Tài liệu Hồi 9 Anh Hùng Vô Giá doc - Pdf 90


Bt T Thn Long
Nguyên tác: C Long
VietKiem.Com  t: Trúc Nhi 241Hi 9
Anh Hùng Vô Giá Ngoài c thành, đêm tht yên ng, tuy thnh thong có mt vài ting la hét t trong
thành theo gió bay ra, song vn không phá tan đc s yên tnh vô biên này.
Lúc này Nam Cung Bình đang thanh thn nm di ánh sao, hng th s yên tnh
đáng quý y, trn đu ác lit, la cháy ngút tri va qua, gi đây trong bu không khí yên
tnh này, nh đã cách chàng xa diu vi.
Mt hi tht lâu, Mai Ngâm Tuyt đang ngi chng cm, bng buông ting th dài
o não nói:
– Công t có bit đây là đâu không?
Nam Cung Bình chm chm lc đu:
– Không!
– ây chính là di tích ta lc Cung A Phòng ca Tn Thy Hoàng.
on li kh buông ting th dài:
– Tám trm dm Cung A Phòng lng ly bit dng nào, song nay cng chng qua
ch còn li mt đng tro tàn. Tn Thy Hoàng nht thng giang sn, mt thi oanh lit,
gi đây  đâu?
Nàng nh nh đn quá kh truân chuyên ca mình, trong đêm khuya vng lng này
bt giác ngm ngùi buông li cm thán!
Nam Cung Bình cng nghe lòng đy cm xúc, li nghe Mai Ngâm Tuyt lm bm:

nhng đng nét trên mt rt thanh tú và du hòa, thoáng nhìn ai cng cho rng chàng
thiu niên hn nhu nhc, nhng tip tc xem xét thì cm giác nhu nhc y bin mt,
trong c th chàng nh tràn tr tinh lc, dng khí hn ngi, ni kình thâm sâu khôn
lng.
Nht là đôi mt cách nhau khá rng đc che ph bi đôi mày rm rì, hai hàng mi
đ
en mut. Lúc này đôi mt y tuy khép h, song khi bng m s rc lên nh ánh kim,
đng thi cng có th phát ra ánh sáng du m, mnh m và cng ngh, du hòa nhng
bc ngi, nh xuyên thu vào đáy lòng k khác.
Nàng lng nhìn Nam Cung Bình mt hi, lòng cht nghe xao xuyn bt an, buông
ting th dài ri quay đi, mt phng pht nh ph mt lp thu sng, lnh lùng nói:
– Có l
 công t không ng ti trách nhim do lnh s đ li, li nng n và gian kh
đn vy?
Nam Cung Bình ng ngi, thu v ánh mt ln ý tng vin vông.
Mai Ngâm Tuyt lnh lùng nói tip:
– Có l trong lòng công t hin đang ngh, vì tôi khi nãy suýt na công t đã táng
mng, vy qu là không đáng, đúng chng?
Nam Cung Bình tuy thông minh tuyt đnh, song trên cõi đi ngi thông minh đn
my cng không sao suy đoán đc s thay đi trong lòng ngi ph n. Chàng bt giác
ht sc ly làm l, chng hiu sao nàng mi va ri đây còn du dàng hòa nhã là th,
bng chc li tr nên lnh lùng nh vy.
Mai Ngâm Tuyt vn không ngonh li, dng nh nàng không mun và cng
không dám tip xúc vi ánh mt ca Nam Cung Bình na.
– Nhng dù công t có cht tht thì cng không oán trách tôi đc, đó chng qua là
do tm lòng thng hi và mun t v anh hùng ca mình đã làm hi công t. L ra công
t có hng trm c hi đ b đi, song công t li không chu b đi, nhng có ai xem công
t là anh hùng kia ch? Mà dù là anh hùng thì có đáng gì ch?

