Tài liệu Long hổ phong vân - tập 22 - Pdf 90

Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT
234
CHƯƠNG THỨ HAI MƯƠI HAI
PHƠI BÀY MẶT THẬT

Tiểu Phi quay về thành Tế nam với một tâm trạng nặng tróu bi thương.
Chính mắt chàng mục kích thân hình Nhậm phu nhân rơi thẳng xuống vực sâu
muôn trượng và chàng đã trơ mắt ra mà nhìn lớp mây sương đùn đục nuốt mất lấy
người nàng, muốn cứu cũng không sao cứu kòp.
Tuy chàng nhìn thấy thật rõ ánh mắt của nhậm phu nhân trước khi chết vẫn hết
sức bình thản, hết sức êm lặng, không hề gợn một chi nuối tiếc hay bi thương.
và tuy hiểu rằng, đối với một kẻ ê chề, mỏi mệt ở cuộc sống như Nhậm phu
nhân, thì cái chết quả là một điều giải thoát một an nghỉ vónh viễn, nhưng Tiểu Phi
vẫn cứ không làm sao vơi được bi ai cũng như phẩn nộ …
Chàng mím chặt vành môi trong những tiếng bước nặng nề, nhất đònh phải tìm
cho được Nam Cung Linh.
Và tìm hắn làm gì ? Tiểu Phi cũng chưa biết mình sẽ phải làm gì khi tìm dược
Nam Cung Linh, nhưng chàng vẫn cứ quyết tìm !

***

Đêm dù đã quá khuya, nhưng trong hương đường của Cái bang, đèn đuốc vẫn
sáng choang rực rỡ.
Tiểu Phi trở lại nơi đây chỉ là để cầu may, chứ tuyệt không hy vọng tìm gặp
Nam Cung Linh.
Chàng chỉ mong vớ được tên đệ tử Cái bang nào đó, hỏi ra chổ Nam Cung Linh
mà thôi.
Nhưng dưới ánh nến sáng choang, trên chiếc ghế bằng đàn mộc bệ vệ, rõ ràng

Lồng theo âm thanh, Tiểu Phi đã lướt nhanh vào đại sảnh, ánh mắt ngời ngời
nhìn thẳng vào Nam Cung Linh.
Nam Cung Linh cũng đưa tia mắt bén lạnh như mắt sói nhìn trả lại chàng…
Khá lâu sau, Nam Cung Linh thở dài cất tiếng :
-Lưu huynh đã biết hết cả rồi phải không ?
Tiểu Phi gật đầu, hỏi lại:
-Nam Cung huynh cũng đã biết là tôi đã biết rồi chứ ?
Nam Cung Linh gật đầu điểm nhẹ nụ cười:
-Nhưng tiểu đệ vẫn chưa đi, vẫn đợi ở nơi đây, hẳn Lưu huynh rất ngạc nhiên !
Tiểu Phi nhếch mép lạnh lùng:
-Nam Cung huynh không đi vì biết có đi cũng không xong !
Nam Cung Linh cười to lên:
-Đệ không đi, vì đệ không muốn đi thế thôi ! Bằng không trời đất bao la như thế
kia, nơi đâu mà chẳng được ?
Tiểu Phi tự kéo ghế ngồi xuống:
-Muốn đi Nam Cung huynh phải vứt bỏ tất cả, sống một cuộc đời như một kẻ bò
bỏ đi, nhưng nếu bắt Nam Cung huynh vứt bỏ tất cả thanh danh quyền thế như
hiện thời, đối với Nam Cung huynh thật còn thống khổ hơn cả cái chết !
Nam Cung Linh cười càng thêm to:
-Lưu huynh đáng gọi là tri kỷ của tiểu đệ lắm !
Hắn vụt dứt ngay tiếng cười, gằn gằn từng câu một:
-Lưu huynh đã hiểu rõ lòng dạ của đệ như thế, tất Lưu huynh cũng cần nên biết
là, đệ dù chết cũng quyết chẳng bỏ những gì mà đệ đã phí cả tâm huyết suốt một
đời mới đạt được, không ai có thể buộc đệ phải vứt bỏ cả !
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT
236
Tiểu Phi điềm nhiên hỏi:

