Thiên Long Bát Bộ - Kim Dung - Pdf 17

Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
Kim Dung
Thiên Long Bát Bộ
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động
Nguồn: />Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ.
MỤC LỤC
Hồi 1
Hồi 2
Hồi 3
Hồi 4
Hồi 5
Hồi 6
Hồi 7
Hồi 8
Hồi 9
Hồi 10
Hồi 11
Hồi 12
Hồi 13
Hồi 14
Hồi 15
Hồi 16
Hồi 17
Hồi 18
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
Hồi 19
Hồi 20
Hồi 21
Hồi 22
Hồi 23

kiếm hiểm ác với ý định hạ đối phương cho lẹ. Hai bên đang ở thế quân bình, không phân hơn kém,
đột nhiên gã đứng tuổi vung lên một đường kiếm, dùng sức quá mạnh, xiêu hẳn người đi, dường như
sắp té nhào.
Trong đám khách ngồi xem, một cậu nhỏ mặc áo trắng thấy vậy bất giác phì cười. Nhưng cậu biết
ngay thế là thiếu lịch sự, vội lấy tay che miệng.
Ngay lúc ấy, ngoài võ trường gã trẻ tuổi cầm kiếm quất vào lưng gã đứng tuổi.
Gã này thừa thế xoay mình lại, tiện đà cầm thanh trường kiếm vừa chém vừa quát một tiếng "Mau".
Nhát kiếm đến nhanh như chớp, gã trẻ tuổi không tài nào tránh kịp, bị chém trúng vào bắp vế bên trái.
Bị thương gã bước loạng choạng, phải chống kiếm xuống đất mới đứng vững lại được. Gã trẻ tuổi toan
đấu nữa, nhưng gã đứng tuổi đã tra kiếm vào bao tươi cười hỏi:
- Chử sư đệ! Ngu huynh cảm ơn sư đệ đã nhường cuộc thắng cho. Sư đệ có đau không?
Gã trẻ tuổi họ Chử, sắc mặt nhợt nhạt, mím môi đáp:
- Ða tạ Cung sư huynh có lòng tốt đã nhẹ đòn cho.
Ông già râu dài vẻ mặt hớn hở, mỉm cười nói:
- Phe Ðông thắng cuộc này nữa là ba. Vậy được ở lại Cung Kiếm Hồ năm năm nữa. Tân sư muội có ý
kiến gì nữa chăng?
Một vị đạo cô đứng tuổi ngồi ở mé tây nhà luyện võ sảnh có vẻ bực tức, nén giận đáp:
- Tả sư huynh khéo rèn được đồ đệ xuất sắc. Nhưng năm năm vừa qua chẳng hay sư huynh đã nghiên
cứu tinh vi được điều bí ẩn ở núi Vô Lượng chưa?
Ông già râu dài trừng mắt nhìn đạo cô nói:
- Sư muội quên lề lối của phái ta rồi sao?
Ðạo cô đành chép miệng một cái rồi không nói gì nữa.
Ông già họ Tả, tên gọi Tả Tử Mục, khách giang hồ tặng cho ông cái ngoại hiệu là "Nhất kiếm trấn
Thiên Nam", chưởng giáo phe Ðông phái Vô Lượng Kiếm, còn vị đạo cô kia đạo hiệu là Song Thanh,
biệt hiệu là "Phản quang tróc ảnh", cầm đầu phe Tây phái Vô Lượng kiếm. Nguyên phái Vô Lượng
kiếm chia làm ba phe: phe Ðông, phe Nam và phe Tây. Nhưng phe Nam suy sụp từ lâu rồi chỉ còn hai
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
phe Ðông và Tây là hưng thịnh và có lắm nhân tài. Phái Vô lượng kiếm sáng lập từ triều Hậu Ðường
đời Ngũ Ðại, đến đầu đời Tống thì chia ra ba phe. Cứ năm năm thì đồ đệ cả ba phe hội họp ở cung

