. Mở bài:
- Trong cuộc sống mỗi chúng ta đều tồn tại cái thiện và cái ác, có khi nào một ai đó làm điều ác mà đêm
về không gặp ác mộng, có ai đó làm việc tốt xong mà không thầm cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc trong
lòng.
- Hãy nhớ rằng cho điều gì sẽ nhận được điều đó, ai gieo gió thì sẽ gặp bão, ta thù gét người thì người
cũng sẽ thù gét ta, ta yêu thương người thì người cũng sẽ yêu thương ta.
- Đưa ra câu chuyện “Tiếng vọng rừng sâu”
II. Thân bài:
1. Giải thích câu chuyên:
- Câu chuyện đề cập đến mối quan hệ giữa cho và nhận trong cuộc sống.
- Khi con người trao tặng người khác tình cảm gì thì cũng nhận lại tình cảm đó.
- Đây là mối quan hệ nhân quả và là quy luật có tính tất yếu của cuộc sống.
2. Bình luận
a. Giải thích định luật cuộc sống
- Cho điều gì sẽ nhận điều ấy.
- Mối quan hệ cho và nhận rất phong phú bao gồm cả vật chất và tinh thần
- Mối quan hệ này không phải lúc nào cũng ngang bằng nhau trong cuộc sống: Có khi ta cho nhiều
nhưng nhận ít và ngược lại.
- Mối quan hệ giữa cho và nhận không phải bao giờ cũng là mình cho người nào thì nhận lại của người
đó, mà nhiều khi nhận ở người mình chưa hề cho.
- Khi cho, cái mình nhận có khi là sự bằng lòng với chính mình, là sự hoàn thiện hơn nhân cách làm
người của mình trong cuộc sống.
- Nếu làm điều gì không tốt, ích kỉ, vụ lợi hay hành động vì động cơ xấu sẽ phải nhận những gì đã gieo.
Đó là sự không thanh thản trong tâm hồn, hay những hành động không tốt do người khác đáp lại. Như
vậy, chính mình hại mình.
- Thương yêu, tốt với người sẽ được người yêu thương, đối xử tốt.
b. Chứng minh định luật cho và nhận bằng dẫn chứng (lồng các dẫn chứng vào)
c. Bình luận vấn đề
- Đây là ý kiến đúng và có ý nghĩ sâu sắc.
- Nó hướng con người đến cuộc sống tốt, cao đẹp, giàu yêu thương, có trách nhiệm trước ứng xử bản
thân với cộng đồng.
hiểu được từ trong rừng lại có người ghét cậu. … Lúc đó người mẹ giải thích cho con hiểu: “Con ơi, đó là quy luật
của cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận lại điều đó. …”
Từ câu truyện trên tôi rút ra được rất nhiều điều: Ai gieo gió thì gặp bão, nếu ta ghét người thì người cũng sẽ ghét ta,
nếu ta yêu thương người thì người cũng sẽ yêu thương ta,… đó là quy luật của cuộc sống! Nếu thiếu quy luật ấy thì
thế giới chúng ta đang sống sẽ bị mất cân bằng trầm trọng. Vì thế chúng ta phải trở thành những người thật thà, giám
làm giám nhận,… chỉ có thế mới làm cho xã hội trở nên công bằng và tốt đẹp hơn.
“ … Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi, một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc cứ khóc
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao doạ giết
Cũng không nói ghét thành yêu …”
( Lời mẹ dặn, Phùng Quán )
Phùng Quán là một nhà thơ nổi tiếng của dân tộc ta, ông mồ côi cha từ năm hai tuổi, mẹ nuôi ông khôn lớn. Hai
mươi năm qua ông vẵn nhớ lúc lên năm có lần ông nói dối mẹ, ông rất sợ mẹ sẽ đánh đòn nhưng không! Mẹ ông chỉ
hôn lên máu tóc và nói: “Con ơi! Trước khi nhắm mắt cha con dặn con suốt đời phải làm một người chân thật!” Từ
đó trở đi ông không bao giờ nói dối mẹ nữa và sau này khi trở thành một nhà văn ông vẫn muốn làm một nhà văn
chân thật, chân thật trọn đời, đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi ông, sét nổ trên đầu cũng không xô
ông ngã, bút giấy ông ai cướp giật đi ông sẽ dùng dao viết văn trên đá. Điều đó cũng có nghĩa ông đã sống “thẳng
như ruột ngựa” và ông được đền đáp rất xứng đáng bởi những bài văn bài thơ ông gửi đến nhân loại đều được đón
đọc và truyền từ đời này sang đời khác. Vậy một người thật thà sẽ nhận được những điều tốt đẹp! Ông bà ta có câu:
- “Ở hiền gặp lành”
Bên cạnh người tốt cũng có không ít người xấu. Xã hội ngày càng phát triển, khoa học kĩ thuật đang dần tiến bộ
hơn, những bộ máy đang từng từng bước thay thế con người làm những công việc của họ. Đến những việc nhỏ nhặt
nhất như quét nhà, lau nhà, rửa chén, giặt giũ, cũng đều có các loại máy móc thay thế như máy hút bụi, máy rửa
giận hờn, bực tức; nhận tiếng chim reo vui đón chào hạnh phúc… Như vậy, “cho” đã trở thành khát vọng sống
mãnh liệt, là hành động thôi thúc Bởi vì “Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình” – Tố Hữu
Tôi sẽ chọn cách sống cống hiến. Tôi cống hiến tài năng và sức trẻ để gây dựng đất nước, kinh nghiệm cho lớp
trẻ mai sau… Để rồi khi nhắm mắt xuôi tay, tôi sẽ mỉm cười hài lòng trong khi mọi người khóc.
