Nhà lãnh đạo của tương lai (phần 1)
Có rất nhiều "cơn khát
lãnh đạo" trong các tổ
chức ngày nay. Mọi người
đều muốn có những nhà
lãnh đạo tốt hơn. Vậy
những nhà lãnh đạo của
tương lai sẽ như thế nào?
Họ nhìn như thế nào?
Thái độ anh hùng thực sự
của việc lãnh đạo có liên
quan đến việc can đảm đối
mặt với thực tế - và giúp mọi
người xung quanh bạn đối
mặt với thực tế. Trong các tổ
chức, tầm nhìn nghĩa là một
thứ gì đó trừu tượng và
thậm chí gây cảm hứng.
Nhưng chất lượng của bất
kỳ tầm nhìn nào phụ thuộc vào độ chính xác của nó, không chỉ phụ thuộc vào sức lôi cuốn hay
tính chất giàu tưởng tượng.
Tập trung sự can đảm để đối mặt với thực tế là một chức năng trọng tâm của một nhà lãnh đạo.
Và điều này đòi hỏi sự cảm đảm đối mặt với ba thực tế cùng lúc.
Đầu tiên, những giá trị nào chúng ta chịu trách nhiệm và có lỗ hổng nào giữa những giá trị này
và cách chúng ta thực sự cư xử hay không.
Thứ hai, những kỹ năng và nhân tài nào của tổ chức và có lỗ hổng nào giữa nguồn nhân lực này
và đòi hỏi của thị trường hay không?
Thứ ba, tương lai nắm giữ cơ hội nào và có lỗ hổng nào giữa cơ hội và khả năng tận dụng cơ
hội hay không?
Các nhà lãnh đạo không tự họ trả lời những câu hỏi này. Hãy tưởng tượng sự khác biệt trong
hành vi giữa những nhà lãnh đạo - người tiến hành với ý tưởng "việc lãnh đạo nghĩa là ảnh
Các nhà lãnh đạo có thể giúp mọi người giữ phương hướng như thế nào?
Không phải mọi thứ đều là chủ thể để thay đổi. Nếu đầu tiên vai trò của một nhà lãnh đạo là giúp
mọi người đối mặt với thực tế và thường động viên họ tạo ra thay đổi thì một trong những câu
hỏi mà xác định cả hai nhiệm vụ này là: "Điều gì quý giá và điều gì có thể phải trả giá?". Giá trị và
hoạt động nào là cốt lõi của chúng ta và nếu chúng ta để mất chúng, chúng ta sẽ mất đi chính
mình?
Chẳng hạn, phong trào đòi quyền công dân của Mỹ đặt ra một vài câu hỏi: Điều gì là quý giá nhất
của nước Mỹ? Giá trị nào mà họ đại diện? Họ có đại diện cho tự do và cơ hội? Hoặc họ có đại
diện cho cách họ sống ngày nay? Bằng việc đặt ra những câu hỏi này, mục sư Martin Luther
King và những nhà chiến lược của phong trào này đã chỉ ra xung đột giữa trái tim và khối óc của
nhiều người trên đất nước. Mọi người đối mặt với sự trái ngược bên trong giữa các giá trị họ tôn
thờ và cách họ sống. Hàng triệu người đã phải tự quyết định điều gì là quý giá ở đất nước của họ
và điều gì phải trả giá cho những bài học họ học được
Nhà lãnh đạo của tương lai (phần 2)
Với lãnh đạo, cảm giác về tầm nhìn được liên kết chặt chẽ với cảm giác lắng nghe. Một
người yêu quý sếp của mình thường nói: "Ông ta/ bà ta là một người biết lắng nghe". Vậy
"người biết lắng nghe" nghĩa là gì?
Các nhà lãnh đạo phải biết lắng nghe và nghệ thuật lắng nghe
không dễ mô tả như mọi người vẫn nghĩ. Nhưng đầu tiên, và rất
quan trọng là nhà lãnh đạo phải muốn lắng nghe. Việc lắng nghe
tốt được tiếp thêm nhiên liệu bằng sự tò mò và cảm thông. Điều
gì thực sự diễn ra ở đây? Tôi có thể đặt chân của tôi vào giày
của người khác? Thật khó để trở thành người biết lắng nghe nếu
bạn không yêu thích những người khác.
Nếu bạn là sếp, những người xung quanh bạn sẽ ngồi quanh và
đợi bạn nói. Họ sẽ tạo ra những khoảng trống im lặng và và bạn
cảm thấy một đòi hỏi phải lấp đầy khoảng trống đó. Bạn cần có
một nguyên tắc đặc biệt để lấp đầy khoảng trống đó.
Cần thêm những gì để trở thành một người lắng nghe vĩ đại?
Những người lắng nghe biết cách làm thế nào để lắng nghe một cách có thưởng thức và có phân
vệ các bộ phận này khỏi việc tạo ra một sự điều chỉnh.
Chắc chắn bạn phải bảo vệ mọi người trước thay đổi, nhưng bạn cũng phải "không bảo vệ" họ.
Sẽ rất nguy hiểm khi thách thức mọi người làm theo cách mà đòi hỏi phải thay đổi các ưu tiên,
giá trị và thói quen của họ. Sẽ thật nguy hiểm khi cố thuyết phục mọi người đảm nhận nhiều trách
nhiệm hơn so với mức mà họ cảm thấy thoải mái. Và đó là lí do tại sao rất nhiều nhà lãnh đạo đi
chệch hướng, bị tấn công, dụ dỗ. Bạn luôn muốn khuấy cái bình mà không để nước sôi trào ra.
Bạn muốn điều hoà sự mất thăng bằng, muốn giữ được mọi người trong môi trường thiếu hiệu
quả.
Bạn có thể giữ mọi người trong một môi trường thiếu hiệu quả như thế nào?
Sự chú ý chính là cách lưu hành của việc lãnh đạo. Với một nhà lãnh đạo có quyền lực bình
thường, sự chú ý sẽ đến một cách tự nhiên. Fidel Castro có thể diễn thuyết 2 giờ liền và mọi
người sẽ chú ý. Nelson Mandela cũng thế.
Câu hỏi lớn cho các nhà lãnh đạo này là "Tôi sử dụng sự chú ý này như thế nào?", "Tôi tập trung
vào điều gì?", "Tôi có thể thúc đẩy tổ chức mà không phải chuyển nhượng các bộ phận trọng tâm
như thế nào?". Bạn phải nhớ rằng: vạch ra sự chú ý với các thách thức quan trọng thường nảy
sinh sự thiếu thoải mái. Điều đó nghĩa là bạn phải phân biệt vấn đề "chín" và "xanh". Một vấn đề
chín muồi là một vấn đề mà đòi hỏi khẩn thiết hành động. Một vấn đề còn "xanh" là vấn đề mà sự
khẩn cấp - một sự sẵn sàng thay đổi, chỉ diễn ra trong một bộ phận. Công việc mà để làm "chín"
một vấn đề còn "xanh" là lớn và khá nguy hiểm, nó cần phải được thực hiện theo cách khác với
việc tiến hành một vấn đề còn "xanh".
Nguyệt Ánh
Theo fastcompany