Em suy nghĩ gì về câu nói sau: “Khi người chỉ sống vì mình,
Thì trở thành người thừa với những người còn lại”.
Bài làm
Sống và cách sống luôn là nỗi trăn trở chung của cả nhân loại.con người ta khi
sinh ra, tâm hồn ai cũng như ai, vô tư, hồn nhiên. thời gian trôi qua, tính cách của
moõi con người dần phát triển, và cũng hoàn toàn khác nhau. Mọi người bắt đầu suy
nghĩ về lợi ích riêng của mình, dần dần dẫn đến nhưng hành đông, lời nói bất lợi cho
người khác, khiến người cảm thấy khó chịu. Đó chính là lòng ích kỉ. con người ta có
biêt bao tính xấu, nhưng ngẫm cho kĩ thì mọi tính xấu của con người từ một nguồn
gốc mà ra. Tham lam cũng bắt nguồn từ sự ích kỉ muốn vơ hết về mình. Lật lọng , tráo
trở cũng bắt nguồn từ sự ích kỉ vì nhằm đến cái lợi riêng cho mình. Tự phụ, độc đoán,
háo dnh, hiếu thắng lúc nào cũng cho mình là nhất, xem thường người khác cũng chỉ
biết có mỗi mình. Và chắc chắn rằng: “Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành
người thừa với những người còn lại “.
Có bao giờ bạn suy nghĩ đến cách sống của mình chưa? Có bao giườ bạn ngồi
suy nghĩ rằng mình đã sống, đã cư xử với mjọ người xung quanh như thế nào không?
Tôi thì có đấy, nhưng tôi chỉ nghĩ đến nó khi chợt nhận ra rằng mọi người đang tránh
xa tôi, đang rời khỏi tôi. Tôi thầm trách rằng tại sao lại đối xử với tôi như vậy. Chắc
hẳn không riêng gì tôi, mà hầu hết mọi người sẽ nghĩ như thế trước tiên mà quên mất
rằng mình đã làm gì họ, đã cư xử như thê snào? Như ông bà ta đã có câu :” Không có
lửa làm sao có khói”. Vốn trong người chúng ta không nhiều cũng có chút ít lòng ích
kỉ. Người mà lúc nào cũng chỉ nghĩ như kiểu: “Của mình thì giữ bo bo; của ngưòi thì
bỏ cho bò nó ăn”, sẽ có lúc bị mọi người xa lánh và loại trừ thành “người thừa”.
Con người cũng như một món đồ vậy, không dùng được nưa thì vứt đi. Các
mối quan hệ trong xã hội như tình bạn, tình yêu, tình làng nghĩa xóm, hay trong các
mối quan hệ làm ăn đều phải dựa trên sự bình đẳng, sự chia sẻ, sự đồng cảm, đôi bên
cùng có lợi, tôn trong lẫn nhau mới bền vững lâu dài được. Không ai ngu ngốc để một
người mang bất lợi bên cạnh mình mãi cả. Đã là “thừa” thì mang thêm chỉ cho nặng
nhân mà quên đi lợi ích chung của công đồng, còn khủng khiếp hơn. Cuộc sống hiện
đại là thế, con người ta tranh chấp nhau, ganh đua nhau mà sống. Đã có nhiều người
đã từng nói với tôi rằng, sống phải ích kỉ, phải biết nghĩ cho bản thân trước tiên. Tôi
rất hiểu câu nói đó . Sống luôn phải nghĩ về bản thân , nhưng không chỉ thế, ta còn
phải nghĩ đến nhưng người xung quanh. Hãy tưởng tượng nếu như những người bên
cạnh ta luôn chỉ sống cho bản thân họ, chỉ biết đến lợi ích của họ thì liệu thái độ của
bạn với họ sẽ như thế nào? Đối với người khác cũng thế thôi, cho dù đó là người tốt
đến mcs nào đi chăng nữa , cho dú ta luôn nói tình bạn không tính toán, không quan
tâm tới lợi ích gì cả, nhưng ta cũng khong nên quyên đi rằng tình bạn có được nhờ
tính cách của nhau nhờ vào sự chân thành của mỗi người, sự bình đẳng trong mối
quan hệ. Khoongai cần một người bạn lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mình mà quên đi
người khác. Trong tình bạn phải có cái tình, cái nghĩa nhưng trong xã hội, trong kinh
doanh thì cái tình, cái nghĩa rất lu mờ, đó không? Người được cho là người thừa đối
với những người còn lại đấy. Người bị cai trừ, bị cô lập, bị tránh xa. Điều đó rất
khủng khiếp con người không thể sông mà không có bạ bè, không có người thân,
không có xã hội. Vì thế đừng biến mình thành người thừa mà hãy là người có ích
trong gia đình, cho xã hội và trước là cho bản thân.
Nếu được vứt đi một tính xấu của con người thì tôi sẽ không ngần ngại vứt đi
tính ích kỉ. Sống mở rộng lòng mình sẽ thấy thế giới này thật bao la, rộng lớn, con
người ta sẽ thấy thoải mái hơn. Tôi luôn ghi nhớ trong lòng câu nói của Bailey: “Khi
bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua
đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cươì”. Đời sẽ đẹp hơn khi chúng ta sống đẹp hơn!