Người ta nói “cho và nhận” chứ không nói “nhận và cho”. Bởi vì sống thì cứ “cho” đi, đừng mong “nhận” lại.
Nếu ai “cho” đi để mong “nhận” lại thì đó chỉ là sự “trao đổi”, không phải là san sẻ yêu thương
Cuộc đời vẫn cứ tiếp diễn, con người hàng ngày vẫn làm việc, lao động và “cho” – “nhận”. Hy vọng rằng, mọi
người cứ “cho” đi mà không chờ “nhận” lại. Bởi vì khi “cho” là “nhận”. Thời gian rồi cũng sẽ qua mau, có
những thứ sẽ phai mờ nhưng hãy tin tôi, điều gì đã “cho” sẽ mãi trường tồn như câu chuyện “tiếng vọng của
rừng”. Bởi vì nó đã được khắc sâu trong tim, chảy trong huyết mạch để nhắc nhở nhau rằng “Sống là cho đâu
chỉ nhận riêng mình”
SỰ CHO VÀ NHẬN
Có ai đó nói rằng, khi quay ngược trái tim mình lên, trái tim sẽ có hình ngọn lửa. Có phải đó là ngọn
lửa của tình yêu thương, của tình người ấm áp? Ngọn lửa ấm áp cho tình yêu đi đến phút sống cuối
cùng.
Tôi cũng từng nghe người ta nói rằng, tuổi trẻ mang trái tim và tình yêu đầy nhiệt huyết, có thể
cống hiến hết mình cho tình yêu và lý tưởng. Nhưng phải chăng chính vì trái tim nhiệt huyết ấy
mải mê chạy theo những đam mê hoài bão mà quên mất ngọn lửa yêu thương?
Tôi đã từng chứng kiến cảnh một bà già mù lòa dắt theo một đứa bé nhỏ đi ăn xin trong trời mưa
gió lạnh căm căm, không một manh áo ấm. Nhưng đi đến đâu người ta cũng xua đuổi.
Người bán hàng sợ “dông”, sợ hôi, sợ bẩn, sợ cả một ngày bị bà già “ám vía” mà không bán
được hàng. Người qua lại thì muốn đi thật nhanh, tránh động phải bà lão kẻo bẩn những bộ cánh
đắt tiền. Họ thì thầm: “Thời nay người giả ăn mày không hiếm. Thóc đâu mà đãi gà rừng”…
Một đám đông xúm lại trên đường quây quanh anh thanh niên bị ngã nằm xõng xoài trên đường,
máu bê bết, ánh mắt như cầu cứu van xin. Nhưng không ai để tâm. Họ tụ tập lại đây không gì
hơn ngoài sự hiếu kỳ.
Người ta không muốn dây, không muốn xắn tay vào đưa anh ta đến bệnh viện vì nghĩ sẽ gặp xui
xẻo, rắc rối nếu nạn nhân chết trên đường đến bệnh viện. Có người độc miệng thì nói: “Uống
rượu cho lắm vào. Tự chuốc vạ vào thân, ai thương”. Người tử tế bấm máy gọi cho xe cứu
thương nhưng chờ xe cứu thương nhanh cũng 15-20 phút, còn nếu lâu và bị tắc đường cũng phải
mình. Đâu phải ai cũng quên mình vì người khác. Nhưng xin đừng quá chú trọng đến cái tôi của chính bản thân
mình. Xin hãy sống vì mọi người để cuộc sống không đơn điệu và để trái tim có những nhịp đập yêu thương.
