Tài liệu Nghệ thuật sống "Bài học về lòng nhân ái " - Pdf 85

Bài học về lòng nhân ái
Khi còn nhỏ, tôi đã được mẹ dạy bài học về lòng nhân ái. Hồi đó ở cái xã nghèo
quê tôi, người ăn xin rất nhiều. Họ không những ngồi ở đầu đường, góc chợ mà
còn đến gõ cửa từng nhà một để xin ăn.

Trong khi những người hàng xóm khác đóng cửa không cho vào hoặc mỗi khi
nhìn thấy ngoài ngõ đều xua tay: "Ông/bà đi đi, tôi không có gì cho đâu", thì
mẹ
vẫn mở cửa cho họ, ngồi nói chuyện với họ dăm vài ba câu rồi cho họ bo gạo, cái
bánh hay bất kì cái gì đó mà người ăn xin có thể dùng được.

Ngày đó tôi có thói quen "sợ" những người đi ăn xin nên thường nấp trong nhà
theo dõi, cho đến khi họ đi rồi mới ló mặt ra và hỏi mẹ tại sao lại cho người ta
trong khi nhà mình cũng không có nhiều. Những lúc như vậy mẹ gọi cả hai chị em
lại ngồi cạnh và giải thích cho chúng tôi hiểu vì sao mẹ lại làm như thế. Sau này khi chúng tôi vào cấp 2, mỗi năm nhà trường có chiến dịch ủng hộ đồng
bào lũ lụt miền trung, tôi về kể với mẹ, rồi sau đấy mẹ mua hàng chục cuốn vở và
bao nhiêu là đồ dùng học tập gửi tới ban giám hiệu nhà trường. Mỗi lần sau phong
trào đó, thể nào tôi và em trai cũng được tuyên dương trước cả trường trong giờ
chào cờ vì "tấm lòng nhân ái". Những lúc như vậy mọi con mắt đổ dồn về phía hai
chị em. Tôi không biết em trai nghĩ gì lúc đó, còn tôi thì xấu hổ vô cùng. Những
lời đàm tiếu bắt đầu vang lên, nào là "bố mẹ nó thừa tiền có khác" hay "con nhà
giàu", mặc dù hồi đó nhà tôi không giàu chút nào,
cuộc sống gia đình có khá hơn
một chút, nhưng cũng là công sức bỏ ra từ hai bàn tay trắng của bố mẹ mà đi lên.

Tôi thấy bực mình với những lời đàm điếu nên về nói với mẹ: "Lần sau mẹ đừng
có làm như thế nữa nhé", nhưng mẹ dường như chẳng để ý đến cái lời nói "vô tri
vô giác" của tôi nên vẫn cứ tiếp tục làm. Không những thế, mẹ còn nhận nuôi

một tình cảm nào.

Tôi là một người may mắn, may mắn hơn rất nhiều người vì tôi không quá giàu
mà cũng không quá nghèo. Tôi được đi nhiều, được tiếp cận thế giới với rất nhiều
mặt trái, cái mà người ta ít khi tưởng tượng. Bạn tôi nói luôn mơ ước một ngày
được tới Paris, thành phố kiều diễm và lộng lẫy. Tôi chỉ cười. Trước đây, khi chưa
tới Paris, tôi cũng từng nghĩ về Paris như thế, nhưng khi tới Paris rồi, kí ức đọng
lại trong tôi không chỉ là một kinh thành ánh sáng nữa, thay vào đó là những ngõ
ngách nghèo nàn với hàng trăm, hàng vạn người ăn xin. Bất cứ nơi nào ở Paris bạn
cũng có thể gặp người ăn xin, để rồi bàng hoàng khi những người bạn châu Âu của
tôi nói rằng: "Ở châu Âu, ăn xin cũng là một cái nghề kiếm được khối tiền đấy!".

Tôi chợt nhớ tới những người ăn xin áo rách quê mình, họ nghèo, nghèo thật nên
mới phải đi ăn xin như thế. Họ cầu mong sự thương hại (hay tấm lòng nhân ái) từ
người khác. Có lẽ ở Việt Nam, mọi người sẽ nói "nhìn dần thành quen", nhưng tôi
không biết đã có ai một lần dừng lại và cho họ vài đồng bạc lẻ? Những đồng bạc lẻ
đó sẽ không làm cho những người ăn xin đó giàu hơn, nhưng nó sẽ mang một ý
nghĩa khác nếu tất cả cùng làm.
Nhiều người hay hỏi làm thế nào để tìm được ý
nghĩa của
cuộc sống, tôi thường lặng mình rất
lâu, không lẽ nói với họ rằng, hãy bước ra
ngoài và dành cho người ăn xin một vài đồng
bạc lẻ, nhìn họ rồi hãy nhìn lại chính mình. K
đó bạn sẽ tìm ra được ý nghĩa của cuộc sống
Tôi chưa nói với ai điều đó cả nhưng tôi biết
mình đã nghĩ rất thật. Cho người khác niềm
vui, niềm hy vọng, tức là bạn cũng đang tự cho
mình một niềm vui và niềm hy vọng. Lòng
nhân ái chưa bao giờ là thừa giữa cuộc đời nà

Cảm ơn đời đã cho tôi thấu hiểu
Hạnh phúc nhận về là khi biết cho đi.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status