đệ tử phái Ðiểm Thương, Lăng Tiêu Tử: đạo nhân chùa Ngọc Chân núi Ai Lao, Già Diệp thiền sư chùa
Ðại Giác, Mã Ngũ Ðức thi nhau quay vào chúc tụng Tả Tử Mục.
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
Tả Tử Mục tươi cười nói:
- Năm nay Tân sư muội đưa ra bốn tên đồ đệ, kiếm thuật khá lắm nhất là trận đấu thứ tư, bọn tôi thắng
được là may. Chử sư điệt nhỏ tuổi mà đã tới trình độ đó thì bước tiền đồ chưa biết đâu mà lường. Sau
hạn năm năm này nữa hai phe chúng tôi chắc lại có phen đổi ngôi.
Nói xong cười khà khà một hồi rồi quay sang chàng thiếu niên họ Ðoàn nói:
- Vừa nãy liệt đồ đánh dứ đòn "Ðiệt phác bộ" để thủ thắng, dường như Ðoàn thế huynh chê miếng đó
dở quá. Vậy Ðoàn thế huynh ra sân chỉ giáo cho y một vài miếng nên chăng? Người ta thường nói rằng
dưới cờ một bậc danh tướng đâu có quân hèn. Mã Ngũ ca oai danh lừng lẫy khắp Vân Nam, môn đồ
người quyết không phải tay vừa.
Mã Ngũ Ðức hơi đỏ mặt vội đáp:
- Ðoàn huynh đây không phải là đồ đệ ngu huynh đâu. Ngu huynh kiếm thuật tầm thường dám đâu
nhận làm sư phụ ai trước mặt quý vị đây. Tả hiền đệ chẳng nên buông lời diễu cợt. Nguyên Ðoàn
huynh qua chơi tệ xá, nhân nghe tin hai phe trong tôn phái có cuộc đấu kiếm cho là một cơ hội để mở
rộng tầm nhỡn quang, liền theo ngu huynh tới đây mà thôi.
Tả Tử Mục nghĩ thầm: tưởng y là đồ đệ Mã Ngũ Ðức thì mình còn nể mặt, không nỡ tuyệt tình, nếu
chỉ là kẻ xã giao thì hà tất mình phải e dè nữa? Kẻ nào cả gan dám đến cung Kiếm Hồ ngạo mạn mà
mình không bôi gio trát trấu vào mặt, cứ để nó xuống núi tự nhiên thì còn chi là thể diện Tả Tử Mục
này nữa. Nghĩ vậy Tả liền cười nhạt hỏi:
- Xin Ðoàn huynh cho biết đại hiệu là gì, môn hạ các cao nhân nào?
Chàng thiếu niên đáp:
- Ngu hạ họ Ðoàn tên Dự, vẻn vẹn có thế thôi, chả có đại hiệu chi ráo, mà cũng chẳng tầm thầy học võ
chi hết. Ngu hạ phải cái tật hễ thấy người té nhào thì bất luận là té thật hay té giả vờ cũng phải phì cười
chứ không nín được.
Tả Tử Mục thấy chàng ăn nói vô lễ, không còn ra thể thống gì nữa, bất giác tức giận hỏi:
- Làm sao mà phải phì cười?
Ðoàn Dự mở quạt giấy ra phe phẩy, lững lờ đáp:

múa đi cho chúng ta coi?
Cung Nhân Kiệt quát lớn:
- Thằng nhãi con kia! Sư phụ ta bảo mi ra đây cùng ta tỷ thí, mi nghe rõ chưa?
Tay vẫn phe phẩy cây quạt giấy, Ðoàn Dự lắc đầu thong thả đáp:
- Sư phụ mi hả? Sư phụ mi thì mặc sư phụ mi. Sư phụ mi không phải là sư phụ ta. Sư phụ mi sai mi thì
được. Sư phụ mi bảo mi đấu kiếm thì mi đã đấu lúc nãy rồi còn gì nữa? Chứ sư phụ bảo ta đấu với mi:
một là ta không biết đánh kiếm, hai là ta sợ thua, ba là ta sợ đau, bốn nữa là ta sợ chết nên ta không
đấu. Ta đã bảo không đấu là không đấu nghe chưa?
Mọi người nghe Ðoàn Dự cho ra một tràng "sư phụ mi, sư phụ ta" với một giọng nửa ra hách dịch, nửa
ra ỡm ờ thì không sao nhịn cười được. Ðám môn đồ của "Phản quang tróc ảnh" Song Thanh đạo cô vớ
được cơ hội cười một trận thỏa thích, nhất là các cô nữ đệ tử cứ rũ ra mà cười ngặt nghẽo khiến cho
bầu không khí trong nhà luyện võ sảnh mất hẳn vẻ trang nghiêm.
Cung Nhân Kiệt điên tiết lên, hằm hằm chạy đến trước mặt Ðoàn Dự, chĩa kiếm thẳng vào bụng quát:
- Có thật mi không biết kiếm pháp hay là mi giả vờ?
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
Ðoàn Dự nhìn mũi kiếm chỉ còn cách bụng mình vài tấc, giá chỉ đưa nhẹ một phát là đâm thủng tim
gan vậy mà nét mặt tuấn tú vẫn thản nhiên như không, chẳng chút chi lộ vẻ sợ sệt, ung dung đáp:
- Ta vừa giả vờ, vừa không biết thật.
Nhân Kiệt hùng hổ dằn từng tiếng:
- Này này ta bảo! Mi đã tới cung Kiếm Hồ, núi Vô Lượng thì đừng hòng khoác lác rồi yên lành mà trở
về! Mi là môn hạ ai? Kẻ nào đã sai mi đến đây ăn nói càn rỡ? Phải nói cho thật, không thì đừng trách
mũi kiếm của lão gia là quá vô tình!
Ðoàn Dự ngáp dài vươn vai, uể oải nói:
- Nào cung Kiếm Hồ, nào Vô Lượng kiếm nổi tiếng hào kiệt trong đám giang hồ, chẳng lẽ ta không
động thủ và ở trước mặt quý vị tiền bối đây mi đâm chết ta sao? Cung Nhân Kiệt cáu quá, không thể
dằn lòng được nữa, thu kiếm về giơ tay tát một cái thật mạnh vào má Ðoàn Dự. Ðoàn Dự hơi nghiêng
đầu đi một chút nhưng không tránh nổi cái tát nổ đom đóm mắt ra, mặt sưng vù lên, năm vết ngón tay
còn in rành rành trên má.
Cảnh tượng này khiến mọi người đều chưng hửng, vì ai nấy đều tưởng Ðoàn Dự tất có bản lãnh ghê