“Cho” không có nghĩa là khi chúng ta có đầy đủ về vật chất mới có thể giúp đỡ người khác, mà đôi khi chỉ cần một lời
hỏi han, một lời động viên đúng lúc để giúp người khác có thêm sức mạnh, niềm tin và nghị lực sống. Các bạn hãy
làm một việc gì đó, có thể giúp đỡ một ai đó trong lúc túng quẫn, những xa cơ lỡ vận hay những lúc gặp khó khăn,
bạn sẽ nhận được những niềm vui vượt lên cả sự mong đợi. Dù cho sự giúp đó là tiền bạc hay chỉ là một lời động
viên an ủi. Bạn sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc tràn ngập từ trong sâu thẳm trái tim mình, hạnh phúc đó đang
đến từ chính hành động đẹp đẽ của bạn. Đó là khi người khác gặp khó khăn, bạn luôn chìa tay ra giúp đỡ. Khi người
khác có tâm sự, nỗi niềm, bạn luôn là người lắng nghe và luôn sẵn sàng sẻ chia. Khi người khác hạnh phúc, bạn hãy
luôn mỉm cười, chung vui với người khác.
Không phải lúc nào “cho” cũng mang lại hạnh phúc cả. Một điều kỳ diệu xảy ra khi nó đúng lúc, đúng việc. “Cho” là
không mong được “nhận” lại, không mong người khác sẽ trả ơn lại cho mình vì đã giúp đỡ họ. Thật vậy, nếu như ta
đem niềm vui đến cho người khác có nghĩa là đã tạo được cho mình một niềm hạnh phúc. Chúng ta hãy sống hết
mình với người khác đi, rồi bạn sẽ đón nhận rất nhiều niềm vui hạnh phúc từ nơi người khác. “Cho đi là hạnh phúc
hơn nhận về”.
Cuộc sống này có quá nhiều điều bất ngờ nhưng cái quan trọng nhất thực sự tồn tại là tình thương. Sống không chỉ
la nhận mà còn phải biết cho đi. Chính lúc ta cho đi nhiều nhất lại là lúc ta được nhận lại nhiều nhất. Có ai đó đã
từng nói “hạnh phúc là một cái rất kì lạ mà người ta chỉ nhận được khi đem nó cho người khác”, mỗi người chúng ta
hãy thử cho đi môt cái gì đó, để rồi biến niền hạnh của người khác thành niềm hạnh phúc của chính mình…
“Nếu là con chim, chiếc lá,
Thì con chim phải hót ,chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không trả,
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”
Hạnh phúc là một điều rất kì diệu, ta chỉ nhận được nó khi đem nó trao cho người khác.
“Cho” và “nhận” cũng giống như cặp phạm trù “nhân”, “quả”, trong Triết học. Trên đời này luôn có luật “nhân”, “quả”,
“gieo gió thì sẽ gặp bão”, nếu chúng ta biết yêu thương người thì cũng sẽ được yêu thương trở lại, khi chúng ta giúp
người khác thì cũng chính là lúc cúng ta tự giúp mình. Khi chúng ta cho đi cũng chính là lúc chúng ta nhận lại, là lúc
chúng ta tạo được những điều kỳ diệu nhất của cuộc sống.
Đã là con người thì cũng không ai hoàn thiện cả, vấn đề quan trọng là cúng ta biết sống như thế nào cho xứng đáng
với nản chất thật sự của một con người, để không phải thổ thẹn với lương tâm của một con người. Cuộc sống của
nh t trên b u tr i r ng l n. Cu c i c ng v y thôi. N u chúng ta bi t yêu th ng nhi u h n, cho ấ ầ ờ ộ ớ ộ đờ ũ ậ ế ế ươ ề ơ
ng i khác nhi u h n, thì quanh ta s t a ra th ánh sáng h nh phúc soi sáng m i ng i và cho ườ ề ơ ẽ ỏ ứ ạ ọ ườ
chính ta n a. V i tôi, cho và nh n là i u tuy t v i nh t trên th gian nàyữ ớ ậ đề ệ ờ ấ ế
