TRÌNH BÀY NHỮNG
HiỂU BiẾT VỀ MỘT SỐ
ĐẶC ĐiỂM CỦA VĂN
HỌC NHO GIÁO
BÀI THẢO LUẬN
NHÓM 9
GIẢNG VIÊN HƯỚNG DẪN :NGUYẾN KiẾN THỌ
CÁC THÀNH VIÊN TRONG NHÓM :
1. HÀ THỊ KIM ANH.
2. NÔNG VĂN CHUNG .
3. LÊ THỊ MAI GIANG .
4. NGÔ NHẬT LINH.
5. NGUYỄN THỊ LÝ.
6. PHẠM THỊ LAN LY.
7. HÀ THỊ LUYẾN.
8. VI HỒNG LIÊN.
9. LƯỜNG THỊ NiỀM.
10.CHU VĂN SÁU.
11.HOÀNG THỊ TÂM.
12.BẾ HẠNH THẮM.
13.DƯƠNG THI HỒNG VÂN.
14.HÀ THỊ YẾN.
NỘI DUNG THẢO LUẬN :
QUAN NIÊM
CHỦ ĐỀ
CÁCH BỘC LỘ CẢM XÚC
MỤC ĐÍCH
LÝ TƯỞNG THẨM MĨ
KẾT LUÂN
Khái quát chung .
Gần 10 thế kỉ phát triển trong lòng xã hội phong
(Tự thán-bài 5).
Ảnh hưởng của tam cương ngũ thường.
Ví dụ:”Tài đức thì cho lại có nhân
Tài thì kém đức một hai phân
Thờ cha lấy thảo làm phép
Gặp chúa hàng ngày mấy cần.”
(Bảo kính cảnh giới-bài 57
2 MỤC ĐÍCH.
Mỗi một thời đại có một nền văn học riêng.thời đại nào thì văn học ấy.
Nho giáo rất chú trọng đạo làm người,hướng vào rèn luyện đạo
đức con người,đề cao giáo dục,giáo dục làm con người ác thành
thiện.song tuy vậy ,đạo làm người theo quan niệm nho học là đạo làm
người trong xã hội phong kiến
Mục đích sáng tác là phải hướng tới việc giáo huấn đạo đước.sáng
tác có lúc để tiêu thiển,thù tạc nhưng mục đích chung của các vị thánh
hiền là giáo hóa cuộc đời.
Văn dĩ tải đạo ,thi dĩ ngôn trí,văn thơ sáng
tác là để giáo huấn đạo đức,văn dùng để tải
đạo,thơ dùng để bộc lộ ý trí,bầy tỏ lòng
mình.ngôn ngữ sáng tác gồm chữ Hán và chữ
Nôm,nhưng chữ Hán được xem là chính thống
Các tác giả chủ yếu là những nhà nho đi
học,đi thi để rồi thi đỗ ra làm quan,gia nhập vào
đội ngũ quan lại và trở thành thượng lưu quý
tộc.họ thực hiện lý tưởng tu kỉ trị nhân ,tu tề trị
bình ,thực hiện lý tưởng đạo đức chính trị
3. CHỦ ĐỀ
Khái niệm :là vấn đề cơ bản,vần đề trung tâm được tác giả
“Nhân dân bốn cõi một nhà dựng cần trúc
ngọn cờ phất phới
Tướng sĩ một lòng phụ tử hòa nước sông chén
rượu ngọt ngào”
Trích “ Đại cáo bình ngô”
Lý tưởng thẩm mỹ.
Trong quá trình vận động của lịch sử văn học trung đại Việt
Nam chúng ta phải chứng kiến sự suy thoái của tư tuởng
phong kiến đó là đạo đức nhà nho đồng thời cũng là sự đột
phá, sự vận động của văn học trung đại từ con ngừơi thánh
nhân quân tử đến con người đời thường , con người trần
thế , chính các tác gia nhà nho cũng từ hướng thượng lại
chuyển sang hướng hạ.Cũng vì tầng lớp trên được đảm bảo
nhu cầu vật chất hơn người bình dân nên các nhà nho trong
văn học trung đại ít quan tâm đến cơm áo hàng ngày thậm
chí còn coi thường vật chất danh lợi, họ còn cho rằng mọi
nghề khác đều hèn kém chỉ riêng có đọc sách là cao quý.
Vì quan niệm như vậy nên họ thường ngợi ca những
cảnh nghèo khó thanh bạch , sử dụng phương tiện bộc
lộ bản chất thanh cao. Chính vì thế mà không gian thành
thị nơi tập chung của những cám dỗ , của danh lợi
thuờng bị các nhà nho tái hiện với thái độ phê phán .
“ Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao xao”
( Nhàn _ Nguyễn Bỉnh Khiêm)
Nho gia chủ trương văn học mang chức năng giáo huấn
nên coi chức năng thẩm mỹ thuộc hàng thứ yếu. Nho
gia coi cái đẹp là thuộc phạm trù đạo đức , chỉ có đối
tượng nào phù hợp với đối tượng đạo đức chính trị mới
được xem là cái đẹp.
Các tác giả nho giao sáng tác thơ văn không phải
mục đích kiếm sống cho nên thơ văn của họ không
phải là thứ “văn chương bàn phố phường”trich trong
câu thơ của Tản Đà “. họ sáng tác văn chương văn
cương với mục đích dường như cao cả hơn .đó là mục
đích mang tính tưởng,tính triết học ,tính đạo lí riêng
của thời trung đại để truyền bá những học
thuyết,những lí tưởng mà họ theo đuổi.các thiền sư
thực ra họ không làm thơ mà họ chỉ viết nhữnh bài kệ
như là một phương tiện để chuyền tải phật giáo.nhờ
tài năng của họ mà một số bài kệ cò giá trị văn học.
Nho giáo là đạo của người quân tử tức là loại nhân
vật văn hóa theo đuổi lý tưởng: “ Tu kỷ trị nhân, tu
tề trị bình” cho nên còn gọi là đạo” Nội thánh ngoại
vuơng “
Thơ của nho gia là phương tiện di dưỡngtính tình
đưa cảm xúc và suy tư vào con đường chính đạo (tư
vô tà) trong con người không tồn tại ý nghĩ xấu đen
tối . Là phương tiện bày tỏ tư tưởng chính trị đạo
đức.
Mỗi một thời đại có một nền văn học riêng phản ánh thời
kỳ lịch sử .Thời đại nào văn học ấy.
Xuyên suốt từ thế kỷ X đến hết thế kỷ XIX đây là giai đoạn
đặt nền móng cho văn học Việt Nam .Thời điểm lịch sử là
giai đoạn mà dân tộc ta vừa thoát khỏi một nghìn năm
thống trị của phong kiến phương Bắc. Cùng một lúc dân
tộc ta vừa phải dẹp yên các xu hướng cát cứ trong nước .
Vừa phải tiến hành các cuộc kháng chiến bảo vệ đất nước
chống giặc.
KẾT LUÂN CHUNG.
13.NGÔ NHẬT LINH Tìm tài liệu
14.HÀ THỊ LUYẾN Tìm tài liệu
CẢM ƠN thầy giáo
VÀ Các bạn
đã chú ý
lắng nghe