Bt T Thn Long

Va dt li đã nm mp xung bãi c t lnh khóc nc n.
Nam Cung Bình buông ting th dài, cm thy đôi mt mình dng nh cng n
t.
Bt k ngi nào cng có lúc bi ai, song duy có nc mt ca nhng k có trái tim
lnh giá là đáng quý nht, bi nu không phi bi ai đn cc đ thì nc mt ca h chng
d gì tuôn ri.
Nam Cung Bình bùi ngùi nói:
– Mai cô nng... có bit rng hành đng ca ti h không phi hoàn toàn là vì gia
s... Ôi! Dù không có li dn dò ca gia s thì ti h thy mt ngi ph n b mi ngi
nghi oan mà không sao bin bch đc, ti h cng phi hành đng nh vy. Ti h

Bt T Thn Long
N guyên tác: C Long
VietKiem.Com  t: Trúc N hi 244
không h vng tng mình tr thành anh hùng, mà ch làm nhng gì nhn thy đáng làm
mà thôi! Cô nng... phi hiu tâm ý ca ti h... ch l cô nng không hiu ?
Ging nói chàng ht sc thành khn, dng nh khin cho Mai Ngâm Tuyt càng
thêm đau kh hn.
Ting khóc ca nàng càng xót xa hn.
Mai Ngâm Tuyt nghn ngào nói:
– Nhng... ch l công t không bit hành đng ca mình phi tr giá to tát đn
dng nào... K t nay công t đã tr thành mt tên nghch đ trong gii giang h, s
chng mt ai lng th cho công t... cng nh... cng không mt ai lng th cho tôi
vy. Công t còn tr... còn tin đ cao xa, l ra công t phi đc ngi tôn kính...
đc ngi ngng m, trong khp võ lâm không mt ngi nào có điu kin tt
nh công t... anh tun, tui tr, giàu có... xut thân th gia, li  trong danh môn... vì l
gì công t li t b tt c, ch vì... tôi...

245
Mai Ngâm Tuyt chm chm ngng lên, bn ánh mt dung hp vào nhau mt cách
k diu và du dàng, trong khonh khc hai ngi đu quên mi kh đau, thm chí quên
mt thân phn, hoàn cnh và tui tác gia đôi bên.
Th là, h đã hng th đc nhng giây phút im lng quý giá.
Trong khi y, trong đng gch đá hoang tàn ngoài xa bng có mt bóng ngi chm
chm đng lên, ngây ngn nhìn đôi nam n trm lng kia, trong ánh mt có v ngng
m ln thng hi, song cng có phn ganh t.
Sau cùng, y không dn đc kh buông ting th dài.
Nam Cung Bình và Mai Ngâm Tuyt cùng git mình, đng pht dy quát hi:
– Ai đó?
Ch thy mt bóng ngi t xa ci r, phi thân lt ti. Trong bóng đêm trông ht
nh mt cánh chim ng to khe, thoáng chc đã đn gn.
Nam Cung Bình ngc nhiên:
– , thì ra là ch huynh!
Mai Ngâm Tuyt nc mt đã khô, mt li tr nên bình thn, lnh lùng nói:
–  t Thiên Sn sao li thp thò nh vy?
Nàng vn tính qut cng, rt s k khác trông thy nc mt ca mình, nên gi
đây cng s ch Dng va ri trong bóng ti đã nghe thy li l và thn thái ca mình.
ch Dng va mi th than, gi đây ci giòn nói:
– Li l ca Lãnh Huyt Phi T qu nhiên lnh đn thu xng...
Ngng ting ci, nghiêm chnh nói tip:
– Nhng tiu đ phen này đn đây không h có gì thp thò lén lút c.
Mai Ngâm Tuyt buông ting ci khy, ri ngonh mt đi. ch Dng nghe lòng
đau nhói, song ngoài mt vn ti ci nói:
– Mai Ngâm Tuyt, phng giá có bit vì sao ti h đn đây chng?
Nam Cung Bình bin sc mt:
– Ch l huynh đài cng là vì...
ch Dng ci ht li:
– Sai ri, dù huynh đài không nói tiu đ cng bit huynh đài đã ngh sai ri!

