Như thế nào được gọi là thành công?
Có những thành công hoàn toàn từ hai bàn tay trắng. Có những thành công là sự
hoàn thiện, trau dồi kiến thức cho bản thân. Có những thành công là vượt qua
chính mình.
Hình như trên các kệ sách và thư viện, một trong những loại sách ứng dụng được
xuất bản nhiều nhất chính là các sách viết về thành công. Bí quyết thành công, con
đường dẫn đến thành công, một trăm phương thức thành công, thành công đến từ
đâu...
Chẳng phải tự nhiên con người lại quan tâm nhiều đến thành công như thế. Đã có
cung hẳn phải có cầu. Chính từ cái cầu này mới có vô số người viết về thành công.
Viết về thành công không chỉ có các nhà tâm lý, các chuyên viên. Viết về thành
công còn có những người đã thành công trong sự nghiệp. Loại sách này thường
được đón đọc một cách nhiệt tình nhất.
Chẳng có gì khó hiểu, bởi đó là những điều rút ra từ thực tế. Nó trước tiên thỏa
mãn trí tò mò của mọi người. Con đường thực tế ấy dễn ra như thế nào? Sau đó là:
Mình có thể "bắt chước" được không? Hay ít ra là rút được những bài học kinh
nghiệm.
Xung quanh chúng ta hiện có không ít người thành công: doanh nhân, bác sĩ, kỹ
sư, diễn viên điện ảnh, ca sĩ... Số lượng đông đảo ấy càng thúc đẩy ước mơ vươn
tới thành công của bao người.
Thế nhưng, có bao nhiêu tâm gương thành công, có lẽ sẽ có bấy nhiêu con đường.
Và chắc chắn rằng chúng chẳng dễ dàng gì. Bởi xuất phát điểm của nhiều người,
đa số đều giống nhau. Căn bản là làm sao để có thể đi xa hơn, cao hơn, ra đến
những đại lộ quang quẻ, rộng rãi. Đó ắt hẳn không phải là điều đơn giản.
Thành công là sự phấn đấu không ngừng nghỉ
Con đường khởi nghiệp của nữ doanh nhân Mai Thị Tấn - Giám đốc công ty
TNHH Thảo Mộc, bắt đầu khá suôn sẻ.
Ra đời với tấm bằng đại học ở nước ngoài, rồi trở thành giám đốc một xí nghiệp
Nhà nước, dường như con đường công danh của chị êm đềm và rộng rãi như
những bạn bè cùng đi du học về.
con đường đi lên.
Kiến thức giúp con người phấn đấu vươn lên
Không phải vô cớ mà hầu như với bất kỳ người phụ nữ thành công nào, người ta
cũng có thể viết những bài báo hàng nghìn từ. Ở đó bao giờ cũng là những câu
chuyện đầy xúc động về nghị lực và ý chí con người.
Bạn có thể nhìn thấy họ hôm nay có nhà lầu, biệt thự, xe hơi. Có quần áo sang
trọng và tiện nghi vật chất hơn người. Thế nhưng, để có được điều đó, họ đã phải
vượt qua rất nhiều khó khăn, gian khổ.
Một lần ghé vào một nhà hàng chay trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, tôi ngồi dưới
mái vòm trong suốt, nghe mưa rơi, nhạc thiền và nhất là câu chuyện thú vị về
người nữ chủ quán trẻ. Chị là Ngọc Diệp - chủ nhà hàng Việt Chay và vài công ty
khác.
Con đường đến với thành công của Diệp hôm nay cũng trải qua bao nhiêu khó
khăn. Gia đình nghèo, anh em đông, lại là con cả nên dù đỗ Đại học Kinh tế, cô
phải nghỉ học để giúp cha mẹ nuôi các em.
Ngày ngày ngồi thu từng đồng lẻ từ bàn bi-da, nhìn học trò đi ngang ríu rít chuyện
trường lớp, lòng Diệp không thể nào yên. Cô hiểu rằng mình phải học thì mới thoát
khỏi cảnh nghèo.
Hiểu ước mơ mãnh liệt và ý chí phấn đấu của cô con gái vốn có thành tích học tập
xuất sắc ấy, mẹ cô lặng lẽ gom quần áo cũ bán được một khoản tiền nhỏ, cho cô
lên Sài Gòn tiếp tục con đường học vấn.
Sau mấy năm nghỉ học đi làm, vốn liếng kiến thức toán, lý, hoá rơi rớt hết. Vậy là
Diệp quyết định học ngoại ngữ. Số tiền nhỏ nhoi của mẹ giúp cô lấy được chứng
chỉ A Anh văn. Lần thứ hai, mẹ lại bán đi đôi hoa tai cho cô lên Sài Gòn học tiếp
chứng chỉ B. Nhờ đó, Diệp đã đậu vào khoa tiếng Anh trường Đại học Khoa học
Xã hội và Nhân văn.
Cho đến bây giờ, khi công thành danh toại, Diệp vẫn thường bùi ngùi nhớ lại
những ngày ở nhà người quen để đi học. Có hôm nhớ nhà, Diệp ra sau hè, ngồi
nhìn ánh đèn chớp nháy của máy bay trên đường hạ cánh mà khóc.
Khi kiếm được đồng tiền đầu tiên nhờ làm phiên dịch cho khu du lịch địa đạo Củ