Làm thế nào để giảm rủi ro tới mức thấp nhất
Trong hoàn cảnh cạnh tranh thị trường rất khốc liệt này, rủi ro là khó tránh khỏi.
Doanh nghiệp nào không dám chấp nhận rủi ro sẽ không phát triển lớn mạnh
được. Thông thường thành công càng lớn thì cũng phải chịu rủi ro càng lớn hơn,
đó là sự thực.
Những người mạo hiểm chủ động trước rủi ro là những người đầy năng lực, rất
mẫn cảm và có cách xử lý hợp lý đối với rủi ro. Họ sử dụng phương thức mạo
hiểm, trong nguy hiểm có sự ổn định. Hoặc trước khi hành động họ luôn để một
con đường thoát cho mình, tiến lên có thể tấn công, rút lui có thể phòng thủ, luôn
đề phòng sự thất bại. Đó chính là con đường tất yếu để giảm bớt tổn thất. Con
người hoàn toàn có thể giảm rủi ro tới mức thấp nhất hoặc tránh mọi rủi ro. Đó
cũng là sự thực. Đương nhiên, mức đọ nhỏ nhất là do bản thân rủi ro chế ngự, chứ
không phải do người ta nghĩ là nó nhiều hay ít.
1.Không thể mang tất cả trứng gà đặt chung vào một rổ
Câu nói này thiết thực nhất đối với người dân, đó cũng là một hình thức cơ bản
nhất để phân tán rủi ro. Nhưng mạo hiểm thành công đương nhiên có được những
lợi nhuận tương ứng. Song, một khi thất bại là mất hết. Khi tiến hành đầu tư cổ
phiếu, cần nhất là phải chú ý nhằm vào tổ hợp đầu tư thiết yếu, lựa chọn một số rủi
ro tới mức thấp nhất.
Phân tán rủi ro là một nguyên tắc được ứng dụng rất rộng rãi. Nhỏ như chuyện vận
tải hàng hoá, quản lý kho hàng, lớn như chuyện sách lược kinh doanh, chiến lược
của doanh nghiệp đều có thể ứng dụng rất linh hoạt. Ví dụ như việc vận chuyển
hàng tới địa điểm. Như vậy thì dù cho một phương tiện nào đó xảy ra trục trặc
cũng không thể ảnh hưởng tới toàn cục được. Trong quản lý kho tàng đã từng có
một bài học nhớ đời là : mấy năm trước, bách hoá đại lầu Long Phúc ở Bắc Kinh
xảy ra một vụ hoả hoạn, do kho hàng ở đó thiết kế không khoa học, hợp lý, lại
không tính đến những rủi ro có thể xảy ra mà chỉ nghĩ tới triệt để lợi dụng không
gian để giảm giá thành, chứa hàng vào ngôi nhà cũ kỹ. Trong đó có cả những
hàng điện máy giá trị rất lớn, nên chỉ một mồi lửa đã thiêu trụi tất cả, gây ra tổn
thất vô cùng lớn.
Nếu hiểu rõ thực lực của mình, nhận thức được những rủi ro trước mắt mình
không thể gánh vác được thì phải nhanh chóng loại trừ những trường hợp có thể
gây ra nguy hiểm, hoặc tránh xa những con đường có thể gây ra tổn thất cho mình,
mở một con đường khác. Đó cũng là một cách giảm bớt rủi ro.
Năm ấy, Lý Hiểu Hoa tới Quảng Đông tham dự một cuộc hội chợ triển lãm đã
phát hiện ra một cỗ máy bán nước giải khát tự động rất mới mà Trung Quốc chưa
sản xuất đựơc. Vậy là ông ta đã tìm mọi cách thuyết phục để mua bằng được
chiếc máy đó với giá 3800 đồng rồi mang về Bắc Kinh. Mùa hè năm đó, ông ta
mang chiếc máy tới vùng bờ biển Bắc Đới Hà để bán nước giải khát. Lần đầu tiên
ở đây xuất hiện loai máy này nên khách đến mua rấ đông. Nhưng hết mùa hè đó
ông ta lại mang chiếc máy đó bán đi, vì ông ta cho rằng, năm nay ông là người
duy nhất kinh doanh theo kiểu này và được lãi lớn, chắc chắn sẽ có người thèm rỏ
dãi và mùa hè tới hẳn sẽ có nhiều người tranh nhau làm. Như vậy rủi ro sẽ rất lớn,
lợi nhuận sẽ chẳng đáng là bao. Lý Hiển Hoa đã rất tỉnh táo mang chiếc máy bán
được giá rất cao. Mùa hè năm sau nhiều máy như vậy. Cuộc cạnh tranh nổ ra gay
gắt, buộc người ta phải hạ giá, không lỗ đã là may mắn lắm rồi.