đm hn ng bng li nhiu.
– Xung Hoa Sn xong tiu đ cng đn Tây An, có điu là hi mun mt chút.
Lúc y thành Tây An đang ri lon, tiu đ bèn chen vào hi nguyên nhân ri rón
rén phóng lên nhìn, lúc y huynh đài đang kh đu vi chng môn nhân Chung Nam,
tiu đ cân nhc tình th, nhn thy không sao hóa gii đc, và cng không cách nào
giúp cho huynh đài mt tay, ch còn... ha ha, ch còn cách lén lút phóng ha thôi.
Nam Cung Bình lic mt nhìn Mai Ngâm Tuyt, Mai Ngâm Tuyt nói:
– Tôi va mi bo là đã trách lm y ri!
ch Dng ci giòn:
– Thiên Trng Lâu trông kiên c là vy, song tht là bt, ch ba bn bó la đã cháy
bùng lên d di, tiu đ thy hai v an toàn ra khi thành, không dn đc mi đui theo
sau, tìm kim rt lâu, cui cùng cng tìm gp hai v, tht ra cng ch vì mun gp huynh
đài mt phen thôi, ngoài ra chng có gì khác.
Mai Ngâm Tuyt kh th dài:
– âu phi ch có vy, chng qua các h s y đã th thng, tôi không tip ng
đc... Ôi, tht không ng các h li là mt ngi b
n nh vy, ch tic là... nhng ngi
bn nh các h tht quá him hoi.

Bt T Thn Long
N guyên tác: C Long
VietKiem.Com  t: Trúc N hi 247
ch Dng nghe lòng xúc đng, song ngoài ming li ti ci nói:
– Mai cô nng tuy liu vic nh thn, cng đã nhn xét v ti h lng thin quá
đy.
Nam Cung Bình trong lòng vô vàn cm đng, song ngoài mt li  h nói:
– Tiu đ ch b thng nh ni trán, gi thì không h gì na.

N guyên tác: C Long
VietKiem.Com  t: Trúc N hi 248
– ch thiu hip, nhng ngi th xây ca Thiên Trng Lâu không h trm công
gim liu, có điu Nhâm m thêm vào ít vt dn ha nên mi d cháy đn vy.
ch Dng bt ci:
– Nghe đn Vn Lý Lu Hng là mt k hip vùng Quan Ngoi, hôm nay đc
gp qu đúng là mt trang ho hán không giu gim, gi k.
Hai ngi cùng ci vang, đon Nhâm Phong Bình nói:
– Huynh đ cng là vì quan tâm đn Nam Cung huynh, li hâm m võ công ca
ngi phóng ha nên mi theo đn đây.
on quay li nhìn Nam Cung Bình và Mai Ngâm Tuyt mt hi, nghiêm chnh nói:
– Mai cô nng và Nam Cung huynh sau v này, đi đng trên chn giang h e rng
ht sc bt tin, chng hay nh v có toan tính gì chng?
Li l ca y ht sc thành khn, song ánh mt li l v khó hiu.
Nam Cung Bình th dài:
– Sau v này tiu đ cng bit trong gii võ lâm hn không lng th, song tiu đ
t bit không h thn vi lòng nên chng cn thay đi v hành đng sp ti, có l trc
ht phi v Ch Giao sn trang mt chuyn, nu có thi gian thì v thm gia đình...
Nhâm Phong Bình ngt li:
– Ni khác còn đc, nhng hai ni y thì tuyt đi không th v.
Nam Cung Bình thoáng bin st mt, Nhâm Phong Bình li nói:
– Huynh đài đng trách tiu đ đã nói thng, thu xa lúc Mai cô nng khét ting
giang h, tung hoành võ lâm, đã gây thù kt oán chng ít. Vic xy ra trong thành Tây An
hôm nay, chng bao lâu s truyn khp giang h, lúc by gi k thù ca Mai cô nng
nu không bit hành tung ca nh v hn s đn ch ti hai ni y trc. Nh v võ công
tuy cao, song lc lng chênh lch... Ôi! Hung h đng môn ca Nam Cung huynh...
on buông ting th dài tru nng ri im bt.

