CHUYỆN KỂ CỦA NGƯỜI TU SĨ KHỔ HẠNH THỨ HAI, CON VUA - Pdf 17



Nghìn lẻ một đêm
Chương 9
CHUYỆN KỂ CỦA NGƯỜI TU SĨ KHỔ
HẠNH THỨ HAI, CON VUA “Thưa bà - Anh nói - Tuân theo lệnh của bà và để cho bà rõ vì nguyên
cớ lạ lùng nào mà tôi lại bị chột mắt phải, tôi phải kể lại toàn bộ câu chuyện
của đời tôi. Tôi chỉ vừa qua tuổi ấu thơ mà phụ vương cha tôi, xin bà biết
cho, tôi vốn là một hoàng tử, nhận thấy tôi khá thông minh nên chẳng hề tiếc
công sức để giáo dục rèn luyện tôi. Tất cả những người thông thạo trong lĩnh
vực khoa học và nghệ thuật trong toàn đất nước đều được triệu đến để huấn
luyện cho tôi.
Chưa thật đọc thông viết thạo mà tôi đã thuộc lòng toàn bộ kinh
Coran, cuốn sách tuyệt diệu chứa đựng các cơ sở nền tảng giáo huấn và quy
tắc của tôn giáo chúng ta. Và để được giáo dục thật sâu sắc, tôi đọc những
tác phẩm của các tác giả được hoan nghênh nhất đã làm sáng tỏ thêm thánh
kinh bằng những lời bình luận của họ. Thêm vào việc đọc đó, tôi học hỏi tất
cả những lời truyền miệng của đấng tiên tri của chúng ta do những vĩ nhân
cùng thời đại thu lượm được. Tất cả những gì liên quan tới đạo giáo của
chúng ta, tôi đều để công nghiên cứu: tôi đặc biệt đi sâu vào môn lịch sử,
văn học nghệ thuật, đọc thơ và làm thơ. Tôi say mê môn địa lý, khoa biên
niên sử, khoa ngôn ngữ học tuy nhiên cũng không lơ là xem nhẹ những bài
tập võ nghệ mà một hoàng tử cần phải hiểu biết. Nhưng một môn mà tôi vô
cùng yêu thích do đó mà đạt được thành công hơn cả là hoàn thiện các từ
ngữ của tiếng A Rập chúng ta. Tôi đạt nhiều tiến bộ trong lĩnh vực này nên

tôi bảo chúng, đây là đoàn sứ bộ của hoàng đế Ấn Độ, hy vọng vì kính nể
Người mà chúng để chúng tôi yên. Nhưng bọn cướp đáp lại một cách hỗn
xược: “Vì sao các ngươi lại muốn chúng ta kính trọng hoảng đế chủ ngươi?
Chúng ta chẳng phải thần dân của ông ta và cũng chẳng trú ngự trên đất đai
của ông ta kia mà”. Nói xong chúng bao vây và tấn công chúng tôi. Tôi
chống cự lại hết sức mình, nhưng cảm thấy đã bị thương và nhìn thấy sứ
thần, người của ông và của tôi đều đã bị đánh ngã lăn xuống đất, tôi lợi dụng
sức tàn của con ngựa cũng đã bị thương nặng, nhảy lên và phóng ra xa bọn
chúng. Tôi thúc ngựa chạy bừa chừng nào nó còn mang nổi tôi, nhưng bất
thần nó khuỵu xuống, chết thẳng cẳng vì quá sức và vì mất máu nhiều. Tôi
rút chân ra khỏi bàn đạp mau chóng và không thấy tên cướp nào đuổi theo,
chắc là chúng còn chúi đầu vào các thứ cướp được để chia chác”.
Kể tới đây, Scheherazade thấy trời đã sáng, buộc phải dừng lại.
- Ôi? Chị của em - Dinarzade nói - Chị không còn thời gian để kể tiếp
nữa rồi. Chán quá đi mất?
- Nếu hôm nay em không lười mà ngủ quên thì chị đã kể được nhiều
hơn rồi - Hoàng hậu bảo.
- Vậy thì, đêm mai em sẽ dậy sớm hơn - Dinarzade nói - Mong là chị
sẽ đền bù lại để thoả mãn hiếu kỳ của hoàng đế mà vì em Người đã chịu
thiệt thòi.
Schahriar không nói gì và đứng lên đi làm nhiệm vụ hàng ngày của
mình.
***