Sự dũng cảm lùi bước của Lý Hiển Hoa đã tránh được những rủi ro, đúng là “lùi
một bước để tiến ba bước”. Đúng là “36 kế, kế chạy là thượng sách”. Đây xứng
đáng để cho mọi thương nhân học tập và lựa chọn, còn nếu cứ mang tính hiếu
thắng cứng nhắc, thiếu tỉnh táo thì chắc chắn sẽ bị diệt vong.
4.Tìm “vật tế thần” để chuyển rủi ro cho người khác
Chúng ta thường nghe tin về các nhân vật trọng yếu của nước ngoài để tránh bị
ám sát thường tìm những người giống như mình để đóng thế những trường hợp
không thật cần thiết đã để cho những người này xuất hiện. Nếu chẳng may có rủi
ro thì chính họ phải chịu. Ở đây, những chính khách giả đã trở thành “vật tế thần”
cho những chính khách thật, trở thành vật thay thế gánh chịu mọi rủi ro.
Trong thương trường có không ít những trường hợp như thế. Muốn giảm thiểu rủi
ro, hoàn toàn có thể tìm một người thay thế để chuyển rủi ro cho họ. Nếu mạo
hiểm mà thành công, đương nhiên lợi nhuận thuộc về mình. Nhưng một khi thất
bại, thì tất cả trách nhiệm và hậu quả do người thay thế gánh chịu cả.
ty bảo hiểm để bảo hiểm cho những rủi ro mà thực tế không thể giảm thiểu đi
được. Nhưng thông qua những số tiền bồi thường mà công ty bảo hiểm trả lại có
thể bù đắp được một phần thậm chí toàn bộ những thiệt hại. Trên thực tế đó chẳng
phải là một sự đảm bảo lợi ích của mình hay sao?
Phần trước đã nêu ví dụ hỏa hoạn ở Long Phúc - Bắc Kinh rất nhiều hàng hóa quý
giá đắt tiền đều bị thiêu trụi. Nhưng may mắn thay, đơn vị này đã mua bảo hiểm.
Công ty bảo hiểm đã cử người đến điều tra làm rõ, trước khi xác định tổn thất,
công ty bảo hiểm đã trả trước cho Long Phúc 10 triệu đồng để khôi phục lại doanh
nghiệp. Số tiền này là một khoản rất kịp thời để Long Phúc giải quyết những khó
khăn trước mắt. Thực ra, chuyện mua bảo hiểm cũng là chuyện phố biến và bình
thường, nhưng một số người không muốn làm như vậy.
Vì vậy, đối với người hay chịu rủi ro thì bảo hiểm rất có tác dụng, nhất là những
nghề dịch vụ xã hội. Ví dụ như vận tải biển, vận tải bộ, nghành khai thác dầu,
nghành cung tiêu, ti lệ rủi ro cao, cần chú ý mua bảo hiểm.
Đương nhiên mua bảo hiểm phải mất tiền, nên nếu như ta mua tất cả mọi thứ bảo
hiểm để mình an toàn 100% thì chắc chắn chẳng doanh nghiệp nào làm được và
nếu có như thế cũng ảnh hưởng lớn đến hoạt động của doanh nghiệp. Vì vậy chỉ
nên chọn mua những loại bảo hiểm nhằm đảm bảo cho những hạng mục đầu tư
của mình.
6. Sự bảo hộ cuối cùng : Bảo hộ phá sản
Năm biện pháp trên một khi được thực thực thi chưa hẳn đã đảm bảo cho các
doanh nghiệp có thể vượt qua những cửa ải đầy khó khăn một cách thuận lợi. Mà
đó chỉ là một số biện pháp bảo vệ mà thôi, bất kỳ sự bảo vệ nào cũng chỉ có tác
dụng trong một phạm vi và mức độ nhất định chứ không phải là một thứ linh đan
huyền diệu chữa bách bệnh được. Ngay cả biện pháp “bảo vệ cuối cùng” cũng chỉ
là bất đắc dĩ, và ngay cả những doanh nghiệp rơi vào khó khăn cũng chưa hẳn phải
áp dụng cách thức này ngay. “Bảo vệ cuối cùng” chính là chỉ biện pháp Bảo hộ
phá sản. Công ty máy tính Bảo hộ phá sản. Công ty máy tính Vương An nổi tiếng
một thời đã áp dụng biện pháp này để đối mặt với mối nguy hiểm đổ vỡ hoàn
toàn, về sau họ đã vượt qua được cửa ải này.