Bài học về lòng trung thực
(Dân trí) - Ngày nọ, ông lão ăn xin gõ cửa một lâu
đài tráng lệ. Người quản gia mở cửa và hỏi: “Ngài
cần gì?”. Người ăn xin trả lời: “Vì tình yêu của
Chúa, xin hãy bố thí cho kẻ nghèo này”. “Tôi phải
hỏi ý kiến bà chủ đã” - người quản gia trả lời.
Người quản gia mang chuyện lên hỏi chủ nhà, một quý bà keo kiệt. Bà ta nói:
“Jeremiah, hãy cho ông lão tội nghiệp một ổ bánh mỳ. Một thôi nhé. Và nếu có thể, đưa
bánh ngày hôm qua ấy”.
Jeremiah từ lâu đã thầm yêu bà chủ, và để bà vui lòng, ông lấy một ổ bánh mỳ cũ, cứng
như đá đưa cho lão ăn xin.
“Bánh mỳ của ông đây, ông lão tội nghiệp” - người quản gia không gọi ông lão ăn xin
bằng “ngài” một cách trịnh trọng nữa.
“Chúa phù hộ cho ngài” - ông lão ăn xin trả lời.
Người quản gia đóng cánh cửa đồ sộ bằng gỗ sồi lại, ông lão ăn xin ra đi với ổ bánh mỳ
kẹp dưới cánh tay. Ông trở về chốn quen thuộc nơi trú ngụ cả ngày lẫn đêm, ngồi xuống
dưới tán cây và bắt đầu ăn ổ bánh vừa xin được.
Đột nhiên, răng ông cắn phải vật gì đó rất cứng. Ông lão hết sức ngạc nhiên khi phát
hiện ra chiếc nhẫn vàng nạm kim cương mặt ngọc trai.
“Mình thật may mắn!”, ông lão nghĩ thầm. “Mình bán chiếc nhẫn này đi và sẽ có đủ tiền
trong một thời gian dài”. Thế nhưng, lòng trung thực của ông lão ngay lập tức ngăn ý
định đó lại: “Không, ta sẽ tìm chủ nhân của chiếc nhẫn và trả nó lại cho họ”.
Bên trong chiếc nhẫn có khắc hai chữ J. X. Ông lão ăn xin không hề ngần ngại nhưng
cũng chẳng thông minh tẹo nào, đi thẳng đến cửa hàng và tìm hỏi cuốn niên giám điện
thoại. Cả thị trấn chỉ có mỗi một gia đình có tên bắt đầu bằng chữ X: Gia đình Xofaina.
Quá vui mừng vì có cơ hội thể hiện lòng trung thực, ông lão vội đi đến nhà Xofaina.
Ông lão rất bất ngờ vì đó chính là gia đình đã cho ông ổ bánh mỳ. Jeremiah mở cửa và
hỏi ông lão tội nghiệp cần gì.
“Tôi tìm thấy chiếc nhẫn vàng bên trong ổ bánh mỳ ngài đã tốt bụng cho tôi lúc nãy” -
ông lão trả lời.
Jeremiah cầm chiếc nhẫn lên hỏi ý kiến bà chủ. Bà vui mừng khôn xiết: “May quá, tìm
Tôi và mẹ đã mua hàng xong và đi về phía người thu ngân để trả tiền. Khi đến đó, gia
đình kia đứng trước chúng tôi, cách chúng tôi một người. Khi tôi theo dõi cách gia đình
ấy bầy hàng lên băng chuyền để tính tiến, tôi nghe bà mẹ luôn yêu cầu người thu ngân
cộng dồn từng món có lẽ vì bà lo rằng mình sẽ mua quá số tiền mình có. Điều đó làm
mất thì giờ và người khách hàng đứng trước chúng tôi dường như không còn đủ kiên
nhân nữa và bắt đầu cắn nhằn bực bội.
Khi người thu ngân tính tổng số tiền, người phụ nữ không đủ tiền để trả nên bà bắt đầu
lựa chọn các món đồ để bỏ lại. Mẹ tôi lấy trong ví ra 20 đô la và đưa cho người phụ nữ.
Bà mẹ ấy rất ngạc nhiên và nói: “Tôi không thể nhận chúng”. Mẹ tôi nhìn thẳng vào mắt
người phụ nữ đó và nhẹ nhàng lên tiếng: “Có chứ. Chắc chắn là chị có thể nhận được.
Đây là một món quá. Không có thứ gì trong giỏ hàng mà chị không cần cả. Chị hãy
nhận đi”. Người phụ nữ đó nhận tiền, nắm chặt bàn tay mẹ tôi một lát và mắt rơi lệ:
“Trước đây chưa ai tốt với tôi như thế này cả. Cảm ơn chị nhiều”.
Tôi biết là tôi rời cửa hàng với những giọt nước mắt xúc động và câu chuyện là một
trong những điều tôi giữ mãi trong lòng. Bạn biết đấy, cha mẹ tôi có tới 6 đứa con và
cũng chẳng dư dả gì và anh chị em chúng tôi cũng chưa bao giờ dám yêu cầu cha mẹ
mua cho một món đồ xa xỉ nào đó. Tôi rất hạnh phúc nói rằng tôi thừa hưởng trái tim
nhân hậu của mẹ. Tôi cũng từng cho đi với lòng nhân từ và trên đời không có gì khiến
còn người ta hạnh phúc hơn thế.