Tư tưởng Hồ Chí Minh về những chuẩn mực đạo đức cách mạng của con người Việt Nam mới - Pdf 16

Phần mở đầu vào bài.
I. Tìm hiểu về đạo đức cách mạng.
Đạo đức là gì?
Đạo đức là tổng hợp những nguyên tắc, quy tắc, chuẩn mực xã hội,
nhờ đó con người tự giác điều chỉnh hành vi và cách ứng xử trong quan
hệ với nhau và quan hệ với xã hội nhằm bảo đảm quan hệ lợi ích của cá
nhân và cộng đồng xã hội. Đạo đức là một hình thái ý thức xã hội. Đạo
đức nảy sinh do nhu cầu xã hội, phản ánh tồn tại xã hội và hình thức biểu
hiện là nguyên tắc, quy tắc, chuẩn mực xã hội mà những nguyên tắc, quy
tắc, chuẩn mực này định hướng, đánh giá điều chỉnh hành vi của con
người cho phù hợp với yêu cầu của xã hội nhất định, góp phần bảo vệ kỷ
cương xã hội. Bất cứ một chế độ xã hội nào cũng đặt ra việc điều chỉnh
hành vi con người cho phù hợp với yêu cầu của xã hội, đạo đức được
xem là tiến bộ khi nó phản ánh xu hướng tiến bộ của xã hội.
Đạo đức cách mạng là gì?
Trong lịch sử Việt Nam, Hồ Chí Minh là người đầu tiên đưa ra
thuật ngữ và khái niệm “Đạo đức cách mạng” và dày công định nghĩa
khái niệm đạo đức cách mạng, phân tích nội dung bản chất của đạo đức
cách mạng. Đạo đức cách mạng là sự phát triển cao của đạo đức truyền
thống Việt Nam, nảy sinh và phát triển trong cách mạng, là đạo đức phục
vụ cho cách mạng giải phóng dân tộc và cách mạng XHCN.
II. Tư tưởng Hồ Chí Minh về những chuẩn mực đạo đức cách
mạng của con người Việt Nam mới.
1. Quan niệm về vai trò đạo đức Cách Mạng.
Hồ Chí Minh là một trong những nhà tư tưởng, những lãnh tụ cách
mạng đã bàn nhiều nhất đến vấn đề đạo đức. người không để lại
những tác phẩm đạo đức lớn, nhưng những tư tưởng lớn của Người về
đạo đức đã nằm trong những bài viết, bài nói ngắn gọn, được diễn đạt
rất cô đọng hàm súc theeo phong cách phương Đông, rất quen thuộc
với on người Việt Nam. Bản thân Người lại thực hiện trước nhất và
nhiều nhất những tư tưởng ấy, nhiều hơn cả những điều Người đã nói,

Người đặc biệt quan tâm đến đạo đức của các cán bộ Đảng viên.
- Trên mọi lĩnh vực hoạt động của Người- từ đời tư đến đời công,
cũng như sinh hoạt học tập lao động, chiến đấu lãnh đạo quản lý…
- Trên mọi phạm vi từ hẹp đến rộng- từ gia đình đến xã hội, từ giai
cấp đến dân tộc, từ các vùng miền địa phương đến cả nước, từ
quốc gia đến quốc tế.
4. Những phẩm chất cơ bản của con người Việt Nam trong thời
đại mới theo quan điểm Hồ Chí Minh.
a, Trung với nước hiếu với dân.
Trung - Hiếu là những khái niệm đã có trong đạo đức truyền thống
Việt Nam và Phương Đông, khái niệm này ăn sâu bám rễ trong tâm hồn
ngưới Việt Nam.
+Trung là trung với Vua, Khổng Tử đưa ra một cặp mệnh đề
“Vua Minh, Tôi Trung” nói lên quan hệ hai chiều và tác động lẫn nhau,
đến Đổng Trọng Thư thời nhà Hán với chế độ phong kiến TW tập quyền
thì Trung với vua là một yêu cầu vô điều kiện, “Quân xử thần tử thần bất
tử bất trung” vua có tàn bạo thì vẫn phải nghe lệnh.Đạo đức phong kiến
trong thời này nhằm bảo vệ tôn ti trật tự của nhà nước phong kiến trung
ương tập quyền.
Trong lịch sử Việt Nam,tư tưởng Trung quân cũng tồn tại như ở
những nước Phương Đông chiụ ảnh hưởng của Nho giáo , song tư tưởng
Trung Quân của Việt nam gắn bó rất chặt chẽ với tư tưởng Ái Quốc (vì
chủ nghĩa yêu nước Việt Nam là giá trị cao nhất trong bảng thang các giá
trị, nếu như vua hèn, vua Rước Voi Giày Mả Tổ ,Vua “cõng rắn cắn gà
nhà” thì lòng trung quân sẽ tan vỡ, đó cũng là một đặc điểm của tư tưởng
trung quân ở Việt Nam.“Dãy Trường Sơn thăm thẳmNước Đại Hải đại
ngàn .Vua An Nam theo giặc .Cho dân tình cơ hàn”.(Vè Nghệ Tĩnh),
Kế thừa khái niệm Trung của phương Đông nói chung và Việt
Nam nói riêng. Hồ Chí Minh đã nâng lên tầm nội dung của khái niệm
này “Trung với nước” – Trung với nước được coi là phẩm chất cao nhất

