THI SĨ TẢN ĐÀ VỚI BÀI THƠ TỐNG BIỆT
Cơn giông biển lớn mái chèo thuyền nan
(Tản Đà) Tất cả như một bản trường ca của một đời người ngắn ngủi với
trời như bóng như gương ẩn hiện ngập ngừng trùng trùng điệp
điệp, rồi thì dư âm bảng lảng… có còn gì không sau Trăm năm
trong cõi người ta Sao lá đào lại lác đác chẳng phải cố ý cũng
nào phải vô tình sao không ào ào như lá cuối mùa thu giữa cơn
mưa rào, sao không là lá mơ lá mận mà cứ phải lá đào để rồi dẫn
đến Thiên Thai mà không bao giờ lá reo rắc như những ông
ngỗng để rồi dẫn đến máu đổ lệ rơi. Cốt nhục chia lìa ai oán ngàn
thu
Lá đã xa cành – biệt ly sao tránh khỏi lá đào đã rơi rắc nào có
phải đường lên Thiên Thai hay lối về trần thế mà rơi rắc cả
đường về lối lên. Thế nên biệt ly nhớ nhung từ đây:
Lá đào rơi rắc lối Thiên Thai.
Mở đầu cho một cuộc tình còn hơn cả những mối tình làm chi,
làm gì để rồi:
Ngàn năm thơ thẩn bóng trăng chơi.
Mối tình ấy như lá đào rơi rắc như cửa động ở đầu non như cánh
hạc bay lên vút tận trời để rồi thơ thẩn như bóng trăng nhẩn nha
suốt những ngàn năm.
Đâu rồi lối ra nào đâu đường lối cũ.
một bước trần ai.
Nói như một cuộc tình ngắn ngủi mới chớm bắt đầu đã nghĩ đến
biệt ly, chỉ cần bước xuống một bước là mất dấu, mất tích mất
tăm một mối tình:
ước cũ
để rồi duyên thừa
và thế thôi
Rồi thì cánh hạc bay lên vút tận trời tưởng tượng mà xem, cánh
hạc trong trăng nó nhẹ như lông hồng bay không phải la đà mà
vút lên cực thẳng cực nhanh để cho nó mau mất biệt ở cõi trần ai
này. Bởi thế, vậy cho nên mới
Trời đất từ đây xa cách mãi
Đã xa xăm mà còn cách trở, còn gì mà thấy được nhau lần nữa,
ngàn ngàn bức tướng mây cách trở che chắn vách ngăn đã xa
cách rồi còn phải xa cách mãi… làm sao, thế nào để thấy:
Cửa động
Đầu non
đường lối cũ.
Từ nay, tới đây làm gì còn lối cũ ta về bước xuống, bước lại trần
ai là đã u mê từ mấy kiếp biết đường lối nào mà tìm mà về
thơ thẩn bóng trăng chơi… hồn dại khờ ngớ ngẩn lang thang
theo bóng trăng mà tìm mà kiếm nửa hồn thương đau của ngàn
năm cũ thoảng qua trong một chút hương thừa. Có thế thôi mà
tìm mãi tìm mãi ngàn năm, đem kiếp người mà đánh đố với thời
gian vì một lời ước cũ đã thề nguyền… ngàn năm có cùng với
bóng trăng chơi hay cũng chỉ còn có một bóng trăng chơi cô đơn
treo trên biển trời lai láng ướt đẫm với câu thề