nắm được, sợ quá hai chân nhảy loạn lên rồi vội vàng cởi áo ra.
Hai vụ xảy ra cùng lúc một cách đột ngột, mọi người còn đang kinh ngạc chợt nghe trên đầu có tiếng
cười hích hích liền ngẩng lên nhìn, thì thấy một cô gái ngồi vắt vẻo trên xà nhà, hai tay cầm hai nắm...
rắn. Cô gái này tuổi chừng 16, 17 toàn thân mặc y phục màu xanh, nét mặt tươi cười xinh như hoa. Cả
hai tay cô có đến hơn chục con rắn nhỏ bé, con xanh, con sặc sỡ, xem ra toàn là rắn độc cả. Cô bé cầm
rắn như thể cầm đồ chơi, không chút chi sợ hãi. Có mấy con nhoai ra bò cả lên mặt, lên mũi cô ra
chiều âu yếm thân mật...
Mọi người đang mải nhìn cô bé, bỗng nghe Cung Nhân Kiệt cùng sư đệ vì quá sợ la hét om sòm, lại
quay xuống nhìn hai gã. Ðoàn Dự lúc đó cứ ngây người ra mà nhìn cô bé. Cô ngồi trên xà nhà, bỏ
thõng hai chân xuống, đu qua, đu lại ra vẻ ung dung lắm. Ðoàn Dự trong lòng tự nhiên cảm thấy trìu
mến, lên tiếng hỏi:
- Cô nương! Phải chăng cô đã cứu tôi?
Cô gái hỏi lại:
- Mấy đứa độc ác nó đánh cậu, sao cậu không trả đòn chúng?
Ðoàn Dự đáp:
- Tôi không biết đánh trả.
Bất thình lình nghe một tiếng phập, Ðoàn Dự cất đầu lên nhìn lại: Tả Tử Mục tay cầm thanh trường
kiếm hãy còn chút vết máu, dưới đất con rắn đỏ đứt làm hai khúc, thì ra nó đã bị Tả chém chết. Còn
Cung Nhân Kiệt, mình trần trùng trục ngồi dãy giụa, một con rắn xanh đang bò trên lưng rất nhanh,
Nhân Kiệt vồ mấy lần đều sểnh, không sao bắt được.
Tả Tử Mục quát:
- Nhân Kiệt ngồi im! Không được động đậy!
Nhân Kiệt trố mắt ra nhìn: ánh kiếm lóe sáng, con rắn xanh cũng bị chặt làm đôi. Tả Tử Mục chém
nhanh như điện, mọi người chưa ai kịp trông rõ mà xác rắn đã lăn dưới đất. Kỳ hơn nữa là lưng Nhân
Kiệt không bị sây sát mảy may, nhát chém chỉ vừa vặn hết mình con rắn cho đứt đôi, thế mới tuyệt
diệu! Mọi người vỗ tay reo hò nức nở khen tài Tả Tử Mục.
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
Ðoàn Dự đằng hắng một tiếng rồi nói:
- Chém chết con rắn thì có chi là lạ mà làm nhộn lên thế?

Cô gái nói:
- Ta không xuống đã sao?
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
Tả Tử Mục nói:
- Ngươi không chịu xuống, tá sẽ kéo xuống.
Cô gái cười khanh khách nói:
- Ngươi thử làm đi! Nếu kéo được ta ta cho là giỏi. Tả Tử Mục nghĩ mình đường đường là một vị tôn
sư đang ở trước mặt bao nhiêu tay anh chị trong phái võ lâm cùng các môn đồ chả lẽ lại đi giằng co
với đứa trẻ nít bèn quay lại bảo Song Thanh đạo cô:
- Song Thanh sư muội! Sư muội cho một tên nữ đệ tử lên kéo cổ nó xuống đây!
Song Thanh đạo cô đáp:
- Môn đồ phe Tây chả có đứa nào giỏi khinh công cả.
Tả Tử Mục sầm nét mặt lại, toan nói nữa thì cô gái lại lên tiếng:
- Ngươi không đền ta hai con rắn thì đây ta cho ngươi coi cái này hay lắm.
Nàng thò tay vào bọc lấy ra một vật tựa như cái đũa bằng vàng lấp lánh, nhằm Cung Nhân Kiệt ném
xuống. Nhân Kiệt tưởng là một thứ ám khí không dám giơ tay ra đón lấy, nhích chân trái sang một bên
để tránh, bất ngờ cái đũa vàng đó lại là một sinh vật, ở trên không nghoe ngẩy rồi chui tuột vào lưng
mình. Bấy giờ hắn mới biết là một con rắn nhỏ sắc vàng. Con này linh hoạt vô cùng, chạy từ sau lưng
ra trước ngực, lên đầu rồi chạy tứ tung trong khắp mọi nơi trong người gã.
Ðoàn Dự thấy vậy cười nói:
- Hay lắm! Hay lắm! Con rắn chơi trò này thú tuyệt!
Kim xà bò mỗi lúc một nhanh thêm, nhanh đễn nỗi toàn thân Nhân Kiệt chỉ thấy một mầu vang rực.
Bấy giờ Lăng Tiêu Tử đạo nhân chùa Ngọc Chân, núi Ai Lao như chợt nhớ ra điều gì, bất giác la thất
thanh:
- Phải... phải chăng đây... đây là con Kim Linh, một trong Vũ huyệt tứ linh?
Mã Ngũ Ðức hỏi:
- Xin hỏi đạo huynh: Vũ huyệt tứ linh là cái chi vậy?
Lăng Tiêu Tử biến sắc nói:
- Ðây không tiện nói, xin để lúc khác.