(đối với người dân và đối với người cán bộ có những nội dung khác
nhau)
 Đối với người dân , Người giải thích:
Cần: “Là siêng năng, chăm chỉ, cố gắng, dẻo dai… Tục ngữ ta có
câu: “Nước chảy đá mòn, kiến tha lâu đầy tổ. Dao siêng mài thì sắc bén,
Ruộng siêng làm cỏ thì lúa tốt… Mọi người điều phải cần, cả nước đều
phải cần.” [T5-234]Song người cũng lưu ý.Cần không có nghĩa cần là “
làm cố sống, cố chết trong một ngày, một tuần, một tháng đến nổi sinh
ốm đau, phải bỏ việc như vậy không phải là cần” [T6-226]như vậy quan
niệm của Hồ Chí Minh về chữ cần là bao hàm cả cái trí,nghĩa là phải lao
động có kế hoạch,sáng tạo và có năng xuất cao.
Kiệm: tức là tiết kiệm sức lao động, tiết kiệm thời giờ, tiết kiệm
tiền của của nhân dân,của nước và của bản thân mình.“tiết kiệm là không
xa xí, không hoang phí bừa bãi. Tiết kiệm không phải là bủn xỉn… Việc
đáng tiêu mà không tiêu là bủn xỉn, dại dột chứ không phải là kiệm”.
Quan niệm của Hồ Chí Minh về chữ kiệm là bao hàm cả cái trí,tiết
kiệm một cách khôn ngoan hợp lý.
Quan hệ giữa cần và kiệm ,Người viết “Cần với kiệm phải đi đôi với
nhau như hai chân của một con người. Cần không kiệm thì làm chừng
nào xào chừng ấy cũng như cái thùng không đáy, nước đổ vô chừng nào,
chảy ra hết chừng ấy, không lại hòan không … Kiệm mà không cần …
như cái thùng chỉ đựng một ít nước không tiếp tục đổ thêm vào lâu ngày
chắc nước đó sẽ hao bớt dần cho đến khi khô kiệt” [T5-238]
“Liêm: Liêm trong liêm khiết là trong sạch, không tham lam …
Ngày xưa dưới chế độ phong kiến, những người làm quan không đục
khoét dân thì gọi là Liêm. Chữ Liêm ấy chỉ có nghĩa hẹp … Ngày nay,
nước ta là dân chủ cộng hòa, chữ Liêm có nghĩa rộng hơn là mọi người
đều phải Liêm. Chữ Liêm phải đi đôi với chữ Kiệm, cũng như chữ Kiệm
phải đi đôi với chữ cần. Có Kiệm mới Liêm được. Vì xa xỉ mà sinh tham
lam” [T5-243]

trở nên hủ bại, biến thành sâu mọi của dân” [T4-326]
Cần kiệm liêm chính là thước đo văn minh tiến bộ của một dân
tộc. Một dân tộc biết cần, kiệm, liêm, chính là một dân tộc giàu về vất
chất, mạnh mẽ tinh thần là một dân tộc văn minh tiến bộ, là đặc điểm của
một xã hội hưng thịnh, trái lại là đặc điểm của một xã hội suy tàn.
Chí công vô tư
Theo Hồ Chí Minh chủ nghĩa cá nhân là chỉ muốn “mọi người vì mình”
mà không biết “mình vì mọi người” nó là một thứ nội xâm, còn nguy
hiểm hơn cả giặc ngoại xâm. Chủ nghĩa cá nhân là một thứ vi trùng rất
độc, đẻ ra hàng trăm thứ nguy hiểm khác: quan liêu, bè phái, tham ô,
lãng phí, coi thường tập thể, xem khinh quần chúng, độc đoán chính
quyền.
Tuy nhiên cần có nhận thức đúng đắn đâu là chủ nghĩa cá nhân đâu là lợi
ích cá nhân. Hồ Chí Minh cho rằng: Đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân
không phải là dày xéo lên lợi ích cá nhân. Mỗi người đều có cá tính riêng
sở trường riêng, đời sống riêng của bản thân của mỗi gia đình. Nếu
những lợi ích cá nhân đó không không trái với lợi ích của tập thể thì
không phải là xấu. Mỗi người hãy phát huy sở trường và tính cách riêng
của mình
Cần kiệm liêm chính sẽ dẫn đến chí công vô tư, ngược lại đã chí
công vô tư một lòng vì nước vì dân, vì Đảng, không nghĩ đến bản thân
trước “thì nhất định sẽ thực hiện được cần kiêm liêm chính và có nhiều
tính tốt khác. “Mình đã chí công vô tư thì khuyết điểm ngày càng ít, mà
những tính tot như sau ngày càng thêm … Nói tóm tắt, tính tốt ấy có 5
điều: Nhân - Nghĩa - Trí - Dũng - Liêm” [T5-251].
c, Yêu thương con người, sống có tình nghĩa.
Yêu thương con người là một phẩm chất cao đẹp mà Hồ Chí Minh
đòi hỏi phải có trong đạo đức cách mạng. Nếu không có tình yêu thương
con người thì không thể nói đến cách mạng,càng không thể nói đến
CNXH hayCNCS.Con người ở đây là những người cùng khổ, bạn bè,


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status