NHỮNG BÀI VĂN HAY VÀ BIỂU CẢM LỚP 7 - Pdf 16

Cảm nghĩ về đêm trăng trung thu
Một năm có hai ngày hội dành cho thiếu nhi, đó là tết Thiếu nhi 1 6 và tết Trung thu. So với tết
Thiếu Nhi thì tết Trung thu có phần đợc bọn trẻ con chúng tôi chờ đợi nhiều hơn. Vào ngày ấy, chúng
tôi đợc cùng chung vui với mọi ngời, đợc hoà vào dòng ngời đông đúc trên phố, đợc phá cỗ đêm rằm
cùng cả xóm hay đơn giản chỉ để đợc hởng một niềm vui nho nhỏ: cùng cả gia đình ngắm trăng. Với
tôi, đêm trăng trung thu năm tôi tròn 12 tuổi là đêm trung thu nhiều ấn tợng nhất.
Mẹ tôi vẫn bảo đêm rằm trung thu là tròn nhất. Quả vậy, nhìn lên bầu trời đêm sâu thẳm, một vầng
sáng tròn vành vạnh nh đổ khuôn. ánh trăng nh mật vàng ngọt lịm tuôn tràn xuống mọi ngõ ngách
khiến từng lá cây, ngọn cỏ đều sáng lung linh. ánh mắt trong sáng của mọi bé thơ đều háo hức hớng lên
vầng trăng với ý nghĩ thích thú đợc thấy chị Hằng, chú Cuội: chị Hằng xinh đẹp cùng thỏ ngọc dạo chơi
trên cung trăng, chú Cuội tìm trâu ngồi sầu trên gốc đa thần kì Trung thu là vậy đó, những hình ảnh
đẹp đẽ của ngày rằm đã nhẹ nhàng bớc vào tâm hồn trong trẻo của trẻ thơ qua những câu chuyện cổ tích
đáng yêu.
Ngớc lên trời cao bao la, lòng tôi xúc động vô bờ khi gặp vầng trăng tròn nh gơng mặt thiếu nữ rạng
rỡ nụ cời. Những vì sao lấp lánh kia là những ánh mắt của trời cao đang sẻ chia cùng nàng niềm vui hội
ngộ. Tôi lại thấy lòng mình rạo rực hơn.
Đờng phố nhộn nhịp, đông vui nh Tết. Bớc ra đờng, thấy từng đoàn s tử múa lửa thật tài tình; các em
bé đội trên đầu những chiếc mũ công chúa đáng yêu, tay cầm đèn ông sao năm cánh hay chiếc đèn lồng
giấy đỏ truyền thống, lòng tôi lại vui vui vì một phong tục truyền thống đẹp đẽ đã không bị quên lãng
theo thời gian.
Về nhà, tôi xúc động thấy gia đình đã quây quần, đoàn tụ quanh mâm bánh kẹo trung thu, chỉ còn
đợi tôi về để phá cỗ. Nào bánh nớng, bánh dẻo, quả bởi, quả chuối, lâu rồi nhà mình mới tụ họp đông
đủ vậy bố mẹ nhỉ ! Cảm giác hạnh phúc tràn ngập tim tôi. Tôi thầm cảm ơn đêm trung thu đã mang mọi
ngời đến gần nhau hơn.
Tối muộn, phố xá dần vắng bóng ngời, bây giờ bình thản ngồi lại ngắm trăng trong đêm yên tĩnh mới
thấy lạ làm sao. Trăng nh tròn hơn, sáng hơn, đẹp thanh cao. Lòng nhẹ đi bao nỗi âu lo về bài vở sắp
đến.
Đêm trung thu năm ấy sẽ khắc mãi trong tôi. Đó là một kỉ niệm đẹp thời thơ ấu. Nó nhắc nhở tôi
nghĩ đến những nét trong trẻo mà tâm hồn mình từng có, những yêu thơng mọi ngời dành cho nhau
để mai này nghĩ đến những giây phút đã qua tôi có thể mỉm cời hạnh phúc
(Dàn bài TLV7)

bởi tiếng chim ca hát suốt ngày.
Ngay trước sân nhà tôi là 1 khoảng vườn khá rộng. mảnh vườn được ngăn cách với sân bằng 1 bờ
tường hoa màu vôi trắng. khu vườn đã có từ lâu, từ lúc tôi chưa kịp chào đời. Nó là 1 kỷ niệm của nội
tôi khi ông còn sống. vì thế mỗi lần đặt đôi bàn chân nhỏ xíu lên khu đất của mảnh vườn, lòng tôi bao
giờ cũng dấy lên 1 nỗi niềm nhớ thương thành kính.
Mảnh vườn chủ yếu trồng cây ăn quả. Ngững loại ngon và quý như nhãn, vải thiều, bưởi… những
giống hoa quả ấy không phải tầm thường. nó đã được ông nội lăn lội đem về từ những miền đất khác
nhau. Có loài, nội tôi phải trồng đi trồng lại nhiều lần mới sống được. bởi vậy được đưa đến từ nơi xa
lạ thêm lạ đất. tôi thêm yêu quý mảnh vườn cũng vì lẽ đó. Bởi mảnh vườn là mồ hôi công sức bao ngày
hết lòng chăm bón của nội tôi. Có lần tôi hỏi :“sao nội lại chọn trồng nhiều cây ăn quả”. Nội tôi giảng
giải: “cây cũng như người cháu ạ! Điều quý nhất là phải đơm hoa kết trái, vừa làm đẹp lại phải mang
lại hữu ích cho đời. khi nào lớn, cháu sẽ hiểu hơn chân lý ấy”. quả thật lúc ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu
những lời dạy của nội tôi. Lúc ấy tôi chỉ mong mình lớn thật mau để lại được nghe lại được hiểu những
lời nội dạy. vậy mà chỉ hai mùa trái ngọt đầu tiên, nội đã mãi mãi ra đi. Thế là những bài học kia, tôi
mãi phải tự tìm chân lý cho những thắc mắc của mình.
Giờ đây mảnh vườn đã xum xuê và ngọt ngào hoa trái lắm! chẳng phải tìm kiếm đâu xa, chỉ cần
nhìn vào một góc của mảnh vườn, tôi đã hiểu thấu lời nội năm xưa. Mỗi sáng khi ông mặt trời thức
dậy, tôi lại thay ông tưới tắm mảnh vườn. tôi biết ơn mảnh vườn nhiều lắm bởi hình như chính những
hôm như vậy, tôi thấy thật khoan khoái trong lòng. Được chăm bón cho cây, được thưởng thức những
bông hoa nở sớm, lại nghe tiếng những đàn chim rối rít bỡn đùa nhau. Ôi! Cái cảm giác thật thú vị biết
nhường nào. Hôm nào cũng vậy, tưới cây xong tôi mới vào ăn cơm rồi đi học. tôi thấy thật vui và bố tôi
cũng nói: “việc làm của con tuy nhỏ nhưng nếu con duy trì được, nó sẽ mang lại hữu ích lâu dài”. Tôi
mừng rỡ và phấn chấn bước vào 1 ngày học mới.
Cách đây vài năm, vào ngày giỗ ông tôi, bố tôi quyết định trông f thêm hai luống hoa nho nhỏ trong
vườn. chỉ mấy tháng sau, những bông hoa đua nhau nở. bao nhiêu năm ăn trái ngọt, giờ đây tôi lại càng
vui vì ngày nào cũng được xay ngắm và thưởng thúc hoa thơm. Mảnh vườn thêm 1 lần nữa lại mang
đến 1 ý nghĩa khác cho tôi và dạy tôi thêm 1 chân lý mới.
Tôi sống gắn bó với vườn nhà và không biết sẽ ra sao nếu phải rơiif xa mảnh vườn cũng như tất cả
những người thân yêu ấy. mảnh vườn cũng như nội hay như tất cả những người thân quý của tôi. Nó
luôn cống hiến rất âm thầm và thủy chung. Tôi yêu quý nó và vì thế tôi cũng khát khao làm được nhiều

Em đã gặp bao cuộc đời lam lũ. Và mỗi lần như thế em lại càng yêu quý mẹ hơn. Sau này, dù có đi
đâu, em cũng nhớ về mẹ, nhớ về lòng nhân hậu và nhớ về những gì mà mẹ đã hy sinh để chăm bẵm
hạnh phúc cho cuộc đời em.