của Tổâng tiêu đầu là Sa Thiên Nghóa. Đệ nghe được tin ấy, vụt nổi lên cái tật hay
gánh vác việc người, lập tức đến ngay Thái Sơn, không ngờ Nam Cung huynh đã
đến trước đệ rồi.
Ánh mắt đang sáng quắc của chàng bỗng từ từ dòu lại, chàng nói tiếp:
-Khi đệ đến nơi, thì Nam Cung huynh đã với một đội nhục chưởng đánh trọng
thương Tề Lổ Tứ Hùng rồi. Đệ thấy võ công phi phàm của Nam Cung huynh lại
thêm trẻ tuổi mà hào hùng, không khỏi đem lòng mến phục. Giá như lúc ấy, nếu có
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT
237
ai hỏi, ai là đệ nhất thiếu niên anh hùng trong thiên hạ, đệ tất sẽ không chút trù trừ
mà chỉ ngay là Nam Cung Linh !
Cho đến bây giờ vành môi của Nam Cung Linh mới thoángnụ cười:
-Rồi từ đấy về sau, Lưu huynh và tôi đã trở thành đôi bạn tâm giao. Mỗi khi
rảnh rỗi, đệ đến ngay thuyền của Lưu huynh ở lại đôi ngày. Lưu huynh chắc còn
nhớ cái lần mà đệ họa tượng cho Tô Dung Dung…
Tiểu Phi khoé môi hiện lên nụ cười:
-Cái lần đó là lần Nam Cung huynh ở lại thuyền đệ lâu nhất, luôn năm ngày hai
chúng ta uống cạn tất cả những vò rượu chứa trong thuyền. Có lần đệ uống say
mèm, nhào xuống biển đònh chụp mặt trăng, Nam Cung huynh cũng nhảy theo
giúp sức. Trăng tuy không bắt được nhưng lại chụp được con rùa biển thật là to !
Nam Cung Linh khoái trá cười to lên:
-Con rùa biển đó thật là một mỹ vò mà đệ chưa bao giờ thưởng thức qua, chúng
ta thi tài ăn với nhau, xem ai ăn được nhiều, một con rùa to chừng ấy, thế mà bò
chúng ta ăn mộtngày hết ráo. Nhưng cũng vì đó mà cả hai người bò đau bụng suốt
hai ngày !
Hai người nhìn nhau mà cười lên, cười thật cởi mở, hình như đã quên đi tất cả
những gì ngăn cách vừa xảy ra, nhưng rồi chẳng hiểu vì sao, giọng cười của họ yếu

tương lai với tài cán như Nam Cung huynh hiện thời, sợ chi mà chẳng được ?
Nam Cung Linh sắc mặt vụt tái xanh, ngửa đầu cười to :
-Lưu Hương … ha ha, người bạn thân của đệ ! Kể ra Lưu huynh chưa nói hch
tẹt là muốn giết đệ thôi , mà chỉ nói là bắt đầu làm lại tương lai sau này, nhưng sau
này là chừng nào ? Mười năm ? Hai mươi năm ?
Vò Bang chủ Cái bang vụt đứng phắt dậy, thân hình rung lên giọng nói cũng
rung lên:
-Trong một đời người thử hỏi có được mấy cái hai mươi năm ? Tại sao Lưu
huynh lại buộc tôi phải hy sinh cái khoảng thời gian d0ẹp nhât của cuộc đời ? Tại
sao Lưu huynh không nói trắng ra là muốn giết tôi ?
Tiểu Phi lắc đầu thở ra:
-Đệ chỉ muốn Nam Cung huynh chuộc lại những lỗi mình đã làm. Chỉ cần Nam
Cung huynh chòu cải hóa, không cần Nam Cung huynh phải chết. Vì chết đâu
phải là một phương pháp hay để cho người ta chuộc lỗi được ?
Nam Cung Linh cười nhạt:
-Vậy điều kiện thứ hai của Lưu huynh thế nào ? Đệ cần nghe cho biết luôn.
Tiểu Phi nghiêm giọng:
-Đệ chỉ cần Nam Cung huynh cho biết hắn là ai ?
Nam Cung Linh nhíu mày:
-Hắn ?
Tiểu Phi gật đầu :
-Hắn là kẻ giết chết Thiên Ưng Tử, giết chết Tống Cang. Hắn là kẻ mạo trang
Thiên Phong Thập Tứ Lang để muốn giết chết đệ, cũng là kẻ trộm Thiên Nhất
Thần Thủy nơi Thần Thủy Cung !
Nam Cung Linh lại rúng động nhưng hắn ngậm miệng làm thinh.
Tiểu Phi nói tiếp:
-Tất nhiên Nam Cung huynh phải hiểu, hắn làm như thế, nhất đònh không phải
chỉ vì giết chết Nhậm Từ thôi, mà còn dẩn theo nhiều âm mưu vó đại khác. Đệ
không thể trơ mắt mà nhìn cái âm mưu của hắn phát triển thêm, đệ nhất đònh phải
ngăn cản tới cùng !


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status