Một chia sẻ về bố cục nhiếp ảnh Khi tôi đã bắt đầu với nhiếp ảnh, những trở ngại ban đầu tôi gặp toàn chỉ l
à
các vấn đề kỹ thuật. Thế giới nhiếp ảnh của tôi đã bị ngập với độ dài tiêu c
ự,
trị số f-stop, tốc độ màn trập, độ sâu trường ảnh và c
ả đống đặc tính kỹ thuật
khác nhau.
Nhưng khi những mớ bòng bong này đã được gỡ, và tôi đã có th
ể để cho ra
một bức ảnh tương đối sắc nét và phơi sáng đúng, thì một vấn đề lớn hơn xu
ất
hiện: Tôi nên chĩa máy ảnh vào đâu nhỉ? Nói cách khác, làm thế nào đ
ể tôi bố
cục được một tấm ảnh đạt? Tôi biết rằng lời khuyên ph
ổ quát cho các tay máy
mới chơi là sử dụng "quy tắc một phần ba", và nh
ững câu chuyện mang tính
“cẩn thận vẫn hơn” xoay quanh vị trí đường chân trời –
không nghiêng chân
trời, không đặt nó vào giữa khung hình, vv. và vv. Và r
ồi tôi theo các quy tắc
này một thời gian. Chẳng bao lâu, tôi nhận ra rằng việc áp dụng m
ù quáng các
quy tắc này sẽ cho ra những loạt ảnh thường thư
ờng rất dễ dự đoán. Tôi biết
thế nào cũng có nhiều cách tiếp cận nhiếp ảnh hơn so với những quy tắc n
ày,
nhưng tôi đã không có một định hướng rõ ràng về việc làm thế nào để tới đư
l Geographic.
Một trong những bức ảnh nổi tiếng nhất của ông là b
ức “Cowboys Branding
Cattle, Montana” [1] ảnh này có tới 4 câu chuyện khác nhau xảy ra trong c
ùng
một khung hình. Cho dù bức ảnh rất phức tạp nhưng với sự chuẩn bị kỹ lư
ỡng
về phối cảnh (perspective), độ sâu ảnh trường và th
ời điểm, tất cả những câu
chuyện này đều được thể hiện rất trong sáng mà không h
ề phá vỡ sự thống
nhất chung của bố cục. Bức ảnh này có trong danh sách của 50 hình
ảnh vĩ đại
nhất trên trang web của National Geographic [2], dĩ nhiên còn r
ất nhiều ví dụ
tuyệt vời về bố cục xếp lớp trong các tác phẩm của Sam Abell.
Khi nói về các chủ đề con người, kiến tạo một hình
ảnh phức tạp, nhiều lớp
còn khó khăn hơn bởi cảnh chụp liên t
ục thay đổi. Tôi cho rằng cách khởi đầu
cho việc sáng tác những bức ảnh như vậy là kiếm tìm m
ột câu chuyện thứ hai
trong khung hình, ngoài chủ đề chính. Dưới đây là một vài nỗ lực của tôi.
Bức ảnh dưới đây được chụp tại một hội chơi di
ều ở Bangalore. (Fuji
X100)
Ảnh: Mahesh Venkitachalam
Khi chụp ảnh con người, bất ngờ luôn xảy ra. Trong bức ảnh dư
ới đây, khi tôi
mức đỉnh cao của sự phức tạp là Alex Webb [3] của Magnum.
Phân tầng / lớp cũng chỉ là một cách trong bố cục, và tương tự như vi
ệc áp
dụng ý tưởng vào th
ực tế, nếu áp dụng quá mức sẽ rất dễ mất đi sức sống của
ảnh. Tôi không hề có ý rằng tính thẩm mỹ trong bố cục nhiếp ảnh chỉ cần tối
giản theo các quy luật là đủ, hoặc chụp ảnh luôn cần phân tích theo cách nh
ư
vậy. Trong thực tế, phương pháp tiếp cận cá nhân của tôi dần dà sẽ là b
ỏ bớt lý
thuyết ở nhà và gần gũi hơn nữa với đối tư
ợng, hy vọng rằng những hiểu biết
và suy nghĩ đã học được sẽ âm thầm thể hiện ở trong những bức ảnh.
Nếu bạn thấy bế tắc trong vấn đề bố cục, hãy thử, khám phá ý tư
ởng về xếp
t
ầng lớp, biết đâu lại tạo ra sức sống mới trong các tác phẩm của bạn. Tuy
nhiên, đ
ừng có đặt nặng vấn đề lý thuyết, tôi xin tặng các bạn một câu nói của
một nghệ sĩ bậc thầy: "Giờ đây mà cứ tham khảo các quy tắc bố cục trư
ớc khi
chụp ảnh thì cũng tựa như là tham khảo quy luật trọng trư
ờng truớc khi đi dạo
vậy. Những quy tắc và quy luật đó đã được rút ra từ thực tế người ta đ
ã làm,
chúng chỉ là tái hiện lại mà thôi".
– Edward Weston
Chú thích: