Chuẩn bị đưa lên Hệ thống PureApplication của
IBM, Phần 1: Tổng quan về đưa lên các ứng dụng
Giới thiệu
Hệ thống PureApplication của IBM là một thiết bị phần cứng và phần mềm tích hợp tối ưu hóa
tải làm việc, được thiết kế để đơn giản hóa đáng kể sự phát triển, việc cung cấp và quản lý các
ứng dụng trong một môi trường đám mây riêng. Nó nêu bật các khả năng quản lý tích hợp, cho
phép tự cung cấp dịch vụ của các ứng dụng co giãn, các cơ sở dữ liệu và tải làm việc khác.
Với Hệ thống PureApplication, IBM đã xét lại một số khái niệm then chốt về trung tâm dữ liệu.
Phần cứng và phần mềm được tích hợp sâu sắc, cung cấp một mức độ chưa từng có về tự động
hóa, hiệu năng và tính đơn giản hóa. Để đưa sức mạnh này vào sử dụng cho doanh nghiệp của
bạn một cách tốt nhất, điều quan trọng là xem xét cẩn thận danh mục các ứng dụng của bạn với
tầm nhìn hướng về cách bạn sẽ tận dụng lợi thế của các đặc điểm này như thế nào. Mục đích của
loạt bài này là để giúp bạn hiểu cách chuẩn bị và tối đa hóa giá trị của Hệ thống PureApplication
trong tổ chức của bạn theo quan điểm ứng dụng là trung tâm.
Loạt bài nhiều phần này bao gồm:
Phần 1: Tổng quan về đưa lên các ứng dụng (bài này)
Phần 2: Ứng dụng của bạn đã sẵn sàng để trở thành ảo chưa?: Bằng cách trả lời một loạt
câu hỏi, bạn có thể quyết định tùy chọn triển khai nào là thích hợp nhất cho các ứng dụng
của bạn.
Phần 3: Chọn một tùy chọn cơ sở dữ liệu: Tìm hiểu tùy chọn cơ sở dữ liệu nào là đúng
cho bạn và một số các cách thực hành tốt nhất được khuyến nghị.
Phần 4: Đưa các ứng dụng của bạn lên đám mây bằng cách sử dụng Công cụ Advanced
Middleware Configuration (Cấu hình phần mềm trung gian cao cấp): Đưa lên ứng dụng
của bạn bằng công cụ Advanced Middleware Configuration, sau đó triển khai các cá thể
ứng dụng của bạn lên đám mây trong chỉ một bước duy nhất.
Phần 5: Phát triển các mẫu ứng dụng ảo cho Workload Deployer (Bộ triển khai tải làm
việc) của IBM với Rational Application Developer (Nhà phát triển ứng dụng Rational):
Tìm hiểu cách sử dụng Rational Application Developer và lắp ráp mẫu ứng dụng ảo của
Workload Deployer của IBM để phát triển các ứng dụng đám mây.
Mục đích của bài này là để làm nổi bật các khả năng của Hệ thống PureApplication trong mối
liên quan đến vòng đời ứng dụng. Điều này sẽ giúp bạn hiểu cách làm thế nào để xác định và đưa
chính sách mở rộng quy mô để có tính co giãn).
Trong thời gian cung cấp hậu cần, Hệ thống PureApplication tự động cung cấp bất cứ các thành
phần hệ thống nào cần đến, ví dụ như các máy ảo, các máy chủ ứng dụng và những thứ tương tự.
Nó tự động cấu hình những thành phần đó dựa trên mô hình ứng dụng của bạn (thiết lập các
nguồn dữ liệu, cung cấp việc giám sát và kích hoạt để cho phép tính co giãn và v.v ) Nó thậm
chí còn theo dõi tải trên ứng dụng đó và cung cấp (hoặc cắt bỏ) các tài nguyên hệ thống dựa trên
các nhu cầu của ứng dụng. Bằng cách này, Hệ thống PureApplication chịu trách nhiệm quản lý
ứng dụng của bạn, làm giảm chi phí quản lý và tối ưu hóa việc sử dụng tài nguyên hệ thống, qua
đó đạt được mật độ ứng dụng lớn hơn nhiều khi so với các việc triển khai truyền thống.