Tả Tử Mục còn đang ngơ ngác, Cung Nhân Kiệt đập hai tay, hai chân loạn cả lên thì ra con kim xà đã
chui vào trong quần gã.
Ðoàn Dự vừa vỗ tay vừa cười ha hả nói:
- Bây giờ mới thật là mở rộng tầm con mắt. Hay tuyệt là hay!
Cung Nhân Kiệt vội cởi bỏ quần áo ngoài ra để hở cặp đùi mập mạp đầy lông lá.
Cô gái vẫn vẻ mặt tự nhiên, chẳng e dè gì cả lên tiếng gọi to:
- Tên ác ôn kia! Tính mi thích áp bức người, sỉ nhục người, bây giờ ta làm cho mi trần như nhộng, thử
xem mi có biết xấu hổ không?
Nàng lại thổi phù phù hai cái. Con kim xà dường như nghe hiểu lệnh truyền: một tia ánh vàng loé ra,
nó chui ngay vào tận trong quần đùi Cung Nhân Kiệt. Trong nhà luyện võ sảnh có vô số thiếu nữ,
Nhân Kiệt dù sợ chết cũng đành chịu chứ không sao cởi nốt chiếc quần đùi ra. Gã la lớn lên một tiếng
rồi lảo đảo chạy ra ngoài...
Cung Nhân Kiệt vừa chạy đến cửa sảnh đường, bất thình lình ngoài cửa cũng có người bước vào. Cả
hai bên cùng vội quá thành ra đụng mạnh đánh "binh" một cái, Cung Nhân Kiệt bị đẩy ngược trở lại,
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
còn người ngoài cửa bước vào đang ngẩng mặt lên trời bị hất ngã ngửa.
Tả Tử Mục nhìn thấy kêu lên:
- Dung sư đệ
Cung Nhân Kiệt quên cả con kim xà trong mình, vội chạy lại nâng sư thúc dậy.
Ðang nâng dở dang thì con kim xà khuấy động trong mình, Cung Nhân Kiệt la lên một tiếng, thò tay
vào mò rắn, đành buông sư thúc ra cho té xuống. Trên xà nhà cô gái cười khanh khách nói:
- Ta chỉnh mi thế là đủ rồi!
Trong miệng cô lại xùy một tiếng dài, con kim xà ở trong quần đùi Cung Nhân Kiệt liền chui ra, rồi
theo bờ tường chạy vút lên xà nhà, nhanh như chớp chuồn vào lòng cô gái.
Lần này Cung Nhân Kiệt nâng được sư thúc lên, cả kinh líu lưỡi gọi:
- Dung... Dung sư thúc! Sư... sư thúc làm sao vậy?
Tả Tử Mục chạy lại xem thì sư đệ mình hai mắt đã trợn ngược lên, mặt đầy vẻ căm phẫn và tắt thở mất
rồi. Tả Tử Mục cả kinh vội làm mọi cách hô hấp nhân tạo, nhưng không sao cứu cho hồi tỉnh lại nữa...
Nguyên người này tên gọi Dung Nguyên Quy cùng học võ với Tả Tử Mục. Võ công tuy chưa bằng Tả

Ðang lúc nói chuyện, một người từ ngoài cửa bước vào. Ngỡ ai té ra là Lăng Tiêu Tử, ông bỏ ra đi từ
lúc thấy con kim xà, giờ lại trở lại. Lăng Tiêu Tử vẻ mặt bơ phờ, trên má còn một vết máu dài, chiếc
mũ đạo sĩ rơi đâu mất, đầu tóc bù xù, tỏ ra vừa trải qua một cuộc giao đấu kịch liệt và bị thảm bại.
Tả Tử Mục giật mình hỏi:
- Lăng Tiêu đạo... đạo huynh. Ðạo huynh làm... làm sao thế?
Lăng Tiêu Tử hầm hầm đáp:
- Ở đời chưa từng thấy bọn nào dã man đến thế bao giờ. Chúng bảo không cho xuống núi... Thế rồi...
một mình không địch lại với bốn năm đứa.
Tả Tử Mục hỏi:
- Phải chăng đạo huynh vừa đánh nhau với đảng Thần Nông?
Tiêu Tử nói:
- Ðúng rồi bọn nó đã trấn giữ hết các ngả đường và bảo: từ giờ cho đến sáng rõ, bất luận là ai cũng
không cho xuống.
Cô gái ngồi trên xà nhà cắn hạt dưa,vẫn lắc lư đôi chân bỏ thõng bỗng cầm một hạt ném trúng giữa
trán Ðoàn Dự nói:
- Này cậu! Có ăn hạt dưa không? Lên đây chơi nhé!
Ðoàn Dự đáp:
- Không có thang thì làm sao tôi lên được?
Cô gái đáp:
- Dễ lắm mà
Nói rồi cởi chiếc dây lưng màu lục, thả một đầu xuống bảo:
- Cậu nắm lấy đầu dây này để tôi lôi lên!
Ðoàn Dự nói:
- Tôi nặng lắm, cô nương lôi không nổi đâu! Cô gái cười nói:
- Thì hãy thử xem sao, không sợ té chết đâu!
Ðoàn Dự nắm lấy đầu dây lưng, bất ngờ thấy lạnh buốt rồi sợi dây lại ngo ngoe, nhìn kỹ xem thì đâu
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
có phải dây lưng mà là con rắn sống, mình dài và nhỏ, từ trên xuống dưới đều bằng nhau, mới trông sơ
qua thì không ai biết là rắn. Cô gái cười khanh khách nói:

Lúc ấy Cung Nhân Kiệt đã mặc quần dài nhưng còn để mình trần. Cả hai gã đều có vẻ hốt hoảng chạy
về đến trước mặt Tả Tử Mục, Cam Nhân Hào bẩm:
- Trình sư phụ đảng Thần Nông đã tụ tập ở trên núi phía trước kia, chúng trấn giữ lối đi, cấm không
cho ta xuống núi nữa. Chúng con thấy đối phương nhiều người mà chưa có lệnh sư phụ nên không
dám động thủ.
Tả Tử Mục nói:
- Bọn chúng nó bao nhiêu đứa?
Cam Nhân Hào đáp:
- Chừng bảy tám mươi tên.
Tả Tử Mục nói:
- Hừ! Bảy tám mươi đứa mà toan tiêu diệt phái Vô Lượng, đâu có dễ thế?
Vừa dứa lời chợt nghe đánh "vù" một cái, mũi tên từ ngoài cửa bay vào, Cung Nhân Kiệt giơ tay ra bắt
lấy chuôi tên, cầm xem thấy đầu mũi tên buộc có một phong thư, ngoài bì vẻn vẹn có năm chữ "Lệnh
truyền Tả Tử Mục". Cung Nhân Kiệt đưa thư trình Tả Tử Mục. Tả Tử Mục liếc qua thấy chữ đề phong
bì có vẻ vô lễ, liền bảo Nhân Kiệt:
- Con coi xem hắn nói gì?
Nhân Kiệt vâng lời mở thư ra.
Ngồi trên xà nhà cô gái ghé tai bảo Ðoàn Dự:
- Thằng cha đánh cậu lúc nãy chết đến nơi rồi.
Ðoàn Dự ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao vậy?
Cô gái đáp:
- Vì bao thư đó tẩm thuốc độc
Ðoàn Dự lại hỏi:
- Thuốc độc gì mà ghê gớm đến thế?
Chưa dứt lời, bên dưới đã thấy Nhân Kiệt đọc: "Ðảng Thần Nông truyền cho Tả... (vì lẽ kính trọng
thầy Cung Nhân Kiệt không dám đọc rõ hai chữ Tả Mục).
Hạn cho các ngươi trong một tiếng đồng hồ đều phải ra khỏi cung Kiếm Hồ và phải tự chặt hết cánh
tay phải đi, nếu trái lệnh sẽ giết hết không để mống nào sống sót".
Ðại đệ tử phái Ðiểm Thương là Liễu Tử Hư cười lạt nói:

- Vậy chớ lệnh tôn là ai? Cô nương học võ vị tôn sư nào?
Cô gái cười đáp:
- Ha ha! Ta vừa bảo ngươi rồi cơ mà! Nếu ta nói lệnh tôn ta là ai thì dĩ nhiên ngươi biết quý tính ta.
Khi đã biết quý tính ta là ngươi tra được đại danh ta. Còn sư phụ ta nào phải ai đâu xa lạ, chính là mẫu
thân ta đó. Tên họ mẫu thân ta lại càng cần giữ kín không cho ngươi biết. Tả Tử Mục nghĩ thầm trong
bụng: Trong các phái võ Vân Nam có đôi vợ chồng nào vào hàng tiền bối giỏi nghề sử dụng rắn đâu?
Lúc thảng thốt lão nghĩ không ra. Sự thực thì Vân Nam là đất có nhiều khí độc, trong những nơi núi
cao, rừng thẳm, đâu mà chả có rắn độc, người nuôi rắn rất nhiều.
Mã Ngũ Ðức hỏi Lăng Tiêu Tử:
- Lăng Tiêu đạo huynh, lúc nãy đạo huynh có nói đến "Vũ huyệt tứ linh" là cái chi vậy?
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
Lăng Tiêu Tử đáp:
- Thế thì Ngũ đệ nghe ai đó, chứ ta có nói bao giờ đâu? Ta không biết tý gì về cái đó cả!
Mã Ngũ Ðức là tay lão luyện trong đám giang hồ, lại biết rõ võ công tột bực của Lăng Tiêu Tử, vậy
mà đối với vấn đề "Vũ huyệt tứ linh" Lăng Tiêu phải sợ đến thế, gặp lúc vô ý buột miệng nói ra, sau
biết mình lỡ lời nên tìm cách chống chế thì biết trong nhất định phải có sự gì vô cùng quan trọng nên
Mã cũng không hỏi lại nữa.
Tả Tử Mục lại nhìn cô gái nói:
- Cô nương không chịu cho biết rõ thì thôi, xin mời cô xuống đây nói chuyện!
Ðảng Thần Nông đã không cho ai xuống núi thì cả cô cũng bị giết lây.
Cô gái cười nói:
- Bọn họ khi nào dám giết ta? Họ chỉ giết hết phái Vô Lượng mà thôi. Lúc ta đang đi đã phong văn tin
này nên ta đến đây xem cuộc giết người náo nhiệt. Lão già râu rậm kia! Kể ra thì kiếm thuật bọn ngươi
cũng không đến nỗi dở lắm, chỉ vì không biết dùng thuốc độc nên không địch nổi bọn họ mà thôi.
Mấy lời nàng nói đánh trúng vào nhược điểm của phái Vô Lượng. Giả tỷ cứ đem võ công ra mà tranh
đấu thì hai phe đông và tây phái Vô Lượng, cộng thêm tám vị đàn anh các phái võ được mời đến làm
trọng tài cuộc đấu nội bộ hiện có mặt tại đó thì bất luận đảng Thần Nông có giỏi đến mức nào cũng
không ăn đứt được, nhưng chết ở chỗ không ai hiểu tý gì về cách giải độc.
Tả Tử Mục vừa rồi nghe cô gái nói: lúc đi đường phong văn được tin này nên đến coi cuộc giết người

