Tiếng ve sầu rỉ rả ngân vang, hoa phượng đỏ nở rộ sân trường, cái nóng miền trung
oai bức quá, báo hiệu mùa hè lại về - một năm học trôi qua, nhưng giây phút này đây cũng là
lúc phải ‘chạnh lòng’ suy gẫm với bao nỗi niềm trăn trở khi còn đâu đó mẫu chuyện đáng
buồn như tôi trình bày dưới đây.
Chả là ở một ngôi trường tại tỉnh nọ, nơi đã được nâng cấp lên thành phố hơn một
năm nay. Trong ngôi trường này có một TTCM ở tổ N nọ, được chỉ định lên làm TT năm
bảy năm nay sau khi có một TT kỳ cựu, đầy tâm huyết chuyển công tác sang một trường
khác. Vị tổ trưởng này không hiểu vì sao mà vẫn chễm chệ ngồi trên ghế với cái chức TT ấy
mà không biết là vị này có nghe những lời xì xào, chê bai của các thành viên trong tổ nói về
năng lực CM cũng như thái độ ứng xử của mình với các thành viên khác trong tổ không?
Trong khi lãnh đạo nhà trường hầu như không hề hay biết. Có lẽ là 'phân cấp quản lý rồi' nên
tổ nào, thì tổ ấy làm việc miễn là có báo cáo cho hay là được chăng? Hay là họ sợ ‘đấu
tranh’ là ‘tránh đâu’ dễ bị ghi tên vào sổ ‘thù vặt’ như chơi!
Vị TT này năng lực thì có hạn, lại thêm cái bệnh lười biếng, nhưng có tài lấy lòng cấp
trên và ‘để ý’ cấp dưới. Hễ anh chị em nào bị chấm vào ‘sổ thù vặt’ rồi thì khó thoát, dễ bị
pênanty lắm. Sự thiếu trách nhiệm và làm việc kiểu qua loa, đại khái cho rồi việc với
phương châm cái gì có lợi cho mình thì làm, nhưng cho tập thể thì thoái thác hoặc ‘bán cái’
cho người khác. Một trong nhiều chuyện vặt là qua việc phân chia chuyên môn vào đầu năm
học, vị TT này chọn cho mình toàn lớp A, lớp có nhiều học sinh khá, giỏi – dễ dạy - dễ bảo
đỡ phải hao hơi tổn tiếng như các lớp khác. Trong các cuộc họp tổ chuyên môn, hiếm khi vị
tổ trưởng này đem chuyện chuyên môn ra bàn bạc góp ý, hâm nóng lại phương pháp mới về
đặc trưng bộ môn – mà đây vẫn là vấn đề chưa ngã ngũ – cùng với việc với bài này nên dạy
như thế nào để đạt chất lượng cao? Phân công dự giờ, thao giảng góp ý chuyên môn theo
chuyên đề hầu như không có, hễ ai đề cập đến chuyện CM thì vị này lảng đi chuyện
khác…“Thượng bất chính, hạ tất loạn” ông bà ta nói quả không sai. Trong cuộc họp chỉ có
vị TT này và thư ký tổ là làm việc nhiều nhất – TT truyền đạt lại nội dung của cuộc họp liên
tịch, phân công.v.v… và thư ký chép vào biên bản trong khi mặc sức các thành viên bên
dưới ngồi nói chuyện riêng, thậm chí nói to, đùa giỡn vô tư, hoặc ngồi im thin thít không hé
răng nói nửa lời … Không kiểm tra, không dự giờ, không biết giáo viên này bỏ tiết mấy lần
trong tháng, giáo viên kia có khuyết điểm gì cần chấn chỉnh, đề thi ra có chỗ nào không phù
xem, tập “làm nháp diễn viên” xem diễn có ăn ý khán giả không, có hợp thời gian không,
với bài giảng như vậy có phát huy trí lực học sinh – lấy HS làm TT chưa, có đúng phương
pháp…. Sau hai tiết thực hành diễn xuất nháp lại phải diễn thật rồi! Vào ngày hội giảng đó
nhà trường mời cả chuyên viên (CV) phụ trách chuyên môn của Sở về dự và góp ý. ‘Đầu có
xuôi thì đuôi mới lọt”, vị TT này ‘rào trước, đón sau’ để tạo ấn tượng ban đầu và cũng lấy
lòng CV này, vị TT đã ‘lấy của làng làm lịnh’ gọi là cả tổ cùng gặp gỡ, giao lưu tại một nhà
hàng khá sang trọng. Thế rồi ‘việc trình diễn’ cũng tạm gọi là ‘thành công’ – nhưng diễn
viên thì chưa nhập vai một cách thành thạo cho lắm và giá thành của buổi biểu diễn đó khá
tốn kém đến nỗi vị CV chuyên môn sở này cũng phải thốt lên vừa đùa, vừa thật rằng một tiết
dạy như thế này quá tốn kém, phải tính tiền kê giờ cho một GV bấm máy tính trình chiếu, ba
GV khác phát bài tập được photo trên giấy, một giáo viên trực giảng và còn tiền photo bài
tập cho HS – Nhưng mà thế cũng được vì vài ba năm mới có một lần, đem chia ra cho mấy
mươi tháng học, thì cũng không đáng là bao! Câu nói mới thâm thúy làm sao! Làm gì có
chuyện trong thực tế một tiết học 45 phút lại có GV trợ giảng, không chỉ một GV mà những
bốn GV như thế, lại cộng thêm tốn cả trăm ngàn tiền photo. Nhưng rồi trong khi góp ý tiết
dạy vị TT này đã nhanh nhảu phát biểu rằng đây là công trình của tập thể tổ, giáo án do tổ
cùng soạn và TT chỉ là người đại diện lên dạy mà thôi, nghe đến đây CV này đành phải nói
‘nhìn chung là Tốt’ một cách miễn cưỡng vì lẽ ‘đắt nhân tâm” mà, nếu nói ‘chưa được’ có
phải mếch lòng cả chục GV trong tổ đang ngồi nghe hay sao? Trơ trẽn làm sao! Đến khi
nhận thưởng và quà lưu niệm do nhà trường trao nhân ngày hội giảng, vị TT này nhận một
cách “phấn khởi” không ngượng ngùng và sử dụng phần thưởng này riêng cho cá nhân mình
thôi. Thậm tệ hơn là vị TT này chẳng có một lời cảm ơn chung chung đến các đồng nghiệp
đã giúp đỡ mình soạn bài, trợ giảng chứ chưa nói đến một ly nước thay lời cảm ơn. Lại một
phen ‘xầm xì sau lưng’ giữa các thành viên trong tổ. Thấy mới ‘kỳ quặc’ không chứ!
Để trang bị kiến thức tốt cho HS trong kỳ thi tốt nghiệp THPT, sở GD&ĐT có công
văn chỉ thị mỗi tổ CM ở các trường THPT phải nộp lên một đề thi thi thử, sau đó chia sẻ
giữa các trường với nhau. Không biết là vì căn bệnh lười biếng đang hoành hành hay không
đủ trình độ ra đề hay sao mà vị TT này nhờ ai đó tải về một đề thi ngẫu nhiên từ mạng
Violet. Khi nộp lên, đề thi này không qua mắt được các CV của Sở cho nên đề thi đó bị loại
ngay, không nằm trong danh sách các đề thi được chia sẻ trên mạng của sở. ‘Thật buồn!’. Và