Trẻ thiếu tập trung, tăng động:
Dùng thuốc tâm thần kinh - Nên hay không?
Rối loạn mất tập trung và tăng động (ADHD) hiện chưa biết rõ nguyên
nhân gây bệnh. Trong điều trị hiện một số nước cho dùng thuốc tâm thần -
thần kinh và mang lại lợi ích trước mắt. Tuy nhiên, trên thực tế loại thuốc
này vẫn chưa được nghiên cứu đầy đủ về tính hiệu quả an toàn khi sử dụng
lâu dài với ADHD.
Biểu hiện của trẻ bị ADHD: suy nghĩ cứ lướt qua, không đọng lại trong bộ
nhớ (thiếu tập trung) nên trẻ liên tục chuyển từ hoạt động dang dở này sang hoạt
động dang dở khác (tăng động). Ví dụ: từ nhà, trẻ có ý nghĩ xuống sân chơi, nhưng
trên đường đi không nhớ ý nghĩ đó, mà xuất hiện ý nghĩ mới, nên rẽ vào một
phòng nào đó, rồi đến đó lại không nhớ để làm gì, mà xuất hiện ý nghĩ mới khác,
lại rẽ theo lối khác nữa. Tương tự thế, trẻ không nhớ để hoàn thành điều bố mẹ dặn
dò, học tập sa sút. Trẻ ADHD thiếu khả năng suy nghĩ khi hành động (như chạy ra
đường nhặt bóng mà không biết sẽ bị vướng xe cộ). Trẻ bị ADHD có tính khí thay
đổi thất thường, dễ nổi xung, cáu gắt, bực tức, khóc lóc vô lối. Một số thuốc
thường được dùng là:
Amphetamin: Là thuốc kích thích tâm thần tăng sự chú ý, tỉnh táo, giảm
mệt mỏi. Một số ít nước dùng thuốc này cho người bị ADHD. Tuy nhiên thuốc lại
có những tác hại:
Gây rối loạn tâm thần và các chức năng khác: Lúc đầu làm tăng, bóp méo
cảm giác như cảm thấy tự tin, có quyền lực; tỉnh táo, không ngủ, quên ngủ; không
kiểm soát được cử động (lắc lư), hoạt động tăng; nói nhiều, không ý thức được lời
nói dễ giao tiếp thân thiện nhưng cũng dễ gây xung đột) tức là tạo ra trạng thái
hứng khởi, cuồng nhiệt giả tạo. Sau đó, đỏ bừng mặt, khô miệng, nhịp tim nhanh,
tăng huyết áp, tăng nhịp thở, đổ mồ hôi, tiêu chảy, táo bón, mờ mắt, co giật, miệng
khô, ngứa, rối loạn cương tức là tạo ra trạng thái ngộ độc, suy kiệt.
Gây hội chứng lệ thuộc thuốc, nghiện: Làm tăng dopamin, norepinephrin,
serotonin ở não; đặc biệt loại serotonin giống với serotonin tại vùng bờ rìa và vỏ
não, tác động lên thụ thể glutamatergic (kéo dài từ vùng bụng đến vùng trước
trán), gây nên sự "tưởng thưởng, lạc thú". Khi ngừng thuốc xuất hiện các triệu
Có thể làm thay đổi cấu trúc và chức năng não: Đã thấy trên súc vật thí
nghiệm. Nếu trẻ không bị ADHD mà dùng MPH thì có thể bị điều này mà không
biết.
Atomoxetin (stratte ra, attentin, tomoetin): Thuốc mới chỉ nghiên cứu
trên thanh thiếu niên, người lớn mà chưa nghiên cứu cho trẻ dưới 6 tuổi. Một số
nước cho dùng trong ADHD, song không phổ biến như MPH. Thuốc có thể gây:
Hội chứng rối loạn tâm thần: Trầm cảm (nếu dùng kéo dài), thay đổi tâm
trạng, mất ngủ, hồi hộp, co giật, gây hưng cảm ở thanh thiếu niên, đặc biệt gây bất
thường trong suy nghĩ, tự gây thương tích, tự sát.
Gây lệ thuộc thuốc, nghiện song nhẹ hơn và ít bị lạm dụng hơn MPH (chưa
nghiên cứu đầy đủ).
Trên các chức năng khác: Tăng huyết áp, tim nhanh, đổ mồ hôi, buồn nôn,
khô miệng, táo bón, giảm thèm ăn, khó tiểu tiện, thay đổi tính dục, thay đổi thể
trọng, ảnh hưởng đến chức năng gan nhưng có hồi phục. Quá liều sẽ bị buồn ngủ,
giãn đồng tử, mờ mắt, tim nhanh, rối loạn tiêu hóa, kích động, tăng động, có hành
vi bất thường.
Ở một số nước, trẻ ADHD bị cho là không ngoan, khó dạy, buộc chúng
dùng thuốc. Song dùng thuốc lâu dài sẽ gây rối loạn tâm thần, lệ thuộc thuốc,
nghiện, chậm phát triển trí tuệ, về sau không thể sống bình thường nếu thiếu
thuốc, biến thành người thụ động, làm việc máy móc. Đa số các nhà y học phản
đối việc dùng thuốc, khuyến cáo cần chọn cách giáo dục thích hợp như liệu pháp
tâm lý. Trong thực tế, cách giáo dục thu được một số hiệu quả. Ở nước ta, không
cho phép điều trị ADHD bằng thuốc, nhưng các thuốc này có trong các khoa tâm