Dinarzade không quên gọi hoàng hậu sớm hơn hôm trước.
- Chị thân yêu - Nàng nói - Nếu chị đã thức thì xin chị kể tiếp chuyện
về tu sĩ thứ hai đi chị.
- Chị đồng ý - Scheherazade đáp, và ngay lúc đó nàng kể tiếp như sau:
“Thế là, thưa bà - Tu sĩ nói - Đơn độc, bị thương, không được ai cứu
giúp, trong một xứ sở xa lạ, tôi không dám trở lại đi trên đường cái sợ là lại

Sau đó ít ngày, thấy là tôi đã lấy lại được sức khoẻ bị suy sụp trong
một chuyến đi dài mệt nhọc và gian khổ và biết là phần lớn các ông hoàng
theo đạo Hồi thường có một nghề hoặc am hiểu một nghệ thuật nào đó để
phòng những lúc gặp vận chẳng may thì đem ra sử dụng nếu cần. Bác hỏi tôi
là còn biết nghề gì kiếm sống để không phải nhờ vả ai không. Tôi đáp là có
thạo môn nọ môn kia, là một nhà ngữ pháp, một nhà thơ v.v Và nhất là
viết chữ rất đẹp.
- Với tất cả những gì mà cậu vừa nói - Bác bảo - cậu sẽ chẳng làm gì
được để có một mẩu bánh đâu. Ở đây chẳng có gì là vô tích sự hơn những
hiểu biết các loại đó. Nếu nghe lời khuyên của tôi - Bác nói thêm - thì cậu sẽ
kiếm một chiếc áo cộc và, trông cậu có vẻ khoẻ mạnh tráng kiện, cậu sẽ vào
rừng gần đây kiếm củi đốt đem ra chợ bán, tôi chắc chắn là cậu sẽ sống
chẳng phải nhờ vả ai cả. Với cách này, cậu có thể chờ thời cơ thuận lợi, trời
đẹp sẽ xua tan đám mây mù đã làm hạnh phúc cuộc đời cậu u ám buộc cậu
phải giấu giếm dòng dõi của mình. Tôi sẽ lo kiếm cho cậu một sợi dây thừng
và một chiếc rìu bổ củi .
Lo vì sợ bị nhận ra và nhu cầu sống khiến tôi chẳng dám ngần ngại
mặc dù nghề kiếm củi đi bán quả là hèn kém và nặng nhọc.
Ngày tiếp sau đó, bác thợ may mua cho tôi một cái rìu và một sợi dây
thừng cùng với một chiếc áo cộc và gửi gắm tôi cho những người dân nghèo
cũng sống bằng nghề kiếm củi. Bác đề nghị với họ là cho tôi đi theo. Họ đưa
tôi vào rừng và ngay ngày đầu tiên, tôi đã đội đầu mang về một bó củi lớn
đem bán được nửa đồng tiền vàng của nước này dù rằng rừng không xa, củi
gỗ đáng lẽ chẳng lấy gì làm đắt ở thành phố này, nhưng ít người chịu vào
rừng kiếm. Trong một thời gian ngắn tôi đã kiếm được khá nhiều tiền, thừa
để trả nợ bác thợ may đã ứng trước cho tôi.
Đã được hơn một năm sống như thế thì một ngày kia tôi đi sâu vào
rừng hơn mọi ngày, tới một nơi phong cảnh thật đẹp, tôi bắt đầu chặt cành
lấy củi. Lúc bứt lên một chùm rễ cây, tôi nhìn thấy một cái vòng sắt gắn vào
một cái nắp cũng bằng sắt. Tôi gạt hết đất đá phủ bên trên nắm lấv cái vòng

