Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương - Pdf 12

Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác
của Viễn Phương
Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Đời tuôn nước mắt,trời tuôn mưa
Chiều nay con chạy về thăm Bác
Ướt lạnh vuờn rau, mấy gốc dừa

ĐÃ có những đau thương như thế của bao con người Việt khi người cha già
kính yêu của dân tộc ra đi. Không như bao con người được coi là may mắn khác khi
được viếng Bác ngày Bác mất.Khi đất nước thống nhất nhà thơ Nam Bộ _Viễn
Phương mới được tới thủ đô,thăm trái tim tổ quốc, tới thăm Bác.Lòng thành kính, sự
xúc động sâu sắc của chính mình hay của những người con Việt Nam vào viếng Bác
đã khiến Viễn Phương làm nên bài thơ Viếng lăng Bác.
Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa xa đứng thẳng hàng
Mạch cảm xúc cứ tự nhiên như thế,như những nỗi niềm mà nhà thơ đã ấp ủ từ
lâu,như một câu chuyện,một bối cảnh bình dị như sự thật,như chính con người
Bác.”Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”chỉ là một câu giới thiệu tự nhiên nhưng nó
như chứa đựng bao nhiêu nhớ,bao nhiêu thương, ấp ủ bấy lâu như chỉ chờ bóng dáng
thân yêu là lại trào dâng thổn thức.Cách xưng hô con:Bác đó chính là tiếng nói của
lòng ngưỡng mộ,thành kính, đồng thời nó cũng thật gần gũi thân thương.Như nhà thơ
Tố Hữu đã viết:
Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà
Miền Nam mong Bác,nỗi mong Cha.
Đó là tình cảm của một người dân dành cho vị lãnh tụ kính yêu của mình, của
người con dành cho Cha.Lời bài thơ thật tha thiết trang nghiêm,có lúc dường như dạt

hiện quy luật tự nhiên của tạo hoá vừa là quy luật của tình cảm con người nối nhau
viếng Bác.
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân
TRong niềm thương nhớ vô bờ đoàn người vào viếng Bác đã được tác giả ví
như những tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân,tô thắm thêm những mùa xuân
tuyệt vời mà Bác đã cống hiến cho đời.Hình ảnh so sánh vừa đẹp,vừa chính xác lại rất
mới lạ đó chính là tình cảm thương nhớ,kính yêu và sự gắn bó của nhân dân đối với
Bác Tình cảm ấy tự nhiên, gần gũi như đất trời như hơi thở.
Giữa sự yên tĩnh,thanh thản, trang nghiêm Bác đã ra đi rồi nhưng sao ta vẫn
cảm thấy Bác chỉ đang trong giấc ngủ,giấc ngủ giữa trời đất bình yên của quê hương,
giữa một vầng trăng sáng dịu hiền.
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim.

Vị lãnh tụ, người cha già kính yêu của dân tộc ấy vẫn sống, sống trong sự
nghiệp Cách Mạng thắng lợi của đất nước,sống trong trai tim con người Việt Nam,
sống “như trời đất của ta”(Tố Hữu).Lí trí thì nhận biết sự trường tồn của Bác với quê
hương nhưng tác giả không thể kìm nén được nỗi đau xót tột cùng trước sự thật người
đã ra đi mãi mãiKhổ thơ dẫn dắt người đọc từ xa tới cái sự thật ấy đã như mũi kim
làm nhói đau trái tim bao thế hệ mang mỏi được gặp Bác.Cảm xúc, nỗi đau cứ nhân
lên ngày một nhức nhối chỉ chực trào ra.Câu thơ nghẹn ngào như một tiếng khóc,nức
nở tâm hồn.
Và nghĩ đến ngày mai phải về miền Nam rồi,phải xa Bác rồi,nỗi thương xót đã
khiến nước mắt trào rơi, vỡ oà:
Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim ca hót quanh lăng
Muốn làm bôgn hoa toả hương đâu đây


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status