Bài 3 : Cảm nghĩ về bố.
Bố yêu kính của con!
Bố ạ! Khi con nhận ra những lỗi lầm của mình cũng là lúc con biết những lời nói kia đã làm nhói
đau tim mẹ biết nhường nào. Con đã giam mình và ngẫm nghĩ suốt mấy ngày qua. Con nhớ về những
ngày con mới sinh ra nhớ lại những ngày con ốm, những ngày con lười nhát không chịu đến trường…
càng nhớ về những ngày tháng đã qua con càng thấy nhục nhã và xấu hổ. con của bố! en-ri-cô của bố!
cái tên lúc nào cũng được mẹ kính yêu nâng niu và chăm sóc. Vậy mà con đã hư đốn và ngu ngốc, đã
chà đạp lên tình yêu thương của mẹ kính yêu.
Con đã ngẫm nghĩ về những điều bố đã nhắc nhỡ con. Không ngờ chỉ 1 phút không nghĩ suy con đã
làm phiền lòng và mất cả niềm tin nơi bố. giờ đây con đã hiểu, con đã lớn khôn, có trở thành người
dũng cảm hay con có thất bại, có sống trong cay đắng nhuốc nhơ thì bố mẹ cũng vẫn là người thương
yêu con nhất. con sẽ vẫn là 1 đứa trẻ không hơn và sẽ vẫn nhận được trọn vẹn đầy đủ sự quan tâm của
mẹ. giờ đây con đã biết và đã hiểu tại sao những người không ngoan trên khắp thế gian này đều coi tình
mẹ là thiêng liêng hơn tất cả.
Bố ạ! Con không dám nghĩ tới. nhưng giả sử một ngày nào đó không có mẹ ở trên đời, không biết
con sẽ sống ra sao? Lúc ấy, nhất là những lúc con gục ngã, con sẽ đứng dậy thế nào! Quả thực, khi
những ý nghĩ kia chỉ cần chợt thoáng lướt qua trong óc, con đã thấy hụt hẫng và choáng váng lắm rồi!.
Bố kính yêu! Khi con ngồi viết những dòng sám hối này, con đã băng khoăn lắm. với những lỗi lầm
mà con đã gây ra thì những lời nói này chắc chắn thể làm an lòng mẹ. con dẫu biết mẹ luôn yêu quý và
thứ tha nhưng vết thương lòng ấy không thể xóa được. có lẽ điều tốt nhất là kể từ ngày hôm nay, bố mẹ
hãy để con tự kiểm điểm lại chính bản thân mình. Bố mẹ hãy đừng vội thứ tha hay an ủi. hãy để con tự
phải biết làm gì để lấy lại niềm tin từ bố mẹ kính yêu. Con sẽ nhận được những cái hôn từ mẹ và co sẽ
vui lòng đáp lại bằng 1 thái độ hối lỗi chân thành.hãy cho con thời gian,con hứa,consẽ sớm trở về đúng
hình thức En-ri-cô vâng lời bố!
Kính thư
En-ri-cô đứa con lầm lỗi

nổi tiến bởi những công trình kiến trúc. Đó là những đền đài lăng tẩm được xây dựng rất cầu kì theo lối
cổ của phương Đông. Những công trình ấy luôn đem đến cho du khách những niềm say mêthaanf bí.
Anna thân mến! đến thăm đất nước mình bạn sẽ khám phá ra nhiều điều tuyệt diệu. ở đây bạn sẽ
được đón tiếp 1 cách nồng hậu chân thành bởi những người dân hiếu khách. Bạn biết đấy! họ chính là
những người góp phần làm nên lịch sử nước tôi – một quá khứ hào hùng mà cả năm châu từng biết đến.
thế nhưng sông giữa thời bình, người dân nước tôi bao giờ cũng rất tự hào và thân thiện.
Bạn thân mến! nhưng lời giới thiệu của mình trên đây chỉ là những gợi ý nhỏ thôi. Thế nhưng mình
hy vọng với những gì mà Anna đã từng được nghe và từng được đọc, cậu sẽ hiểu biết thêm nhiều điều
về đất nược Việt Nam tươi đẹp của chùng tôi. Chúng tôi – những người Việt Nam thân thiện luôn sẵng
sàng và vui mừng chào đón bạn đến thăm đất nước chúng tôi. Hẹn gặp lại trong 1 ngày gần nhất.

Bạn thân của Anna.