- Làm sao mà chàng đến được nơi đây? - Nàng lại hỏi kèm theo một
tiếng thở dài - Đã hai mươi lăm năm nay tôi ở đây và suốt thời gian dài đó
tôi chẳng nhìn thấy ai khác ngoài chàng hôm nay.
Sắc đẹp tuyệt vời của nàng trước mắt tôi với sự dịu dàng và vẻ trung
hậu nàng đón tiếp đã làm tôi mạnh dạn để nói với nàng rằng: “Thưa bà,
trước khi tôi có vinh dự được giải đáp mối băn khoăn của bà, xin bà cho
phép được bộc bạch là tôi vô cùng vui thích vì cuộc gặp gỡ bất ngờ này. Nó
cho tôi cơ hội để tự an ủi về nỗi đau buồn đang mang nặng, và có thể đó
cũng là cơ hội để làm cho bà được vui vẻ hơn trong chuỗi ngày hiện tại”. Tôi
thành thật kể cho nàng nghe do một tai nạn không ngờ như thế nào mà một
hoàng tử con vua trong tình trạng như nàng đang nhìn thấy và tình cờ ra sao
mà tôi khám phá ra cái nhà ngục tráng lệ nhưng buồn chán đang giam hãm
nàng.
- Than ôi? Thưa hoàng tử - Nàng nói và lại thở dài - Chàng rất có lý
để thấy cái nhà ngục sang trọng và rất tráng lệ xa hoa này chỉ là nơi trú ngụ
vô cùng tẻ nhạt chán chường. Khi đã trái với ý muốn của mình thì những nơi
ở dù có tiện nghi hoa lệ tới đâu cũng chẳng làm cho người ta thích thú.
Chẳng có lẽ là chàng chưa bao giờ nghe nói đến tên vua Epitimarus, nhà vua
vĩ đại đảo Gỗ Mun ư? Có tên như thế vì đảo này mọc đầy loại gỗ quí đó.
Thiếp là công chúa, con gái của Người.
Vua cha chọn phò mã là một hoàng tử, anh họ thiếp; nhưng trong đêm
tân hôn đầu tiên, giữa lúc triều đình và cả kinh thành của quốc đảo Gỗ Mun
tưng bừng mở hội, khi thiếp chưa kịp trao thân cho chồng thì một hung thần
tới bắt cóc thiếp đi. Lúc đó thiếp ngất xỉu, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự và khi
tỉnh lại thì thấy mình ở trong lâu đài này. Một thời gian dài, thiếp không sao
mà nguôi được, nhưng thời gian và nhu cầu bắt buộc thiếp cũng phải quen
dần và cam chịu chung sống với lão hung thần. Đã hai mươi lăm năm, như
đã nói với chàng, thiếp sống ở đây và có thể nói là tất cả những gì phục vụ
cho đời sống đều rất đầy đủ, tất cả những gì có thể làm thoả mãn một công
chúa chỉ ưa thích điểm trang và ăn diện.