Mỗi mẫu ứng dụng ảo được thiết kế để thể hiện một tập hợp các cách thực hành tốt nhất để thiết
lập, cấu hình, giám sát và quản lý cơ sở hạ tầng và nền tảng phần mềm để hỗ trợ tải làm việc. Kết
quả là, các ứng dụng ảo sẽ tối ưu hóa cao độ việc sử dụng tài nguyên của Hệ thống
PureApplication. Để thực hiện điều này, mẫu ứng dụng ảo đó cần đưa ra các giả định nhất định
về các ứng dụng mà nó có thể chạy được.
Mỗi mẫu ứng dụng ảo có những tiêu chuẩn tương thích đặc thù mà dựa vào đó bạn có thể đánh
giá một ứng dụng để xác định xem mẫu này sẽ có hỗ trợ ứng dụng đó không. Ví dụ, các tiêu
chuẩn chẳng hạn như các đặc tả mà ứng dụng sử dụng hoặc cách xử lý một trạng thái của ứng
dụng như thế nào, có thể giúp xác định ứng dụng đã sẵn sàng để được chạy như một ứng dụng ảo
chưa. Như bạn sẽ thấy, IBM cung cấp các tiêu chí đánh giá để giúp bạn xác định xem một ứng
dụng cụ thể nào có tương thích với một mẫu ứng dụng ảo không. Xem Phần 2 để biết thêm thông
tin về những tùy chọn triển khai nào là thích hợp nhất cho ứng dụng cụ thể của bạn.
Mặc dù cũng có thể định nghĩa các mẫu ứng dụng ảo riêng của bạn, nhưng đây là một chủ đề
nâng cao nằm ngoài phạm vi của loạt bài này.
Về đầu trang
Các mẫu hệ thống ảo
Ngược lại, với các mẫu hệ thống ảo, bạn có quyền kiểm soát nhiều hơn. Bạn định nghĩa các ảnh
máy ảo, các thành phần phần mềm được cài đặt trên chúng, các gói kịch bản lệnh chạy để cấu
hình chúng và bất kỳ các tác nhân giám sát nào mà bạn muốn gồm thêm vào. Các hệ thống ảo
mang đến tính lặp lại được, tính nhất quán và thời gian triển khai nhanh cho cả cấu hình phần
mềm trung gian đơn giản lẫn phức tạp trong khi vẫn giữ được quyền kiểm soát và tính linh hoạt
có thể triển khai được. Công cụ này bao gồm các ứng dụng và việc cấu hình bằng cách tự xem
xét một ô ứng dụng hiện có, trích ra tất cả các chi tiết cấu hình và đóng gói chúng trong một gói
kịch bản lệnh để tạo lại cấu hình đó khi mẫu này được triển khai. Việc này rất có ích cho các ứng
dụng WebSphere Application Server (Máy chủ ứng dụng WebSphere) thường không tuân theo
các ràng buộc của bất kỳ các mẫu ứng dụng ảo nào của Hệ thống PureApplication và không có
một bộ các kịch bản lệnh cấu hình và triển khai đầy đủ, tái sử dụng được và đáng tin cậy. Xem
Phần 3 để biết thêm thông tin về việc sử dụng công cụ AMC và IBM Workload Deployer để di
trú các ứng dụng và triển khai các cá thể mới của ứng dụng vào trong đám mây.
Về đầu trang
Dữ liệu của ứng dụng
Hệ thống PureApplication hỗ trợ một số cách để lưu trữ dữ liệu của bạn trên máy chủ. Giống như
các mô hình triển khai ứng dụng, bạn có một sự lựa chọn về tối ưu hóa và đơn giản hóa nhiều
hơn với cơ sở dữ liệu là một dịch vụ hoặc quyền kiểm soát nhiều hơn bằng cách sử dụng một
thành phần DB2® trong một mẫu hệ thống ảo. Tất nhiên, bạn có thể luôn chọn để lưu trữ dữ liệu
của bạn trên máy chủ bên ngoài, trên các hệ thống hiện có.
Về đầu trang
Đưa ứng dụng lên Hệ thống PureApplication
Giá trị của Hệ thống PureApplication thường là một hàm của số lượng ứng dụng mà bạn đang
chạy. Bạn đặt càng nhiều ứng dụng trên Hệ thống PureApplication, thì giá trị của việc đơn giản
hóa việc quản lý chúng càng cao và tiềm năng để tăng mật độ ứng dụng càng lớn, đặc biệt nếu
bạn chọn các ứng dụng có thể được tối ưu hóa cho đám mây. IBM hiểu được tầm quan trọng của
việc phân tích và quản lý quá trình này trên danh mục ứng dụng của bạn và để tối đa hóa lợi
nhuận Hệ thống PureApplication của bạn theo thời gian.
