XEM TRIỂN LÃM TRANH-TƯỢNG HIỆN ĐẠI
CỦA VÂN THUYỂT
Chiều ngày 09/4/2007 tại nhà triển lãm của Hội mỹ thuật Việt Nam-16 Ngô
Quyền, Hà Nội. Đã khai mạc trưng bày 30 tác phẩm điêu khắc bằng đồng (có kích
thước khá lớn) và hơn 60 bức tranh sơn dầu, sơn mài của nhà điêu khắc - họa sĩ
Vân Thuyết. (Ông sinh năm 1954, quê Hà Nội).
Đây là cuộc trình diễn Solo lần thứ 6 của tác giả. Triển lãm có quy mô khá đồ sộ
và hoành tráng - hầu hết là những tác phẩm mới được sáng tác trong 4 năm gần
đây.
Với sự phối hợp của điêu khắc cùng với hội họa (trừu tượng siêu thực) theo một tư
tưởng chủ đạo của tác giả nên cuộc trưng bày lần này khá ấn tượng, nó như một
cuộc trình diễn “ Nghệ thuật Sắp đặt”. Nó cũng cho ta thấy rằng bằng thủ pháp bày
đặt, cùng với tư tưởng nghệ thuật của tác phẩm, các chất liệu sử dụng, sự phối hợp
của những hình thái nghệ thuật và của các xu hướng nghệ thuật khác nhau vẫn có
thể tạo nên, như một Nghệ thuật Sắp đặt mang tinh thần thời đại. (thứ nghệ thuật
được coi là đương đại hiện nay) .
Theo lời tuyên ngôn của tác giả “Nghệ thuật của tôi buông theo đời sống tâm linh -
chất chứa nhu cầu của nhục cảm, của lý trí, của sự khai sáng - những âm điệu thì
thầm riêng tư - những khoảnh khắc bí ẩn, dò sâu vào tâm hồn con người đâu đó
có sự ám ảnh của mê muội, của lo âu, của hồi hộp và cả sự hoang mang bất định
xen lẫn hoài nghi Cái tôi theo đuổi là những xúc cảm đột biến, bất ngờ trong sâu
thẳm vô thức, trong sự trải nghiệm cuộc đời, được soi rọi bởi lý trí để tạo nên
những biến cố dị biệt cho hình thể. “
Sự sáng tạo nghệ thuật luôn là thách thức đối với thực tế đời sống của mỗi nghệ sĩ -
nhà điêu khắc nổi tiếng Lê Công Thành về nghệ thuật điêu khắc của Vân Thuyết.
Với nghệ thuật hội hoạ, ý tưởng gắn gương trên bề mặt tranh, Vân Thuyết đã tạo
nên sự độc đáo, hấp dẫn mới lạ trong nghệ thuật hội hoạ. Trên bề mặt tranh xuất
hiện những sắc thái rất ấn tượng - do có sự phản quang của những chiếc gương mà
các chất liệu truyền thống sử dụng cho hội hoạ không thể có được. ở các góc nhìn
khác nhau, ánh sáng của những chiếc gương tự nó thay đổi sắc độ, màu sắc, tạo
nên những điểm nhấn khá đặc biệt, huyền hoặc trên bề mặt tranh.
Khi người thưởng ngoạn đứng trước bức tranh, ngẫu nhiên họ cùng tham dự vào
việc sáng tạo cho bức tranh có thêm màu sắc hay một chút thay đổi về hình thể của
tác phẩm.
Chúng ta đều biết rằng - giữa nghệ thuật và người thưởng ngoạn có một mối liên
hệ tương tác về cảm xúc và tư duy. Từ quan điểm trên ông đã mở rộng thêm một
khái niệm mới cho hội hoạ của ông. Trong tranh của ông, ông đã để cho hình thể,
màu sắc, đường nét có thêm sự tự do biến đổi một cách ngẫu nhiên, nằm ngoài sự
kiểm soát của người nghệ sĩ.
Về bản chất tác phẩm - nội dung và đề tài của tác phẩm vẫn không hề bị biến dạng.
Qua tác phẩm “Hành tinh cô đơn “ (sáng tác năm 1995), tâm trí của chúng ta lập
tức bị thu hút bởi toàn bộ nền đen bóng sâu thẳm của chất liệu sơn mài phủ gần kín
toàn bộ bức tranh có khổ lớn nó tương phản cực mạnh với chiếc gương tròn to đặt
lơ lửng như đang rơi trong không gian ở một góc khác của bức tranh, có chữ F
nhỏ, màu đỏ hình như để tạo nên một chút cân bằng thị giác. Khi tiến lại gần,
chúng ta bị ngợp trong một ám ảnh huyền bí của một đời sống ở đâu đó trên những
hành tinh xa xôi - văn minh hơn chúng ta.
Một loạt seri các tác phẩm có tên chung Bản XôNat dành cho tình yêu sự kết hợp
những mảng màu mạnh, lớn theo hướng thẳng đứng, âm hưởng nhịp nhàng, bồng
bềnh, run rẩy như một vũ điệu cổ điển cùng với ánh sáng lấp lánh của những chiếc
gương đã tạo cho tranh của ông thêm quyến rũ, tràn ngập sắc màu lộng lẫy và tính
thánh thiện. Điều quan trọng là nó thay đổi thói quen về thị giác, thay đổi thói quen
nhận thức về một tác phẩm hội hoạ như một bức tranh bất biến, là không được thay
đổi những gì mà người nghệ sĩ đã sáng tạo, mặc định trên bề mặt tác phẩm.