bùa ấy cùng những chữ loằng ngoằng viết trên đó ra từng mảnh nhỏ cho coi.
Mặc hắn tới, tôi chờ hắn đấy. Cho dù hắn dũng mãnh ghê gớm tới đâu tôi sẽ
cho hắn biết sức mạnh của cánh tay này. Tôi thề là sẽ tận diệt tất cả hung
thần trên thế gian này và hắn sẽ là kẻ đầu tiên.
Nàng công chúa, biết trước hậu quả, khuyên tôi là chớ có động tới cái
bùa. Nàng nói: “Nếu chàng làm thế thì đó là mang lại cái chết cho cả chàng
và thiếp. Thiếp biết rõ lũ hung thần hơn chàng mà”.
Hơi men bốc lên làm tôi chẳng còn phân biệt được lời lẽ đúng đắn của
công chúa. Tồi giơ chân dẫm lên lá bùa và xé nó ra nhiều mảnh”.
Kể đến đây, Scheherazade thấy trời sáng, ngừng nói và hoàng đế thì
đứng lên. Nhưng ông chẳng chút nghi ngờ là lá bùa bị xé vụn nhừ thế sẽ
chẳng khỏi gây ra chuyện nghiêm trọng nào đó. Ông quyết định phải nghe
tiếp câu chuyện.
***

Một tiếng trước khi trời sáng, Dinarzade thức giấc nói với hoàng hậu:
- Chị của em, nếu chị không ngủ, em xin chị cho biết những gì đã xảy
ra trong cái lâu đài dưới mặt đất đó, sau khi hoàng tử đã xé vụn lá bùa.
- Chị sẽ nói cho em rõ ngay giờ đây.
Rồi lập tức nàng tiếp tục câu chuyện dưới nhân vật người tu sĩ thứ hai:
“ Chiếc bùa vừa bị xé nát thì cả lâu đài rung chuyển như sắp đổ sụp
với những tiếng sấm sét và chớp loé sáng từng đợt trong cái lâu đài tối om
om. Tiếng động khủng khiếp đó làm giã một phần hơi men, tôi tỉnh lại
nhưng đã quá muộn, chẳng cứu vãn nổi lỗi lầm của mình nữa. Tôi kêu lên:
- Công chúa! Thế là cái gì vậy?
Nàng hốt hoảng, chẳng nghĩ gì đến tai hoạ bản thân, trả lời tôi:
Hỡi ôi? Chàng hãy trốn mau đi, không thì chết mất?
Tôi làm theo lời nàng, nhưng vì quá sợ hãi mà tôi bỏ lại cái rìu và đôi
dép. Vừa đi tới các bậc thang mà từ đó tôi đã xuống thì cái lâu đài ma mở
toang ra lấy lối cho lão hung thần đi vào. Hắn giận dữ hỏi- công chúa:

dép. Tôi lui vào phòng riêng, hàng ngàn lần tự trách là đã vô cùng dại dột.
Không có gì có thể so sánh được hạnh phúc của công chúa và mình nếu
mình tự kiềm chế không đụng tới cái bùa ma đó.
Trong lúc tôi đang thả mình vào những ý nghĩ não ruột đó thì bác thợ
may đi vào và bảo tôi: “Có một ông già tôi không quen vừa đến, mang theo
cái rìu và đôi dép của cậu mà ông ta bảo thấy ở dọc đường. Ông ta hỏi
những người cùng đi rừng với cậu và biết cậu ở đây. Ra gặp ông ta đi, ông
ấy muốn tự tay mình trao trả cậu những vật đó.
Nghe vậy, tôi biến sắc và toàn thân run lẩy bẩy. Bác thợ may hỏi tôi vì
sao, thì gạch lát sàn buồng bỗng nứt ra thành một khe hở. Ông già, không
chờ được, hiện ra, trong tay cầm cái rìu và đôi dép. Đó là lão hung thần, tên
bắt cóc nàng công chúa xinh đẹp quốc đảo Gỗ Mun, cải trang như thế, sau
khi đã hành hạ công chúa cực kỳ man rợ.
- Ta là thần linh - Hắn bảo chúng tôi - cháu ngoại Eblis, chúa tể các
thần. Có phải đây là cái rìu của ngươi? - Hắn hỏi tôi - Và đây nữa có phải
đôi dép của ngươi?”
Scheherazade kể tới đây, thấy trời hửng sáng nên ngừng lời. Hoàng đế
thấy chuyện của tu sĩ thứ hai quá hay nên chẳng nỡ không muốn nghe tiếp.
Vì vậy ông đứng lên thầm nghĩ: sẽ biết tiếp đó ra sao vào đêm mai vậy.
***