– Vi thân phn ca nh v, ti h dù có gan tri cng không dám tht ra hai ting
“nng ta”.
Mai Ngâm Tuyt lnh lùng:
– Nhâm đi hip có điu chi c nói thng ra chng hn là quanh co mãi ?
Nhâm Phong Bình ci:
– ng trc ngi ngay không nói quanh co, nh v hin nay nu không có vài
ngi bn trung thành thân thit, mai sau tht khó th đng trong chn giang h, nh v
tng lai còn dài, nu c nh vy thì tht đáng tic.
Nam Cung Bình th dài:
– Tiu đ đâu phi không có ý ngh y, nhng trên cõi đi này tìm đâu ra nhng
ngi bn quang minh li lc nh hai v?
ch Dng ci:
– Ti h thì không đáng k, nhng Nhâm huynh thì... hc hc, qu không h là mt
trang hào kit đng th, mt v k hip vùng Quan Ngoi.
Nhâm Phong Bình ci khiêm tn:
– Ti h ch là mt k tm thng, mc dù có chút h danh, sao bì đc vi hai v
tui tr tài cao...
Bng ngng li, ánh mt đo quanh my lt, hi lâu mi trm ging nói tip:
– Nhng ti h có quen vi mt v bng hu, ngi này qu có tài hoa kinh th, hip
tâm li lc, li tinh thông k môn bát quái, cm k thi ha. V võ thì ni ngoi kiêm toàn,
phi hoa ném đá đu có th đ thng ngi. iu đáng quý nht là ngi này chng

Bt T Thn Long
N guyên tác: C Long
VietKiem.Com  t: Trúc N hi 250
nhng có tài kinh ngi mà còn có chí kinh ngi, và nhit tình kt bn còn hn tiu đ
nhiu.

ng kim thch chn đng lòng ngi, Nam Cung
Bình và ch Dng nghe lòng sôi sc máu nóng, hào khí bng lên. Mt cn gió nh
thong qua, Nam Cung Bình sc nh đn hoàn cnh ca mình, bt giác than thm, nh
va b mt gàu nc lnh xi vào đu.
Nhâm Phong Bình đo mt nhìn, thy thn thái ca chàng, ánh mt thm l v vui
mng, nói tip:

Bt T Thn Long
N guyên tác: C Long
VietKiem.Com  t: Trúc N hi 251
– Phân lâu tt hp, yên quá t lon, đó là l đng nhiên. Song trong cn đng lon,
trong võ lâm nu không có mt lc lng hùng mnh đ duy trì công đo, s dn đn tình
trng ht sc ri rm, hn xy ra rt nhiu nhng vic cung bo dâm lon, nh vy thì
tht là đáng bun.
Nam Cung Bình buông ting th dài:
– úng vy, cao kin ca huynh đài qu là t m!
Nhâm Phong Bình mm ci:
– Tiu đ nào có tài Nga Long, chính Soái Thiên Phàm mi là Gia Cát tái sinh, tuy
y cha bc chân ra khi Ngc Môn, song phân tích tình th trong võ lâm chng khác
nào nh chng kin tn mt. Chng giu gì nh v, tiu đ phen này tái nhp Ngc Môn
qu tình là th mng hành s, tìm ly vài v bng hu có đm lc và hiu bit trong hào
kit võ lâm đ tp hp thành mt lc lng chính ngha hu trong t
ng lai đng ra duy
trì công đo võ lâm.
ch Dng v đùi đánh đét và nói:
– Tuyt tht, ch tic là  đây không có ru, không thì ch m nht đnh phi
ung vi huynh đài ba ly cho tha!