Bài 5: Về mẹ
Tôi yêu quý mẹ tôi như bất cứ 1 người con hiếu thảo nào trên trái đất này. Mẹ nặng công sinh thành
dưỡng dục. dù dông bão hay bạo tàncos lớn đến đâu tình mẹ đối với con vẫn như nước trong nguồn
chẳng bao giờ vơi cạn.
Mẹ tôi là 1 người phụ nữ nông dân suốt đời lam lũ. Cuộc sống khó khăn khiến mẹ bươn trải đủ nghề
để lo lắng chu toàn cho ngôi nhà của chúng tôi. Tôi thương mẹ lắm. mới hơn 40 tuổi mà tóc của mẹ đã
có nhiều sợi chuyển hoa râm. Đôi bàn tay mẹ gầy gầy xương xương và nứt nẻ. vầng trắng hiền hòa và
đuôi khóe mắt cũng ngày 1 đậm hơn những vết rạng chân chim. Nhìn dáng mẹ tôi xúc động vô cùng
bới nó hiện lên cả 1 cuộc đời vất vả lo âu.
Từ khi anh em tôi được sinh ra, mẹ dồn cả tình thương yêu cho mấy đứa con bé bỏng. hai anh tôi
sinh ra mạnh khỏe nhưng mẹ đã cũng vất vả lắm rồi. đến tôi, 1 đứa trẻ yếu ớt từ lúc sinh ra mẹ càng vất
vả nhiều hơn. Ba đứa con lần lượt lớn lên cùng những đêm dài mẹ tôi phải lo âu và thức trắng. tôi nhớ,
những lần tôi ốm, đang đêm, tôi choàn tỉnh dậy hẫng hụt và sợ hãi. Thế nhưng ngay lúc ấy tôi đã có mẹ
ở bên. Mẹ tôi ôm tôi vào lòng, những giọt nước mắt ấm nóng của mẹ vô tình chạm vào gò má của tôi.
Những cử chỉ đầy thương yêu của mẹ cứ thế khắc ghi vào trái tim tôi. Mẹ trở thành bà tiên của cuộc
đời tôi những lần như thế.
Ngày xưa khi còn bé thơ và khờ dại, tôi thường hỏi chình mình: mẹ có gì khác mọi người mà tình

suốt ngầy họ chỉ quấn quýt với nhau. Họ coi như không có những người xung quanh họ. thứ tình bạn
như thế không thể coi là cao đẹp được. các bạn kết bạn hãy nên nghĩ đến những lúc khó khăn. Ví như
tôi vậy . năm ngoái, mẹ tôi ốm nặng, mẹ phải nằm viện hàng tháng trời. tôi và bố lo âu nhiều lắm. thế
nhưng nhờ sự giúp đỡ của mọi người, nhất là bạn bè bác sĩ của bố tôi, mẹ tôi đã qua khỏi và ngay sau
đó lại khỏe mạnh bình thường. riêng tôi, tôi cũng phải cảm ơn biết bao nhiêu người bạn. không chỉ có
Bùi Hùng người thường xuyên lui tới. ngày nào cũng có bạn trên kớp, trên trường đến thăm và động
viên mẹ và tôi. Chính sự quan tâm của bạn bè mà tôi và mẹ có thêm nhiều nghị lực. khi tôi khỏi bệnh,
mẹ gọi tôi đến và nói: “mẹ tựa hào về con và các bạn của con. Mẹ sống được cũng nhờ sự giao hảo đầy
ý nghĩa của các con”.
Đấy! các bạn thấy không, trong những hoàn cảnh như thế nếu không có bạn bè, chúng ta làm sao có
thể đứng lên.
Tôi có thể kể ra nhiều và nhiều hơn nữa những điều ý nghĩa mà bạn bè đành cho cuộc sống của tôi.
Tất nhiên, tôi cũng sẵn sàng đáp lại bạn bè trong những lần như thế. Càng nhớ lại, tôi càng quý trọng
tình bạn nhiều hơn. Tôi càng phải tự nhắc nhở chính mình; sống ở trên đời phải kết giao vời nhiều
người bạn tốt. có như vậy, bản thân ta cuộc sống của ta mới ngày 1 thêm rạng rỡ hơn lên.
Dân gian ta từng khuyên nhủ: “gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”. câu tục ngữ nhắc nhở ta trong
việc giao kết bạn bè. Lời dạy của người xưa vô cùng ý nghĩa. Bởi tình bạn chỉ cao quý và tốt đẹp nếu
chúng ta biết “chọn bạn mà chơi” và biết biến tình bạn của mình trở thành 1 thứ tình cảm chân thành và
ý nghĩa.


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status