Đêm hôm sau, Dinarzade kêu hoàng hậu:
- Chị thân yêu của em, xin chị kể xem lão hung thần đó làm gì hoàng
tử đi.
- Chị kể ngay đây và trí tò mò của em sẽ được thoả mãn -
Scheherazade đáp rồi kể tiếp chuyện chàng tu sĩ thứ hai như sau:
“ Tu sĩ tiếp tục kể cho nàng Zobéide nghe: “Thưa bà - anh ta nói - Lão
hung thần hỏi tôi như vậy và chẳng cho tôi thời gian để trả lời hắn, mà thực
ra thi tôi cũng chẳng nói nên lời, cái bộ mặt kinh tởm của hắn đã làm tôi hết
hồn. Hắn ôm ngang người tôi, kéo lê tôi ra khỏi buồng và nhảy vút lên cao,

- Nếu đúng như vậy - Lão hung thần nói - thì mi cầm lấy kiếm này và
chặt đầu nó cho ta. Chịu làm thế thì ta sẽ thả cho mi tự do, ta sẽ tin là mi mới
nhìn thấy nó mỗi một lần này như mi nói.
- Xin rất vui lòng - Tôi bảo hắn và cầm lấy thanh kiếm từ tay hắn ”
Nhưng tâu Bệ hạ - Scheherazade đến đây thôi không kể tiếp nũa - Trời
sáng rồi, thiếp chẳng muốn lạm dụng lòng kiên nhẫn của Người - Đó thật là
những chi tiết kỳ lạ - Hoàng đế thầm nhủ - Để ngày mai xem là tay hoàng tử
này có nảy tính hung ác tuân theo lão hung thần hay không?
***

Đêm sắp tàn, Dinarzade gọi hoàng hậu bảo:
- Chị của em, nếu chị không ngủ, xin nói tiếp chuyện hôm qua còn bỏ
dở cho em nghe đi?
- Chị cũng muốn thế - Scheherazade nói - Em sẽ biết là tu sĩ thứ hai kể
tiểp thế này:
“Thưa bà, xin bà đừng tin là tôi tiến đến gần công chúa xinh đẹp quốc
đảo Gỗ Mun để thực hiện mệnh lệnh dã man của lão hung thần. Tôi chỉ
muốn biểu lộ bằng cử chỉ, trong khả năng có thể, tỏ cho nàng hiểu là nếu
nàng đã dũng cảm hi sinh tính mệnh vì tình yêu đối với tôi thì tôi há lại
không dám xả thân mình vì tình yêu đối với nàng hay sao. Công chúa hiểu ý
đồ của tôi. Mặc dầu đau đớn và sầu thảm, nàng nhìn tôi với ánh mắt biết ơn
và như muốn nói là nàng vui lòng chết và lấy làm hài lòng thấy là tôi cũng
muốn chết vì nàng. Và, tôi lùi lại một bước, vứt thanh kiếm xuống đất bảo
lão hung thần: - Tôi sẽ bị đời đời nguyền rủa trước tất cả thiên hạ nếu tôi đã
hèn hạ giết hại một người mà tôi chưa hề quen biết, đó là chưa nói tới bà đây
người mà tôi đang nhìn thấy trong tình trạng như lúc này; đang sắp trút linh
hồn. Ngươi muốn làm gì ta thì làm vì ta đang ở trong tay ngươi, nhưng ta
không thể làm theo cái lệnh tàn ác dã man của ngươi được.
- Ta đã biết rõ - Lão hung thần nói - Là chúng mày thách thức ta, nhục
mạ sự ghen tuông của ta. Nhưng với cách mà ta sẽ xử sự, cả hai chúng mày


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status