y phát thip mi đng đo võ lâm đ gii thích rõ vic này, lúc by gi lc lng ca
huynh đài đã khác, nht ngôn cu đnh, ngi trong toàn th võ lâm còn ai dám không tin
li nói ca huynh đài, chng nhng mi him tr ca bn thân không còn, danh vang
thiên h, mà ngay c Ch Giao sn trang cng nh vào danh ting ca huynh đ
ài và vnh
trn võ lâm, thanh uy không bao gi suy sp.
Nhâm Phong Bình ngng li, quét mt nhìn thn sc ca Nam Cung Bình và ch
Dng, đon nga c ci nói tip:
– oàn kt là sc mnh, nu nh v huynh đài có th đng tâm hip lc vi chúng
tôi, trong tng lai ti giang h võ lâm d thng chng phi là thiên h ca huynh đ
chúng ta.
Mai Ngâm Tuyt ci kh nói:
– Theo li ca Nhâm
đi hip thì không quá mi nm v Soái Thiên Phàm k tài đa
nng kia chc chn s tr thành minh ch võ lâm ch gì?
Nhâm Phong Bình ci:
– Nu nh có bc anh tài nh Nam Cung huynh tng tr thì không ngoài mi
nm đi th võ lâm chc chn nm trong tay chúng ta.
Trong lòng y ht sc đc y, nhng ng hai thiu niên này nht đnh đã xiêu lòng
trc li l ca mình.
Mai Ngâm Tuyt ci nh nói:
– V Soái đi hip này n c ngoài Quan Ngoi, cha tng bc chân vào giang h
đã có hùng tâm tránh chí nht thng võ lâm Trung Nguyên, qu là đáng khâm phc.
N ci ca nàng tuy diu ngt, song ging nói li ngp v ma mai khinh khi, ch
tic là Nhâm Phong Bình đang quá đc ý, nht thi đã không nhn ra, y mm ci nói:
– Ba v đu là ngi tuyt đnh thông minh, hn hiu đc tâm ý ca ti h...
Mai Ngâm Tuyt đo tròn mt, đon mm ci nói:
– Ho ý ca Nhâm đi hip, chúng tôi đu ht sc cm kích, nhng...
Nàng lic nhìn sang Nam Cung Bình thy chàng không còn có v khích đng na,
ánh mt cng l v đm chiêu ngh ngi, nàng bèn nói tip:

Bình ngp v đc ý nói tip:
– Ti h có mt bit nghip cách đây không xa, tuy đn gin nhng yên tnh hn
đây nhiu, không bao gi có ngi quy nhiu đn đi giá ca ba v, có điu ti h hãy
còn ít vic cn lo liu trong thành Tây An, không th đích thân đa ba v đn đó.
Mai Ngâm Tuyt v tht vng kh th dài, chm rãi nói:
– Vy thì làm sao đây?
ch Dng kh chau mày, Nam Cung Bình thì đã hiu rõ cá tính nàng nên ch im
lng ch xem din tin.
Nhâm Phong Bình mm ci:
– Không h gì, ti h tuy không th đi cùng ba v, song dc đng s có ngi tip...
Y bng im bt, ánh mt rng rc lng nhìn ba ngi hi lâu.
N ci ca Mai Ngâm Tuyt li càng ngt hn, Nam Cung Bình thì ra chiu trm
ngâm, ch Dng tuy có v ni nóng, song vì Nam Cung Bình và Mai Ngâm Tuyt nên
y c dn nén.
Nhâm Phong Bình nh khá hài lòng v thn thái ca ba ngi, mt y li n n ci,
va đa tay vào lòng va chm rãi nói:
– Ti h tuy rt thit tha kt giao vi ba v, song có l ba v vn cha tin tng...
Nói đn đó thì y đã rút tay ra, Mai Ngâm Tuyt, Nam Cung Bình và ch Dng
cùng đa mt nhìn, ch thy trong tay y đã có thêm ba chic túi nh sc s nh đc dt
bng t vàng.
Mai Ngâm Tuyt nhon ci nói:


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status