân tộc, còn vấn đề giai cấp thì được giải quyết thông qua
cách mạng vô sản. Theo quan điểm của Mác, dân tộc phụ thuộc vào giai cấp,
3
độc lập dân tộc phụ thuộc vào CNXH nên cách mạng giải phóng dân tộc phụ
thuộc vào cách mạng vô sản. Do đó, trong phong trào cộng sản quốc tế đã
từng tồn tại quan điểm cho rằng cách mạng thuộc địa phụ thuộc vào thắng lợi
của cách mạng vô sản ở chính quốc. Luận cương về phong trào cách mạng ở
các nước thuộc địa và nửa thuộc địa nêu ở Đại hội VI Quốc tế cộng sản
(1928): “chỉ có thể thực hiện hoàn toàn công cuộc giải phóng các thuộc địa
khi giai cấp vô sản giành được thắng lợi ở các nước tư bản tiên tiến”. Ý kiến
này đã giảm tính chủ động, sáng tạo của cách mạng thuộc địa. Hồ Chí Minh
cho rằng, cách mạng thuộc địa và cách mạng vô sản chính quốc có mối liên
hệ mật thiết với nhau trong cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa đế quốc. Ngay từ
nhân phải là sự nghiệp của bản thân giai cấp công nhân”, Nguyễn Ái Quốc đã
đi đến kết luận: “công cuộc giải phóng anh, em (nhân dân thuộc địa) chỉ có
thể thực hiện được bằng sự nỗ lực của bản thân anh em” … “Khối liên minh
các dân tộc thuộc địa là một trong những cái cánh của cách mạng vô sản.”
Người đã khẳng định vai trò, vị trí chiến lược của cách mạng thuộc địa tại Đại
hội V Quốc tế cộng sản (T6-1924): “Vận mệnh của giai cấp vô sản thế giới và
đặc biệt là vận mệnh của giai cấp đi xâm lược thuộc địa gắn chặt với vận
mệnh của giai cấp bị áp bức ở các thuộc địa…”
Nguyễn Ái Quốc nhận thức được vai trò, vị trí chiến lược của cách
mạng thuộc địa và nhờ đánh giá đúng sức mạnh của chủ nghĩa yêu nước và
tinh thần dân tộc, ngay từ năm 1924, Người đã nói: Cách mạng thuộc địa
không những không phụ thuộc vào cách mạng vô sản ở chính quốc mà có thể
giành thắng lợi trước”... “Họ có thể giúp đỡ những người anh em mình ở
phương Tây trong nhiệm vụ giải phóng hoàn toàn”. Trong tác phẩm Đường
Kách mệnh, Hồ Chí Minh đã phân biệt về nhiệm vụ của cách mạng vô sản và
cách mạng giải phóng dân tộc và Người cho rằng: hai thứ cách mạng đó tuy
có khác nhau, nhưng có quan hệ chặt chẽ với nhau.
5