Vì vậy, trước khi đưa bất kỳ ứng dụng nào lên, bạn cần đánh giá danh mục các ứng dụng của
mình để xác định xem những ứng dụng nào là các ứng cử viên tốt nhất, đáp ứng các mục tiêu
kinh doanh của bạn thông qua Hệ thống PureApplication. Sau khi xác định các ứng cử viên, bạn
có thể đánh giá từng ứng dụng về tính tương thích đối với một mẫu ứng dụng ảo hoặc xác định
xem có phải tốt nhất là đưa ứng dụng lên như một mẫu hệ thống ảo không. Sau đó, bạn có thể
thực hiện các chức năng đưa lên đặc thù tùy theo kiểu tải làm việc, để đưa ứng dụng vào Hệ
thống PureApplication.
Hình 1. Mẫu ứng dụng ảo
Trong trường hợp này, bạn cung cấp một tệp WAR cho ứng dụng và một tham chiếu tài nguyên
hoặc tên JNDI để dùng cho nguồn dữ liệu. Bạn có thể kéo và thả các thành phần, ví dụ như các
kết nối đến các nhà cung cấp dịch vụ Web bên ngoài hoặc các cổng giao dịch CICS, lên trên
vùng nền trống nếu cần. Nếu bạn đang sử dụng cơ sở dữ liệu là một dịch vụ, bạn có thể định
nghĩa lược đồ và tiêu chuẩn tải làm việc cho cơ sở dữ liệu trực tiếp trong ứng dụng ảo.
Một khi thiết kế ứng dụng của bạn đã hoàn thành, bạn có thể chạy một bộ các chính sách định
tuyến, ghi nhật ký, cài đặt JVM và mở rộng để đạt được mức dịch vụ mong muốn, chứ không
phải là làm việc với các thuộc tính cấu hình phần mềm trung gian. Ví dụ, chính sách mở rộng
cho phép bạn cấu hình một loạt các cá thể sẽ được triển khai động để đáp lại thời gian đáp ứng
của ứng dụng (xem Hình 2).
Hình 2. Chính sách mở rộng của ứng dụng ảo
Khi sử dụng giao diện người dùng của Hệ thống PureApplication, bạn có thể nhanh chóng đưa
ứng dụng của bạn lên và xác định các chính sách thiết lập sẽ triển khai và quản lý một ứng dụng
trong một môi trường sản xuất bằng cách sử dụng một mô hình trực quan và có thể lặp lại. Các
thành phần mà bạn cấu hình như là một phần của một ứng dụng ảo cũng có thể được lưu trữ như
một thành phần có thể sử dụng lại được trên bảng cấu hình để sử dụng với các ứng dụng khác.
Ngoài ra, một khi mô hình ứng dụng đã được định nghĩa, bạn có thể triển khai ứng dụng trực tiếp
từ IDE (Rational Application Development - Phát triển ứng dụng Rational). Bằng cách này, các
nhà phát triển có thể dễ dàng triển khai các ứng dụng của họ với mục đích thử nghiệm trên Hệ
thống PureApplication. Bạn cũng có thể chắc chắn rằng các nhà phát triển đang xây dựng các
ứng dụng phù hợp với các ràng buộc của mẫu ứng dụng ảo.
Về đầu trang
Đưa lên thành hệ thống ảo
Giống như các ứng dụng ảo, một hệ thống ảo cung cấp một giao diện người dùng hướng mô
hình. Khi đưa lên một ứng dụng như là một hệ thống ảo, bước đầu tiên là để xác định mẫu hệ
bản lệnh AMC đã được cung cấp với mẫu hệ thống ảo của bạn, triển khai mẫu của bạn, sau đó
cài đặt và cấu hình tự động hóa của bạn theo bất cứ cách nào mà bạn muốn để sẵn sàng nắm giữ
nó.
Một khi ứng dụng của bạn đã sẵn sàng, bạn đăng nhập vào dịch vụ AMC và bắt giữ cấu hình
phần mềm trung gian như là một dự án tự động hóa. Rồi dự án tự động hóa đó được tối ưu hóa
và được gọi như là một phần của việc triển khai hệ thống ảo trong tương lai. Kết quả là, không
cần phải viết bất kỳ các kịch bản lệnh wsadmin nào hoặc cài đặt tự động hóa, bạn có thể tự động
hoá hoàn toàn việc triển khai ứng dụng trên một cấu trúc liên kết phần mềm trung gian có ý
nghĩa.