THƯ BỐ GỬI CON GÁI Con yêu quý,
Bố đã nhìn thấy gương mặt rạng rỡ cũa mẹ khi đọc thiếp chúc mừng sinh nhật của
ba bố con mình. Mẹ nói: những lời lẽ chân thật, mộc mạc lại thường thể hiện tình
cảm thương yêu của người thân rõ ràng nhất.
Lại nhớ hồi nào mẹ hỏi bố: "Tại sao anh yêu em?", bố trả lời: "Vì em thật thà, chất
phác". Mẹ vặn bố: "Thế hóa ra em là nông dân à". Chàng trai Hà nội lém lỉnh đáp:
"Nông dân thì có gì sai quấy, nhất là cô "nông dân" ấy lại thông minh, có tri thức
và xinh".
Bố mẹ đều mừng vì đã "di truyền" lại cho con và em tính chân thành, trung thực,
cho dù những tính này có thể khiến ta đôi khi thiệt thòi. Có được sự khéo léo trong
giao tiếp thật tốt, nhưng chẳng vì thế mà mình có thể phải nói những lời chỉ cốt đẹp
lòng người, chắc con đồng ý với bố?
Bố cũng hài lòng khi con và em chủ động đi tìm mua tặng mẹ chiếc áo mầu hồng,
mầu mẹ thích. Mẹ đã diện ngay áo đó, thật vừa vặn như may đo. Niềm vui ửng
hồng trên má, trông mẹ trẻ hơn mấy tuổi, và đẹp.
Bố mẹ đã từng trải qua những năm tháng sống cực kỳ khó khăn, cái nghèo đã
Luôn yêu và tin con.
Người bạn chân thành của con.