Tài liệu Long hổ phong vân - tập 55 - Pdf 84

Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT http://hello.to/kimdung
578

CHƯƠNG THỨ NĂM MƯƠI LĂM
ĐƯỜNG RANH SỐNG CHẾT

Tỳ Bà công chúa nằm bên cạnh Hồ Thiết Hoa.
Hồ Thiết Hoa là khách giang hồ, quen thói phong sương, từng chan nắng gió, dù
có mỏi mòn, tiều tụy, phờ phạc xác xơ, trông cũng chưa đến đổi nào.
Chứ như Tỳ Bà công chúa, vốn là cành vàng lá ngọc, đóng khung trong lầu son,
gác tía, lâm cái cảnh này thì tình trạng bi đát làm sao ?
Con người đó, có ai ngờ lại có ngày cũng y phục tả tơi, cũng đạp sỏi vày sành,
cũng tắm sao gội nguyệt, cũng bò nắng đốt sương mưa ? …
Giơ đây, nằm cạnh Hồ Thiết Hoa, khí lực như giả từ nàng, hơi thở có thể bò đứt
đi bất cứ phút giây nào.
Hồ Thiết Hoa tay che mắt lẩm bẩm:
-Chúng ta không còn hy vọng gặp lại Lão Xú Trùn rồi ! Chắc chắn là phải làm
mồi cho chim ưng trước khi tìm gặp hắn !
Tỳ Bà công chúa ảm đạm vô cùng :
-Đáng lẽ chúng ta không nên theo con đường nầy !
Nơi ánh mắt của Hồ Thiết Hoa một tia lửa giận bắn lên, y cao giọng thốt:
-Đúng vậy ! Đúng ra, chúng ta không nên đi theo con đường nầy ! Tuy nhiên, tại
hạ có gì đáng trách chứ ? Chính công chúa đã nói, tại sa mạc, tại hạ không sánh
được công chúa kia mà ! Thì, tại sao công chúa không đóng vai hướng đạo ? Tại
sao công chúa lại đi theo tại hạ ? Theo như con chó ngoan theo chủ ?Theo để rồi
cả chủ lẫn chó đều kiệt quệ mà nằm ngay đơ ?
Tỳ Bà công chúa rơi lệ, thốt qua nghẹn ngào:
-Thực ra thì ta không nên theo ngươi, ta theo ngươi, nào chỉ làm khổ cho ta mà

Y bỗng nghẹn lời. Rồi y nhìn nàng đăm đăm, nhìn say mê, cuối cùng y lẩm
nhẩm:
-Tuy nhiên, nếu có phải chết, chúng ta cũng chết cách nào cho khoái lạc mới
được ! Có phải vậy không, công chúa ?
Tỳ Bà công chúa phát rung lên:
-Ngươi … ngươi muốn … ta …
Hồ Thiết Hoa đưa ánh mắt từ đầu nàng xuống chân nàng.
Đôi chân đó, tuy hiện giờ có dấu máu vì đã vượt qua một đoạn đường quá dài,
đạp lên sỏi cát, đôi chân vẫn đẹp, đẹp làm sao !
Hơi thở của y khởi sự dồn dập, y đã cạn khô nước bọt, song cứ nuốt không có
nước nuốt, y nuốt hơi, trái cổ hồi hộp lên xuống quá nhanh, rồi lồng ngực tiếp nối
phập phồng. Mắt bừng sáng.
Lửa bên ngoài đốt phừng phừng, lửa bên trong cháy hừng hực.
Y gằn từng tiếng:
-Tại hạ muốn ! Muốn công chúa ! Tại hạ muốn gì, công chúa hiểu chứ ? Giờ
đây, ngoài công chúa, còn cái chi nữa đâu ?
Tỳ Bà công chúa càng phút càng rung mạnh, gương mặt nhợt nhạt ửng hồng dần
dần, nàng qû quạng tay, như tìm những mảnh vãi còn thừa thải trên mình, che kín
phần nào cần che.
Đôi chân nàng phô bày lộ liễu quá, Hồ Thiết Hoa nhìn chòng chọc đôi chân, từ
bàn chân lên đùi xa hơn một chút nửa, rồi lơ lững ở chỗ đó, nàng nhút nhít, tìm
cách che giấu đôi chân, che giấu cái chỗ phải che giấu, dù chỗ đó chưa hiện lộ, mà
nàng tưởng như đôi mắt của Hồ Thiết Hoa đã lột trần…
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT http://hello.to/kimdung
580
Nhưng y phục đã rách bươm rồi, kéo mảnh này làm động đến mảnh khác, che
chỗ này kín thì chỗ khác hở ra.