không?
Song Thanh chưa kịp đáp, cô gái đã cướp lời:
- Ðạo cô cũng chưa từng nghe thấy ai nói đâu! Ta còn lạ gì cái trò kẻ tung người hứng của các ngươi
nữa? Ðã nuốn giấu thì cứ nói trắng ra, hà tất phải quanh co? ở đời được mấy kẻ khéo vờ vịt như
ngươi?
Tả Tử Mục có vẻ lúng túng nghĩ thầm: "Con ranh này đáo để thật", rồi lão tìm lời giải thích:
- À phải! Ta nghĩ ra rồi, đảng Thần Nông nói đó chắc là phiến đá mặt gương trên đỉnh Diệu Cao, núi
Vô Lượng. Phiến đá này phẳng lỳ, nhẵn như ngương lại trong suốt có thể soi rõ cả dây tơ, sợi tóc. Có
người cho đó là một khối ngọc quý song thực ra chỉ là một phiến đá lớn sắc trắng và trong suốt mà
thôi.
Cô gái nói:
- Thế sao ngươi không nói từ trước có phải hay hơn không? Làm gì đến nỗi gây nên mối thù với đảng
Thần Nông? Chính vì cái đó mà họ muốn tuyệt diệt cả phái Vô Lượng.
Tả Tử Mục biết rằng nếu mình muốn con nhỏ này tiết lộ những điều y đã nghe được tất mình phải chịu
nước lép bèn nhã nhặn bảo:
- Cô nương hãy xuống đây để ta trình bày sự thật cho mà nghe!
Cô gái vẫn đu đi đu lại hai chân nói:
- Trình bày sự thật ư? Ta không cần đâu mà! Ta biết bọn ngươi có bao giờ nói thật, mười phần ta chỉ
tin được ba, bốn mà thôi. Ngươi nói gì thì nói đi!
Tả Tử Mục nói:
- Năm ngoái đảng Thần Nông có đến xin bọn ta ra phía sau núi hái thuốc, ta không nghe. Thế rồi bọn
chúng đến hái trộm bị sư đệ ta là Dung Nguyên Quy cùng mấy tên đồ đệ bắt gặp, có buông lời trách
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
móc. Bọn chúng đáp: nơi đây nào phải "Kim Loan điện" hay "Ngự hoa viên" mà cấm người ngoài
vào? Phái Vô Lượng đã bỏ tiền ra mua trái núi này làm của riêng chăng? Sau hai bên lời qua tiếng lại
sinh ra ẩu đả, Dung sư đệ chẳng nể nang gì giết mất hai tên trong bọn chúng. Sau hỏi ra thì gã thiếu
niên bị giết lại là con một của Tư Không Huyền, chúa đảng Thần Nông. Từ đó kết mối thâm cừu. Sau
lại xãy ra cuộc giao đấu trên bờ sông Lan Thương, đảng Thần Nông bị chết thêm vài mạng nữa.
Cô gái nói:

trường kiếm cầm lăm lăm trong tay nói to:
- Cô nương phải dừng bước!
Cô gái nói:
- Ngươi muốn giở võ ra với ta chắc?
Tả Tử Mục điềm tĩnh nói:
- Tại hạ muốn hiểu cô nương ở môn phái nào để sau này có gặp lệnh tôn mới biết đường đối xử.
Lão cầm trường kiếm chĩa ra trước mặt nàng để ngáng lối đi. Cô gái bảo Ðoàn Dự:
- Lão già râu rậm này định giết ta đây, bây giờ cậu tính sao?
Ðoàn Dự phe phẩy cây quạt đáp:
- Tuỳ cô nương làm thế nào thì làm!
Cô gái lại hỏi:
- Thế ngộ lão chém ta một nhát chết tươi thì sao?
Ðoàn Dự đáp:
- Chúng ta phúc cùng hưởng hoạ cùng đau, có hạt dưa cũng chia nhau ăn, gặp đao kiếm cùng chết một
chỗ chứ sao?
Cô gái hớn hở nói:
- Cậu nói mấy câu đó thật hay, rất xứng đáng là người bạn của ta, có thế mới không uổng một phen
gặp gỡ. Chúng ta cứ đi thôi!
Ðoạn rảo bước ra cửa, dường như không trông thấy lưỡi kiếm sáng loáng của Tả Tử Mục chĩa ra trước
mặt. Tả Tử Mục liền cầm kiếm nhằm vai bên trái cô gái chém xuống. Sự thực thì Tả
Tử Mục cũng không có ý giết nàng, mà chỉ muốn giữ không cho nàng cùng Ðoàn Dự đi mà thôi. Cô
gái ngoắt tay về phía sau lưng, rồi thoáng thấy bóng xanh lè của một sợi dây dài thườn thượt quăng ra
nhằm cổ tay Tả Tử Mục lướt tới. Tả Tử Mục thất kinh vội rụt tay về, chẳng ngờ sợi dây đó lại nguây
nguẩy đến nhanh như gió.
Tả Tử Mục cảm thấy đau tay thì ra đã bị con Thanh Linh đớp một miếng. "Cạch" một tiếng thanh
trường kiếm ở tay Tả Tử Mục rơi xuống đất, con Thanh Linh bò ngay xuống, nhanh như chớp quấn
chặt lấy thanh kiếm mấy vòng, rồi "ráu ráu ráu" thanh trường kiếm đã bị con rắn xanh xiết mạnh gãy
thành mấy đoạn.
Nguyên con Thanh Linh này là một giống rắn rất tinh khôn mà lanh lẹ vô cùng, da nó cứng hơn sắt, lại
được cha mẹ cô gái huấn luyện, biến thành một "thanh gươm sống", lợi hại vô cùng. Còn nói về võ

- Tôi ở nhà trốn ra ngoài ngao du. Khi đến phủ Phổ Nhị thì trong mình hết tiền, vào nhà Mã Ngũ Ðức
ăn báo cô. Sau thấy ông ta bảo lên núi Vô Lượng để hội diện bạn bè, tôi nghĩ ở nhà một mình cũng
buồn nên theo đi.
Chung Linh gật đầu lại hỏi:
- Tại sao cậu đang ở nhà lại trố n ra đi?
Ðoàn Dự đáp:
- Ba tôi cứ muốn cho tôi học võ, nhưng tôi không chịu, người bức bách nhiều quá nên tôi phải chuồn
đi.
Chung Linh giương hai con mắt tròn xoe nhìn Ðoàn Dự từ đầu đến chân ra vẻ ngạc nhiên hỏi:
- Sao cậu không chịu học võ nghệ? Sợ vất vả phải không?
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
Ðoàn Dự đáp:
- Không phải đâu, vất vả thì tôi không ngại. Tôi nghĩ đi nghĩ lại mãi mà không hiểu tại sao? Thấy tôi
không chịu học ba tôi đưa tôi sang bác tôi và bắt tôi dập đầu thi lễ. Tôi nghĩ mình chẳng có tội lỗi gì
mà phải lạy lục, tôi không chịu. Trời ơi, có thế mà ba má tôi la um sùm...
Chung Linh mỉm cười nói:
- Chắc là má cậu bênh cậu, cãi lại ba cậu phải không?
Ðoàn Dự nói:
- Ðúng rồi
Chung Linh thở dài nói:
- Má tôi cũng vậy đó!
Nàng đưa mắt về phía tây, bâng khuâng nhìn ra phương trời xa thẳm, lúc định thần nàng hỏi lại:
- Tại sao cậu không nghĩ ra được vì lý do gì cậu không ưa học võ?
Ðoàn Dự nói:
- Từ thuở nhỏ tôi đã thụ giới theo đạo Phật, sau ba tôi mời thầy đồ dạy tôi học Tứ thư ngũ kinh, đồng
thời mời một vị cao tăng dạy kinh Phật, tôi được học nào giới sát nào từ bi đại lượng rồi đột nhiên ba
tôi dạy tôi luyện tập võ nghệ, học lối đánh người giết người lòng tôi cảm thấy có điều trái ngược. Ba
tôi bảo tôi không nghe rồi bác tôi khuyên dụ tôi một ngày một đêm nữa, tôi vẫn không chịu.
Chung Linh hỏi:

