Là một bộ môn nghệ thuật tạo hình, nhi
ếp ảnh có quan hệ với hội
họa
Đ
ể phát triển một cách sáng tạo, nghệ thuật nhiếp ảnh không chỉ tiếp
thu mà còn học hỏi các yếu tố tạo hình c
ủa hội họa, bởi giữa nhiếp ảnh
và nghệ thuật tạo hình (chủ yếu là hội họa) có những điểm giống nhau.
Nhiếp ảnh và nghệ thuật tạo hình từ không gian ba chiều đưa lên m
ặt
phẳng của không gian hai chiều. Một số quy tắc bố cục, đư
ờng nét, ánh
sáng có sự tương đồng vô cực.v.v Hội họa cũng như nhi
ếp ảnh
thuộc nền văn hóa thị giác.
Tuy vậy, giữa nhiếp ảnh và hội họa có sự khác nhau khá cơ b
ản. Nhiếp
ảnh được thể hiện bằng máy móc và hình ảnh được hình thành ph
ải quả
một quá trình tác động của quang, hóa. Trong lúc đó nhà h
ọa sĩ thể
hịện bức tranh bằng chiếc bút lông.
Nghệ thuật tạo hình (hội họa, điêu khắc, đồ họa ) có thể thể hiện v
ào
tác phẩm những cái mà nhà nghệ sĩ nhìn thấy và cả cái không nhìn th
ấy
cả tưởng tượng ra, nghĩa là đối với nghệ thuật tạo hình, nhà ngh
Nghĩa là, vì lẽ này lẽ nọ, người nghệ sĩ không thỏa mãn v
ới những cái
anh ta nhìn thấy, bèn tổ chức, bố trí lại theo trí tưởng tư
ợng của anh ta,
mặc dầu sự tưởng tượng đó xa thực tế, nhưng vẫn gây ấn tư
ợng thực,
chứ không có dấu hiệu nào chứng tỏ đó là kết quả của óc tưởng tư
ợng
như các tác phẩm nghệ thuật tao hình khác.
Việc khắc phục tính hiện thực tài liệu trong nhiếp ảnh để trở th
ành
nghệ thụât là một điều hết sức khó khăn. Nghệ sĩ nào vượt qua đự
ơc
tính tài liệu hiện thực của ảnh dể trở thành nghệ thuật, đó chính l
à giá
trị đích thực của nghệ thuật nhiếp ảnh.
Xét về bản chất của nghệ thuật nhiếp ảnh, thì cái mạnh nhất và là đi
ều
cơ bản nhất làm cho ngh
ệ thuật nhiếp ảnh khác với hội họa, đồ họa,
điêu khắc là sự phản ánh hiện thực mang tính tài liệu nghệ thuật.
Đây chính là điều đầu tiên và là điều cơ bản làm cho ngh
ệ thuật nhiếp
ảnh có vị trí trong đội nghũ của nghệ thuật tạo hình. Trong đội ngũ n
ày,
nhiếp ảnh chiếm lấy khoảng trống trong giai đoạn đầu của tiến tr
ệm vụ phán ánh thực
tế khách quan vừa có tính nghệ thuật vừa mang tính tài liệu, mà đ
ối với
hộ ihọa, điêu khắc, là điều không thể thực hiện được.
Nhiếp ảnh nghệ thuật là một loại hình nghệ thuật cống hiến tòan b
ộ sự
nghiệp cho mục đích cao cả này và ảnh nghệ thuật tồn tại được và có v
ị
trí xứng đáng trong đại gia đình nghệ thuật tạo h
ình chính là nó hoàn
thành xuất sắc được sự nghiệp kết hựop giữa nghệ thuật và tính tài li
ệu
khách quan. Nói ngắn gọn: Một bức ảnh dù đạt nghệ thuật cao, nh
ưng
thoát ly thực tế, xa rời cuộc sống, thì giá tr
ị bức ảnh đó không đáng giá
một đồng xu, nó chỉ còn là một trò chơi ánh sáng. Đó cũng là lý do t
ại
sao v
ề mặt mỹ học chúng ta phải loại ra khỏi đời sống nghệ thụât nhiếp
ảnh những cái gọi là tác phẩm, mưu toan dùng nh
ững kỹ xảo khác nhau
để “giải phóng” ảnh nghệ thuật ra khỏi “xiêng xích” của tính tài liệu.
Trong nhiếp ảnh nghệ thuật, một số nghệ sĩ dùng nh
ững biện pháp kỹ
thuật kỹ xảo để tạo ra những bức ảnh giống tranh khắc gỗ như
ảnh
phân s
ảnh nghệ
thuật chỉ có hình thức sáng tác theo lối “phóng sự - ngh
ệ thuật” chiếm
vị trí cao.
Lịch sử nhiếp ảnh chứng minh rằng, mối quan h
ệ của tất cả các loại
hình nghệ thuật là sự giao nhau giữa hai quá trình trái ngư
ợc: Để đảm
bảo sự phát triển của mình, các loại hình ngh
ệ thuật cần tách nhau ra để
gửi trọn đặc thù của mình, nghĩa là tìm cho mình một hướng đi ri
êng
biệt mà các loại hình khác không thể làm được. Nhưng đ
ồng thời cần
phải học hỏi lẫn nhau làm cho nghệ thuật của mình ngày càng đa d
ạng
phong phú.
Thật vậy trong buổi bình minh của mình, nhiếp ảnh đã học hỏi “bà ch
ị
- hội họa” và đã đạt được kết quả mà không rời bỏ đặc điểm cơ b
ản của
mình là sáng tác trên cơ sở tài liệu hiện thực. Cũng như vậy, hội họa đ
ã
học hỏi nhiếp ảnh bắt đầu bằng chủ nghĩa ấn tượng, tức là hy v
ọng bắt
lấy đối tượng trong một khoảnh khắc bất ngờ, tức là h
ọc hỏi nhiếp ảnh
ở tính phán đoán nhanh.