ngươi biết một việc ! Cho ngươi biết việc đó rồi, chúng ta có muốn gì, hãy muốn !
Hồ Thiết Hoa trố mắt :
-Việc gì ?
Tỳ Bà công chúa khép nửa mặt mơ màng:
-Thân thể của ta không còn nguyên vẹn ! Ta đã trót hiến dâng cho một người !
Hồ Thiết Hoa nắm chặt đôi tay :
-Ai ?
Long Hổ Phong Vân Cổ Long Typed by NDT http://hello.to/kimdung
581
Tỳ Bà công chúa gằn từng tiếng:
-Ta đã hiến dâng cho hắn !
làm sao Hồ Thiết Hoa chẳng biết hắn là ai ?
Y cảm thấy một thùng nước lạnh ụp xuống đầu, không khí đang nóng như có lửa
đốt chung quanh, vậy mà y nghe lạnh khắp người lạnh đến độ cóng thân hình, thừ
ra một đống.
Tỳ Bà công chúa thê thảm vô cùng:
-Ta ham muốn, ta không còn cách gì kềm hãm nổi sự ham muốn, ta quên hết, ta
chỉ muốn chết trong tay ngươi, nhưng … ta chẳng biết phải che giấu việc đó với
người bằng cách nào !
Hồ Thiết Hoa hét:
-Đừng nói nữa ! Đừng ! … Đừng ! …
Y tung chân đá vào gò cát bắn lên, bay mù trời.
Qua mỗi cái đá y mắng một câu : lão Xú Trùn !
Y đá mãi, cát bay thành vầng, bao bọc y, che khuất y, y xoay mình ra đá bốn
phương tám hướng.
Tỳ Bà công chúa cất giọng u buồn :
-Ngươi hận hắn ?

Hồ Thiết Hoa lại cười vang:
-Thế mà chúng ta vẫn thích hắn ! Chúng ta cứ thích hắn !
Tỳ Bà công chúa thở ra:
Lắm lúc, ta tự hỏi, tại làm sao thế ?
Hồ Thiết Hoa cười nhẹ :
-Tại vì lão Xú Trùn xứng đáng cho thiên hạ thích ! Có phải vậy không ?
Tỳ Bà công chúa trâm ngâm một lúc.
Sau cùng, nàng bật cười thốt:
-Mà ngươi cũng xứng đáng là bằng hữu của hắn !
Bỗng, nàng trừng mắt nhìn Hồ Thiết Hoa trong ánh mắt, niềm kinh hãi hiện lên
rõ rệt.
Nàng há hốc mồm, song không một lời nào thoát lọt.
Hồ Thiết Hoa mỉm cười:
-Công chúa nhìn gì ? Chẳng lẽ đương không tại hạ lại mọc thêm một chiếc đầu
nữa ?
Rồi chính y đưa tay sờ đầu.
Rồi y cũng há hốc mồm, ánh mắt ngời niềm khủng khiếp.
Y nhìn sững bàn tay y.
Bàn tay nhuộm đỏ ! Bàn tay vấy máu tươi !
Bàn tay vấy máu, máu trên đầu y !
Không một vết thương nơi đầu thì làm gì có máu chảy ?
Hồ Thiết Hoa ngẩng mặt nhìn lên.
Trên cao, trong vầng cát bốc thành mây, có hai bóng đen. Hai bóng đó bay vần
vần từ trên cao xuống thấp.
Chừng như sắp đáp xuống tại đó.
Hai bóng đen là hai con chim ưng !
Máu dó nhiên từ hai con chim ưng rơi xuống. Chim ưng, dó nhiên bò thương.
Nếu Hồ Thiết Hoa không quá chán nản đến đổi bất cần mọi sự thì y đã phát hiện
ra điều đó ngay.
Tỳ Bà công chúa kinh ngạc hỏi:


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status