Câu chuy n “Ti ng v ng r ng sâu” cho ta m t bài h c v m i quan h nhân qu trong cu c s ng: ệ ế ọ ừ ộ ọ ề ố ệ ả ộ ố
cho và nh n. Cho là hành ng chuy n m t th gì c a mình sang ng i khác, Còn nh n là hành ậ độ ể ộ ứ ủ ườ ậ
ng n m l y, ti p nh n nh ng gì ng i khác trao t ng. Nh ng th cho và nh n có th là v t ch t độ ắ ấ ế ậ ữ ườ ặ ữ ứ ậ ể ậ ấ
nh ti n b c, qu n áo, dùng…C ng có th ó là nh ng th quí giá, nh ng viên ng c p trong ư ề ạ ầ đồ ũ ể đ ữ ứ ữ ọ đẹ
cu c s ng này: tình yêu th ng, s c m thông, s quan tâm…Cho và nh n có m i quan h nhân ộ ố ươ ự ả ự ậ ố ệ
qu . Khi chúng ta cho ng i khác m t i u gì thì cùng lúc y chúng ta c ng nh n c m t i u gì ả ườ ộ đề ấ ũ ậ đượ ộ đề
ó th t ý ngh a, nh n c n c i, ánh m t h nh ph1uc c a ng i kia, nh n c ni m h nh đ ậ ĩ ậ đượ ụ ườ ắ ạ ủ ườ ậ đượ ề ạ
phúc, s c m thông…Ng c l i, khi chúng ta nh n ng i khác m t i u gì ó thì chính giây phút yự ả ượ ạ ậ ườ ộ đề đ ấ
chúng ta c ng ã cho ng i i di n s bình yên trong tâm h n, trong l ng tâm. Trong gia ình, ũ đ ườ đố ệ ự ồ ươ đ
cha m luôn là ng i cho con mình s yêu th ng, s hi sinh tài s n v t ch t c a mình. a con ẹ ườ ự ươ ự ả ậ ấ ủ Đứ
ã nh n c tình yêu th ng c a cha m và c ng chính a con y ã cho cha m c a chúng n đ ậ đượ ươ ủ ẹ ũ đứ ấ đ ẹ ủ ụ
c i, ánh m t vui s ng, ngây thườ ắ ướ ơ
“ Cu c i này là m t t m g ng, n u anh chau mày v i nó, nó s ném l i cho anh m t khuôn m t ộ đờ ộ ấ ươ ế ớ ẽ ạ ộ ặ
chanh chua. N u anh m m c i v i nó, nó s là ng i b n vui v thân thi n v i anh” ế ỉ ườ ớ ẽ ườ ạ ẻ ệ ớ
(H i ch phù hoa- U-thac-c -sê)ộ ợ ơ
Th c v y, n u ta yêu th ng m lòng v i m i ng i thì m i ng i s yêu m n, trân tr ng ta. N u taự ậ ế ươ ở ớ ọ ườ ọ ườ ẽ ế ọ ế
ch ng làm nh ng i u t t p giúp , em ni n vui cho ng i b nh t t, khó nghèo thì h s ủ độ ữ đề ố đẹ đỡ đ ề ườ ệ ậ ọ ẽ
t ng ta s yêu quí, lòng bi t n. Tâm h n ra s trào dâng h nh phúc vì em l i ni m vui và s yeu ặ ự ế ơ ồ ẽ ạ đ ạ ề ự
th ng m i ng i. Tình yêu là m t món quà kì di u mà Th ng ã ban t ng con ng i. Nó th p ươ ọ ườ ộ ệ ượ đếđ ặ ườ ắ
lên trong lòng nh ng ng i b t h nh ni m tin r ng h không cô n, l loi. Ng i cho i tình yêu ữ ườ ấ ạ ề ằ ọ đơ ẻ ườ đ
th ng l i ón nh n nhi u h n s quí m n, s bi t n và ý ngh a cu c s ng. H nh phúc là th ươ ạ đ ậ ề ơ ự ế ự ế ơ ĩ ộ ố ạ ứ
n c hoa mà khi ta v y lên ng i khác s v ng l i ít nhi u trên taướ ả ườ ẽ ươ ạ ề
“ N u là con chim chi c láế ế
Thì con chim ph i hót, chi c lá ph i xanhả ế ả
L nào vay mà không có trẽ ả
S ng là cho i âu ch nh n riêng mình”ố đ đ ỉ ậ
Gieo vào cu c i n i h ng h c, thù oán, b n s nh n c s thách th c, e d a. B i l cu c i ộ đờ ỗ ằ ọ ạ ẽ ậ đượ ự ứ đ ọ ở ẽ ộ đờ
Câu chuy n “ Ti ng v ng r ng sâu” g i cho ta tinh th n s ng tích c c, yêu th ng ệ ế ọ ừ ợ ầ ố ự ươ
m i ng i và nh th m i ng i s s ng chan hòa yêu th ng v i nhau, cùng nh n c s c m ọ ườ ư ế ọ ườ ẽ ố ươ ớ ậ đượ ự ả
thông yêu th ng m áp tình ng i. Hãy s ng yêu th ng và nh n m i i u t t p c a cu c s ng.ươ ấ ườ ố ươ ậ ọ đề ố đẹ ủ ộ ố
ó chính là ý ngh a y tính nhân v n mà câu chuy n trên ã g i cho chúng taĐ ĩ đầ ă ệ đ ử