ra dài tới ba thước, tán dương hàng mười ngày, mười đêm không hết chuyện. Lẽ ra có người biết cha,
báccậu giỏi môn tuyệt kỹ "Nhất Dương Chỉ", thì thế nào họ cũng sinh lòng đen tối, bắt cóc cậu và đòi
cha, bác phải chuộc bằng cách truyền thụ bí quyết "Nhất Dương Chỉ" cho họ thì làm thế nào?
Ðoàn Dự lắc đầu nói:
- Bác tôi tính nóng như lửa, nếu xảy ra vụ này người nổi hung lên, tất đánh người đó ngay.
Chung Linh nói:
- Phải rồi người ngoài không dám giao đấu với người họ Ðoàn thật, vì họ sợ bí quyết về phép điểm
huyệt "Nhất Dương Chỉ", nhưng một khi cậu đã bị bắt về tay họ rồi thì đâu còn dám đánh nhau với họ
nữa? Vì ném chuột tất sợ vỡ đồ đạc chứ sao. Có sự xảy ra đến thế thì khó nói chuyện lắm đó. Từ nay
cậu đừng nói với ai là mình họ Ðoàn nữa!
Ðoàn Dự nói:
-Ở Vân Nam có đến hàng ngàn, hàng vạn người họ Ðoàn, chẳng lẽ người nào cũng biết phép điểm
huyệt đó sao? Tôi không lấy họ Ðoàn thế cô nương bảo tôi dùng họ gì bây giờ?
Chung Linh mỉm cười đáp:
- Thôi cậu dùng tạm họ Chung với tôi đi!
Ðoàn Dự cũng cười nói:
- Vậy cũng hay! Thế là cô nương phải gọi tôi bằng đại ca rồi! Năm nay cô bao nhiêu tuổi nhỉ?
Chung Linh đáp:
- Tôi mười sáu, còn cậu?
Ðoàn Dự nói:
- Vậy tôi lớn hơn cô nương ba tuổi.
Chung Linh nhặt một cây cỏ ở dưới đất cắn nát ra, bất giác nàng lắc đầu hoài.
Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
Thiên Long Bát Bộ Kim Dung
Ðoàn Dự hỏi:
- Trong lòng cô có đièu chi nghĩ ngợi?
Chung Linh nói:
- Tôi vẫn không thể tin được rằng cậu không muốn học bí quyết "Nhất Dương Chỉ", chắc là cậu giấu
tôi thôi.
Ðoàn Dự phì cười nói:

Nàng ngẩng đầu nhìn trời rồi chỉ về phía Tây khẽ bảo Ðoàn Dự:
- Ðợi trời tối rồi chúng mình từ từ theo phía đó mà rút lui, đảng Thần Nông không có người ở đó.
Ðoàn Dự nói:
- Không được tôi phải đến gặp chúa đảng Thần Nông hiểu dụ một phen, không để bọn họ giết người
một cách hồ đồ như vậy. Chung Linh tỏ vẻ ái ngại cho chàng:
- Ðoàn huynh! Anh này thật chả biết trời đất gì cả. Lão Tư Không Huyền là chúa đảng Thần Nông,
nham hiểm vô cùng, quen dùng thuốc độc, họ chỉ thù phái Vô Lượng Kiếm mà thôi, mình chẳng nên
dây vào làm gì, chúng ta đi thôi!
Ðoàn Dự nói:
- Không được, thấy vụ này mình mắt lấp, tai nghe sao đành? Nếu cô có sợ thì đứng đây chờ ta.
Nói xong đứng dậy nhằm hướng đông ra đi. Chung Linh trông theo chàng đi được độ vài trượng, nàng
đứng phắt dậy chạy theo, thò tay phải ra níu lấy vai chàng. Ðoàn Dự nghe sau lưng có tiếng chân
người toan ngoảnh đầu lại, nhưng bị Chung Linh nắm lấy vai chàng rồi thò chân ra khoèo, Ðoàn Dự
đứng không vững ngã dập mặt xuống, mũi vập vào tảng đá chảy máu ra. Chàng nổi hung lên lóp ngóp
đứng dậy nhìn lại thấy kẻ làm mình té chính là Chung Linh thì tức giận hỏi:
- Cô làm gì mà ác thế để cho ta ngã đau quá.
Chung Linh cười nói:
- Tôi muốn thử anh lần nữa, xem anh có thực không biết võ hay là anh giả vờ.
Thế là một điều hay cho anh rồi còn gì nữa?
Ðoàn Dự thò tay lên mũi thấy tay đỏ loè, máu tươi chảy cả xuống bụng. Tuy bị thương nhẹ nhưng máu
chảy khá nhiều, chàng bất giác kêu la. Chung Linh thương tình vội lấy khăn tay lau vết máu cho
chàng. Ðoàn Dự tức mình đưa tay đẩy ra nói:
- Ðây không cần cô đấu dịu mà cũng không chơi với cô nữa đâu!
Không hiểu võ nghệ chàng cất nhắc tay chân chả vào miếng vào bộ nào hết.
Chàng đẩy Chung Linh ra thế nào lại nhè ngay vào bụng nàng mà đẩy. Cách phản ứng tự nhiên của
nàng là đưa tay ra đỡ rồi tiện đà hất về phía trước làm cho Ðoàn Dự ngã ngửa đánh "huỵch" một tiếng,
đầu chạm vào tảng đá, ngất đi.
Chung Linh thấy chàng nằm duỗi thẳng cẳng dưới đất, người ngay đờ liền gọi to:
- Ðoàn huynh dậy mau, tôi có chuyện muốn nói đây.
Ðoàn Dự vẫn không cựa quậy, nàng bồn chồn trong dạ, cúi xuống nhìn thấy chàng mắt trợn ngược lên,


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status